Để em cưa anh nhé!

Để em cưa anh nhé!

Tác giả: CheeryChip

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329895

Bình chọn: 9.00/10/989 lượt.

ông chủ động nhắn tin cho tôi. Hành động này chứng tỏ quá trình cưa cẩm của tôi cuối cùng cũng đã có chút kết quả.

-Em đang làm bài tập. Tuần kia thi rồi.

-Vậy là không qua đây điểm danh được à? *Sụt sịt*

Hà hà! Điểm danh! Vậy là đã bắt đầu quen với việc nhìn cái mặt phị như bánh bao trương của tôi lượn tới lượn tui tại cửa hàng rồi đấy. Vui quá! Tôi vừa nghĩ, vừa tủm tỉm cười hoan hỉ.

Ơ… mà hình như tôi vừa mới nghe thấy tiếng sụt sịt, tiếng này không giống tiếng giả vờ khóc, hình như anh ấy đang bị ngạt mũi thì phải. Nghĩ vậy, tôi hiền vội vàng hỏi lại ngay.

-Anh làm sao mà sụt sịt thế? Ngạt mũi à?

-Ừm. Tại hôm trước đi mưa đấy! Hôm nay cảm cúm luôn rồi! *Sụt sịt*

Nghe anh ấy cứ nói một câu lại sụt sịt một câu mà tôi sốt hết cả ruột. Thế đấy! Cái con người dặt dẹo này! Đã yếu còn bày đặt thích ra gió. Thế mà hôm trước còn bày đặt anh thích mưa, anh yêu mưa cơ. Làm trò quá đi mất.

Chẳng hiểu sao tự dưng tôi lại thấy bực mình khi tên dở hơi ấy không tự biết lo cho sức khỏe của mình như thế. Bởi vì thấy anh ta ốm mà mình lại chẳng làm gì được, thế nên bực anh ta thì ít, bực mình thì nhiều.

-Thế anh đã uống thuốc chưa?

-Anh chẳng biết phải uống thuốc gì cả…

Trời ơi! Đàn ông đàn ang gì mà hai mươi mấy cái tuổi đầu rồi còn không biết mua thuốc gì để chữa bệnh hả! Sống độc thân gì mà dốt thế! Bực mình quá! Tôi liền tắt máy cái rụp rồi vội vàng thay quần áo, lập tức ra khỏi nhà.

Việc đầu tiên là ghé qua hiệu thuốc, mua một vỉ paracetamol với một hộp kẹo ngậm rồi phi luôn qua chỗ anh. Tôi vừa đi, vừa cảm thấy bồn chồn lo lắng vô cùng, chỉ nghĩ làm sao để đến thật nhanh mà quên mất không quan sát đường xá, để đến nỗi lúc chiếc xe phía trước đã dừng xịch lại ở đèn đỏ, tôi mới vội vàng bóp phanh. Thế là xòe.

Hu hu. Cả cái xe máy nặng chịch đè lên người tôi, đầu gối bị ma sát với mặt đường, rách toạc ra, đau buốt không thể tả. Đấy là còn chưa tính đến việc thời tiết đang chỉ có mười sáu độ C đấy! Trời càng lạnh thì vết thương càng xót. Mọi người nhìn tôi ái ngại rồi mau chóng giúp tôi đỡ xe dậy, xúm lại hỏi han xem tôi có làm sao không. Tôi ậm ừ cảm ơn rồi lại vội vàng leo lên xe phóng tiếp. Lúc đó trong đầu chẳng nghĩ gì được ngoài việc có mặt ngay ở cửa hàng cả, cho đến tận khi tới nơi, cơn đau mới bắt đầu thật sự trở nên nhức nhối.

…..

