XtGem Forum catalog
Đế Vương Họa Mi

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326944

Bình chọn: 9.5.00/10/694 lượt.

i khởi tấu. Hoàng Đế vừa cầm tấu chương trên tay vừa truy hỏi các cận thần. Tuy chỉ mới đầu hạ nhưng trán các đại thần ướt đẫm mồ hôi. Vị Hoàng Đế này rất khó hầu hạ a, tính cách “nho nhã từ bi nhân hậu” của Tiên Đế hoàn toàn không truyền lại chút nào cho Thánh Cảnh Đế.

“Tấu chương của các khanh đều lên án phụ tử Lý thị cường chiếm đất dân, sát hại bá tánh, theo ý các khanh nên xử trí thế nào?”, Thánh Cảnh Đế vừa nhìn tấu chương vừa chất vấn Ngự Sử đang khom người đứng bên cạnh.

Ngự Sử suy nghĩ trong giấy lát rồi cẩn thận đáp lời, “Khởi tấu bệ hạ, theo luật pháp của đế quốc, cường chiếm đất của bá tánh gây án mạng chết người sẽ bị tước bỏ chức vị, tịch thu tài sản, trả lại ruộng đất để trấn an dân chúng, nhất định phải nghiêm trị không tha”

Thánh Cảnh Đế cười lạnh, “Tước bỏ chức vị, tịch thu tài sản? Sinh mạng của bá tánh chẳng lẽ chỉ đáng giá bao nhiêu đó thôi sao?”

Ngự Sử không dám lên tiếng, Hoàng Đế giận dữ, “Truyền chỉ: phụ tử Lý gia Lý Thanh Hàng lột bỏ mũ quan, Lý Dung hạ ngục, niêm phong phủ trạch! Tất cả ruộng đất cướp đọat phải trả lại dân chúng. Toàn gia bị xử tử, con cháu Lý gia đời sau nếu không có công lớn sẽ không được phong tước vị! Đốc Sát Viện tuân theo luật pháp của đế quốc, xử lý không nghiêm sẽ bị trừng phạt!”

“Thần lĩnh chỉ!”, Ngự Sử vội vàng tiếp nhận chiếu chỉ rồi lui ra ngoài. Hắn thừa biết Hoàng Đế công tư phân minh, không một lời nào dám nói đến nữ nhân Lý gia là tần phi của bệ hạ, dù nói cũng chưa chắc được giảm tội. Hắn nhanh chóng vừa chạy vừa lau trán đãm mồ hôi. Toàn bộ đại thần bên ngoài đều biết việc này nên khi nhìn thấy Ngự Sử đi ra cùng sắc mặt khó coi, bọn họ đều biết phen này Lý gia xong rồi. Haizz, tất cả đều phải nhìn long nhan của Hoàng Đế mà sống a!

Đến trưa, trong thư phòng lần lượt vắng bóng các đại thần, Thánh Cảnh Đế cho gọi Cao Viễn đến, “Ngươi phân phó người đến xem tình hình ở Chiêu Dương Điện thế nào”

Lại nói Cao Viễn lĩnh chỉ bước ra ngoài liền bị các đại thần bắt gặp, trong lòng bọn họ đều than thầm không thôi, “quý phi thật sự đắc sủng a!”. Thời gian gần đây, trong cung ngoài cung bàn tán xôn xao, ba tháng nay Hoàng Đế chỉ triệu kiến duy nhất quý phi, chuyện này…thật sự không ổn! Có đại thần dâng tấu chương can gián việc này liền bị Thánh Cảnh Đế giáo huấn một câu, “Gia sự của Trẫm quan hệ gì đến khanh”, một thời gian sau cũng không còn nhìn thấy vị quan này. Từ đó về sau, mọi người không dám nửa lời phản đối. Hoàng Đế dĩ nhiên là một bậc minh quân, đối với tấu chương có ích hắn đều cẩn thận phê duyệt, chỉ duy việc này dường như là “đại kỵ” của bệ ha, không ai được phép bàn đến.

