Đế Vương Họa Mi

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326183

Bình chọn: 9.00/10/618 lượt.

thường điều dưỡng chậm rãi cũng được, không cần lãng phí như vậy. Cho dù là nhiều tiền nhiều của, nếu không tiết kiệm cũng không được đâu”

Trường Trữ nghe được liền cười phá ra, “Ta còn tưởng là chuyện gì, thì ra là vì chuyện này! Đây nè, ngươi tự mình nhìn xem!”, Trường Trữ nhận lấy một quyển sách từ tay nha hoàn bên cạnh rồi ấn vào ngực Tranh, “Ngươi tự mình nhìn xem. Thời điểm tổ mẫu bị Tuyết Long xâm nhập vài năm, mỗi ngày sâm yến đều không phải tương tự như vậy hay sao? Ngươi nhìn tài sản của nhà của chúng ta mà xem, nếu mỗi ngày ngươi đều ăn nhân sâm thay cơm cũng không thành vấn đề! Ngươi đó, chỉ giỏi suy nghĩ lung tung, sớm điều dưỡng thân mình cho tốt để chúng ta khỏi phải làm việc vô ích!”

“Xin tuân mệnh Đại tiểu thư!”, Tranh cũng cười lớn đáp ứng một tiếng, hai người còn nói cười thêm một hồi đến khi Tranh lại ngủ thiếp đi.

Trường Trữ dẫn theo nha hoàn rời khỏi phòng, trong lòng thầm nghĩ một người bình thường hoạt bát khỏe mạnh như Tranh lại bị phu nhân kia hạ độc trở thành bộ dáng như vậy. Hơn nữa y thánh đã nói Tranh tuy có thể điều dưỡng nhưng thân thể dù sao cũng không tốt bằng trước kia, rất dễ cảm thấy mệt. Chuyện này Tranh có thể cho qua nhưng nàng thì không. Đợi qua một thời gian để thân mình của Tranh tốt hơn, công đạo này là nhất định phải đòi lại! Liễu phủ tuy không xâm phạm ai nhưng cũng không ai được phép khi dễ!

***

Thân thể của Tranh càng ngày càng tốt hơn, người trong Liễu phủ cũng đã yên tâm phần nào. Y thánh nhìn Tranh đã khôi phục nguyên khí, bản thân hắn cũng đã ở lại Liễu phủ một thời gian dài nên cáo từ để trở về Thất Tuyệt Cốc một chuyến.

Sắp hết một năm, Liễu phủ ai cũng nhiều việc, tế lễ, đón tiếp khách đến bái phỏng, không nói Trưởng Trữ cùng Đại phu nhân, ngay cả Trường Đình, Trường Hỉ cũng phải sắn tay áo hỗ trợ. Dĩ nhiên, Tranh trở thành người nhàn nhã nhất phủ. Vất vả đã qua đi, đêm trừ tịch mọi người cùng nhau ăn bữa cơm đoàn tụ, phóng pháo hoa, xôn xao mừng tuổi, nhận tiền lì xì. Cùng với việc Tranh trúng độc thóat nạn, tất cả mọi người đều nghĩ sang năm mới cần phải cẩn thận nhiều hơn.

Vài ngày xuân qua đi, thời tiết dần trở nên ấm áp. Tranh điều dưỡng ở Liễu phủ nửa năm đã sớm buồn chán gần chết. Mắt thấy ngày xuân đã đến liền không nhịn được! Huống chi thân mình của chính mình đã không còn chuyện gì trở ngại, chỉ là có chút yếu nhược dễ mệt, xem ra thể lực vẫn còn kém lắm. Tuy nhiên, nàng nói với mọi người vô luận thế nào cũng phải để nàng thừa dịp xuân quang mà đi ra ngoài ngắm cảnh một chuyến.

Mọi người thấy cũng không có vấn đề gì liền cho phép nàng xuất môn, điều kiện chính là nàng phải cải nam trang và mang theo nhiều người bảo hộ. Trường Trữ còn dặn dò nàng khi đến viếng chùa phải cẩn thận, nơi đó tuy là phật môn tịnh tâm, hương khói cường thịnh nhưng cũng chính là nơi hoàng gia thường hay đến bái phật. Tranh gật đầu đồng ý từ đầu đến cuối, sau đó nàng thay nam trang rồi mang theo Tình Sương Tình Tuyết cùng vài hộ vệ thẳng tiến Từ Ân Tự .

Từ Ân Tự là cổ tháp trăm năm, thiện nam tín nữ đổ về dâng hương, trên mặt mỗi người đều là sự thành kính. Tranh đi đến chính điện, Tình Sương cúi đầu lạy, cầu xin Bồ Tát phù hộ cô nương bình an. Tranh cũng vái lạy nhưng trong lòng không khỏi cười khổ. Trải qua sự việc ở Giang Nam, bản thân nàng cũng không tránh khỏi sợ hãi nên cùng các nàng thành kính khấn vái. Khi đến thiên điện, các nàng đã thấy nơi đây bày biện đủ loại xăm xem bói.

“Công tử, người trong kinh thành đều biết xăm xin tại Từ Ân Tự rất linh nghiệm, công tử cũng xin một quẻ xăm đi, để xem vận mệnh thế nào”, nghe tiểu nha đầu bên cạnh nói thế, Tranh liền cầm lấy một hộp tre rồi lắc, một quẻ xăm rơi ra. Sau khi định thần nhìn lại, nàng nhìn thấy trên thẻ ghi rõ ràng mười bốn chữ to, “Xuất sào tân lai linh xảo yến, quy vu cung khuyết đế vương gia” (出巢新来灵巧燕,归于宫阙帝王家)

Tranh cả kinh nhìn chăm chăm vào quẻ xăm. Phía sau Tình Sương Tình Tuyết cùng mấy hạ nhân nhanh chân chạy đi xin xăm cho chính mình. Tranh đặt quẻ xăm lên bàn rồi rời đi, nàng không muốn nghĩ đến nó nữa. Một lão hòa thượng vừa nhìn thấy quẻ xăm liền nói, “Thiện tai! Thiện tai! Ba mươi năm trước đương triều thánh mẫu Hoàng Thái hậu trước lúc tiến cung đến nơi này bái phật đã nhận được xăm này, suốt ba mươi năm qua chưa từng có người bắt được. Tại sao hôm nay lại bị một vị nam tử rút được?”

Mang quẻ xăm bỏ trở vào ống tre, hòa thượng trụ trì khoanh chân ngồi xuống niệm phật. Lại nói phật môn là nơi thanh tịnh, không can dự chuyện hồng trần thế tục, chỉ là…không ai ngờ rằng non xanh nước biếc ngoài kia đã bắt đầu gợn sóng.

Sau khi rời khỏi Từ Ân Tự, Tranh cùng Tình Sương Tình Tuyết ngồi trong xe ngựa, tâm của nàng loạn như ma. Nhìn thấy mười bốn chữ hiện trên quẻ xăm, trong lòng nàng hốt hoảng, mặt mày tái nhợt. Tình Sương Tình Tuyết vừa định mở miệng nói mấy lời khuyên giải liền nghe được bên ngoài có người nói chuyện, trong câu chuyện của bọn họ có đề cập đến một người vô cùng quen thuộc.

Tranh ra lệnh dừng xe rồi phân phó nha hoàn gọi mấy người đi đường đến hỏi chuyện. Nửa năm nay nàng


Snack's 1967