Bước vào cửa hàng, điều đầu tiên anh thốt lên không phải là vì vỉ thuốc trên tay tôi, mà là vì hai cái đầu gối trầy xước toe toét máu của tôi. Mặt anh tái dại đi, rồi lập tức bắt tôi ngồi ngay xuống, sau đó mới vội vàng chạy ra ngoài hiệu thuốc ở gần cửa hàng, mua về một túi đầy những bông gạc và ô-xi già. Lúc anh giữ chân chặt chân tôi trong tay để bôi ô-xi già sát khuẩn, mặt tôi tái mét, răng trên cứ cắn chặt vào môi dưới, mắt nhắm nghiền tuyệt đối không dám nhìn.

-Hu hu! Anh làm nhẹ nhàng thôi! Em sợ lắm! Hay là thôi! Không cần khử trùng đâu anh ơi! Em sợ xót lắm!!!

Tôi vừa nói, vừa nhăn nhó khóc, cố gắng quài chân vùng dậy để thoát ra khỏi tay anh. Tôi vẫn còn nhớ lần gần đây nhất là hai năm về trước, lúc tôi bị ngã xe máy mẹ cũng đã nhỏ ô-xi già vào tay tôi như thế này. Cuối cùng thì thay vì sát khuẩn, nó đã để lại trên tay tôi một vết sẹo thật dài lại còn sần sùi trông như con đỉa nữa chứ! Nghĩ lại mà vẫn còn hãi.

-Hừm! Biết sợ thì đã không tớn mắt lên rồi! Để yên xem nào!

Anh vừa nói, vừa giữ chặt chân tôi lại, rồi lớn giọng mắng. Tự dưng tôi thấy mình cứ như đứa con nít đi chơi về muộn bị mẹ phạt úp mặt vào tường ý. Mà tôi thì sợ mẹ vô cùng. Lúc anh nhỏ ô-xi già vào chân, tôi giãy lên như phải bỏng, mắt nhắm tịt lại, cảm giác hình như còn rơm rớm nước.

-Hu hu hu! Đau quá! Cha mẹ ơi! Dừng lại đi! Em khỏi rồi mà!!!

-Khỏi cái gì mà khỏi! Đã băng bó đâu mà khỏi!

Anh vừa nói, vừa tét vào chân tôi vài cái, rồi ngước mắt lên lườm.

Chả hiểu sao tôi lại sợ cái lườm của anh đến thế. Đây là lần thứ hai anh lườm tôi rồi, lần thứ nhất là do tôi suýt làm đổ thức ăn vào người anh. Người đàn ông này thật “đanh đá” và đáng sợ!

Biết mình cũng có lỗi, mang tiếng là đến đây để đưa thuốc cho anh uống, nhưng cuối cùng lại là kẻ bị tai nạn rồi để người ốm đau bận rộn phải hì hục băng bó cho như thế này đây. Tôi mím môi, rưng rưng mắt nhìn anh đang ngồi khoanh chân cắm cúi quấn băng vào chân tôi mà… lòng đau như cắt!

Đau. Đau theo nghĩa đen.

Đau cả thể xác lẫn tinh thần.

Cái thằng cha này! Tay chân gì mà vụng về thế không biết! Nếu có thể thì tôi sẽ chụp lại vài hình sản phẩm băng bó của hắn post lên facebook cho các bạn xem. Trông như hổ lốn. Băng bó kiểu này á? Một điểm về chỗ!

Nhìn thấy tôi hai mắt long lanh, mặt thì đần thối ra trông ngớ ngẩn vô cùng. Anh khẽ phì cười, rồi phủi tay đứng dậy chống nạnh nói.

-Sao? Cảm động lắm đúng không?



Khổ thân…

Bệnh hoang tưởng này nặng lắm rồi. Nhưng tôi không nỡ xúc phạm tinh thần của bệnh nhân đang bị ảo giác nên đành phải giả vờ gật đầu công nhận.

-Vâng! Anh khéo tay thật đấy! Cái gì cũng biết làm nhỉ!

………………..

Hì hục thu dọn đống tàn tích do tôi gây ra, xong xuôi, anh lại quay về với công việc thợ mộc của mình. Thấy th


Duck hunt