XtGem Forum catalog
Đăng Ký Kết Hôn

Đăng Ký Kết Hôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324943

Bình chọn: 9.00/10/494 lượt.

t nhát ngay trúng trái tim cô vậy.

Soạch!

Đúng lúc bà Anna lao tới gần thì Jen tung chiếc chăn mà từ nãy cô đã lê đến gần trùm về phía bà ta. Rồi trong khi bà ta khua khoắng nhằm kéo cái chăn khỏi đầu thì cô bật lên trên giường bấm vào cái nút đỏ gắn trên thành giường cầu cứu.

“È è è è è …..”

Tiếng chuông báo vang lên è è làm bà Anna vừa thoát khỏi chiếc chăn càng điên loạn hơn. Bà ta xông tới phía cô đang cố gắng chạy về phía đuôi giường để nhảy xuống đất.

Bốp!

Mặt cô đập vào thành giường đau điếng, cô cảm thấy choáng váng, đầu óc quay cuồng, tê buốt. Bà ấy đã tóm được chân cô và đang kéo cô về phía sau.

Đau đớn nhưng cô vẫn cố gắng quẫy đạp thật mạnh để thoát khỏi bàn tay bà ta. Nhưng…

Phập!

Cô cảm thấy lưng mình nhói đau, nỗi đau như hàng ngàn mũi kim xuyên vào da thịt, nỗi đau ngày càng lan tỏa rộng hơn. Bao trùm lên cô một màu tối đen. Mắt cô mờ dần và không còn nhìn thấy gì nữa. Tất cả chỉ là một khoảng không. Trống rỗng.

Đâu đó có tiếng chân người rầm rập, có tiếng cười tàn độc của người đàn bà điên…có cả tiếng la hét hốt hoảng…Rồi mọi thứ im bặt đi như người ta tắt một cái radio cũ mèm.

Im lặng.

Bóng tối.

Một khoảng không chơi vơi.

Một tia sáng lóe lên.

Rồi vụt tắt.

Thế là hết.

“Hết rồi sao?”

“Cuộc đời tôi kết thúc ở đây sao?”

Cô hốt hoảng kêu lên và chợt nhận ra mình đang chạy. Cô đang chạy mải miết giữa một cánh đồng Iris tím lịm dài ngút tới tận đường chân trời. Nhưng cô tự hỏi cô đang chạy đi đâu đây?

Cánh đồng Iris ư? Cô chạy về căn biệt thự xinh đẹp bên bờ biển sao?

Đúng rồi! Cô chạy về đó, về nơi có ngôi nhà cô thích, nơi có những bụi hoa trà thơm thoang thoảng, nơi có một người đang chờ đợi cô.

“Nhưng sao con đường này lạ thế? Chẳng giống con đường về nhà gì cả. Đường ray đâu? Tiếng sóng biển đâu? Và những ngọn đèn đường vàng vàng úa úa đâu?”

-Con chạy đi đâu thế Jen?

Tiếng ai gọi cô sao quen thế? Cô dừng lại ngó nghiêng dáo dác. Chẳng có ai.

-Đây cơ mà._ Lại giọng nói đó làm cô giật mình.

Cô quay ngoắt lại thì bị choáng ngợp bởi một vòng hào quang sáng chói. Cô nheo nheo mắt nhìn cái người đang từ từ tiến lại phía mình.

-Mẹ! Bố! Là hai người sao?…Không..không thể thế được._ Cô ngạc nhiên tột độ, cô run run bước lại gần bóng hai người trước ánh hào quang.

-Là bố mẹ đây mà._ Mẹ cô dịu dàng, nhìn bà như một thiên sứ hiền từ vậy.

-Sao con lại ở đây con gái?_ Bố cô nhìn cô trìu mến sau cặp kính tri thức.

-Con..con không biết. Nhưng con được gặp bố mẹ rồi à? Thật thế hả bố… Ôi, bố mẹ…con nhớ bố mẹ lắm._ Cô reo lên xà vào vòng tay bố mẹ mình.