Khi Cao Viễn trở về, hắn hồi bẩm với bệ hạ là nương nương đang đọc sách, Nam An Hầu phu nhân đã đến Tây Cung. Lúc này Hoàng Đế mới buông bút, “Bãi triều đến Chiêu Dương Điện, tại sao nàng lúc nào cũng đọc sách như vậy, không tốt cho mắt. Trẫm đến xem một chút, các vị ái khanh nghỉ ngơi đi”. Các đại thần cung tiễn Thánh Cảnh Đế rời Càn Thanh Cung.

Đứng trước cửa Chiêu Dương Điện, không gian im ắng tĩnh lặng, Hoàng Đế cho rằng Tranh đang nghỉ ngơi nên phất tay ngăn nội thị định cất tiếng loan báo. Trầm thượng cung cho biết nương nương đang ở trong thiên điện, Thánh Cảnh Đế lập tức tiến vào, nhưng chưa đến cửa điện lại nghe được tiếng khóc của hài tử.

“Ngoan nha…đừng khóc…”, Hoàng Đế dừng bước sững sờ, hắn không còn tin vào mắt mình. Tranh đang ôm một tiểu hài tử vào lòng vừa nâng niu vừa dỗ dành. Thánh Cảnh Đế không khỏi giật mình, hắn đứng chôn chân tại cửa điện. Bởi vì Tranh đưa lưng về phía cửa, nàng lại chăm chú dỗ dành tiểu hài tử kia nên không nhận biết có người đến. Tình Sương Tình Tuyết thấy thế liền muốn lên tiếng nhắc nhở Tranh, chỉ là hai nàng bị ánh mắt cảnh cáo của Thánh Cảnh Đế ngăn lại.

Tiểu hài tử nghe tiếng dỗ dành ôn nhu dịu dàng của nàng liền thôi khóc, hắn nằm tựa vào ngực Tranh thật đáng yêu, cánh tay nhỏ bé quơ loạn lên đầu Tranh rồi rút luôn cây ngân trâm ra khỏi tóc nàng. Suối tóc dài vốn được búi lại gọn gàng liền bung xổ tán loạn trên vai Tranh, tiểu hài tử vừa cầm ngân trâm vung vẩy vui vẻ vừa vươn tay đem tóc nàng bỏ vào miệng.

“Tiểu tử ngốc, cái này không thể ăn được, chỉ tóm được một cây trâm đã cao hứng như vậy a! Ngươi đói có phải không?”, Tranh vội vàng một tay ôm tiểu hài tử, một tay kéo tóc trong miệng hắn ra. Tiểu hài tử hưng phấn há to miệng nhỏ nhắn để lộ ra vài chiếc răng sữa xinh xắn, hắn cười khanh khách.

“Nhìn xem! Nhìn xem! Hắn cười thật đáng yêu a…!!!”, Tranh vui vẻ xoay người gọi Tình Sương Tình Tuyết đến xem, nàng bất ngờ nhìn thấy Thánh Cảnh Đế đã đứng trước cửa điện tự bao giờ, nụ cười nhất thời đọng lại trên gương mặt. Thánh Cảnh Đế nhìn thấy nụ cười như hoa hàm tiếu kia, trong lòng hắn chợt nhớ đến một nụ cười tại Bác Nhã Lâu khi nàng nói, “Hắn ngốc a!”. Đúng vậy! Cả hai nụ cười đều sáng rỡ như hoa mùa xuân, đã lâu lắm rồi hắn mới cảm thấy trong lòng có một tia ngọt ngào. Nhóm nữ quan nội thị đứng bên cạnh trông thấy nụ cười của Tranh liền khinh động, thì ra là vậy, chính vì nụ cười rạng rỡ kia đã khiến hậu cung “ba ngà