Nhưng cô chưa kịp ôm lấy họ thì mọi thứ vụt biến mất. Tất cả lại trở về như trước. Tức là cô lại đang chạy, chạy mải miết…chạy như một con thoi cần mẫn.

-Bố, mẹ…hai người đâu rồi…sao lại bỏ đi…chờ con với._ Mắt cô nhòe đi, cánh đồng Iris nhạt nhòa trước mặt.

-Quay lại đi con, đừng chạy nữa…Con quay lại đi..hãy về với Kay…về với chồng của con._ Tiếng mẹ cô vang vọng đâu đó, quẩn quanh trên cánh đồng bao la.

-Không! Con nhớ bố mẹ, chờ con với…chờ con với mẹ ơi, bố ơi._ Cô khóc nức nở, chân vẫn mải miết chạy, đạp lên cả những cành Iris khẳng khiu.

.

.

.

-Jen! Jen…em đi đâu đấy…em chạy đi đâu vậy?

Cô lại giật mình bởi tiếng của chồng mình, cô dừng chạy, quay lưng lại phía sau. Cô nhìn thấy Kay đang bước lại phía cô. Cô mừng rỡ…cô nhấc chân lên chạy lại phía anh.

Nhưng cô khựng lại bởi một bóng người, một nụ cười tàn độc sau lưng chồng cô. Là dì Anna, bà ta đang giơ con dao lên định đâm chồng cô kìa…

-Không! Kay!

Cô hét lên, cô sợ hãi bịt mắt lại hét lên thật to.

Gió vù qua tung mái tóc của cô lên rối bù. Cô từ từ hạ tay xuống, tất cả chỉ còn lại một màu đen tuyền.

Chồng cô đâu?

Dì Anna đâu?

Ba mẹ cô nữa?

Cánh đồng hoa Iris?

.

.

.

-Kay!…Kay..! Anh đâu rồi, anh đừng đi…Kay!

Cô hoảng hốt, đập tay loạn xạ. Những ống truyền tung ra, những cây kim truyền chọc vào thịt đau nhói.

-Jen! Cô sao vậy? Tỉnh lại đi Jen.

-Kay!

Cô mở mắt ra nhìn xung quanh. Một màu trắng xóa.

Bên cạnh cô là Linn, là bà Phương và vài vị bác sĩ mặc áo trắng. Cô đang nằm trên giường bệnh, không phải chạy giữa cánh đồng.

-Kay đâu Linn?_ Cô nhổm dậy bám vào tay Linn nhưng anh vội giữ cô lại, đặt cô nằm xuống.

-Cô yên tâm, Kay không sao. Anh ấy đang được chăm sóc tại phòng đặc biệt. Cô phải bình tĩnh và giữ sức khỏe, cô còn rất yếu.._ Linn từ tốn nhẹ nhàng.

-Anh ấy có làm sao không? Có nguy kịch không Linn?

-Tạm thời anh ấy đã qua giai đoạn nguy kịch rồi. Chỉ có vết thương anh ấy nặng hơn một chút và bị mất máu quá nhiều nên anh ấy chưa tỉnh lại… Cô yên tâm đi bác sĩ nói anh ấy sẽ ổn thôi._ Linn vẫn ôn hòa, xoa dịu lo lắng trong lòng cô.

-Vâng…

Cô từ từ thở đều lại rồi nằm ngoan ngoãn cho các bác sĩ nối lại những dây dợ vừa bị giật tung ra. Cái tin chồng cô sẽ ổn làm cô thấy yên lòng phần nào.

Nhưng cô muốn gặp hắn.

Cô nhớ hắn.

Nhớ chồng mình lắm.

.

.

.

1 tuần sau…

-Mau lên Linn, tôi nóng lòng lắm rồi._ Cô gượng ngồi dậy giục anh chàng Linn đang lúi húi với cái xe đẩy.

-Cô bình tĩnh không ngã bây giờ đấy, cô đang yếu lắm nên ph