chưa, nhưng cô cứ ăn đi, con ko đói đâu!
Cô một mực bắt Tiểu Anh ngồi vào bàn ăn, Tiểu Anh ko còn cách nào chiều lòng cô ngồi vào bàn:
-Đây! Dì có nấu món gà xào hành cho con nè! Con ăn đi.
Khi dĩa thịt vừa bưng vào bàn, Tiểu Anh cảm thấy khó chịu muốn buồn rôn, ba chân bốn cẳng chạy vào tolet đóng sập cửa lại. Bảo Hân thấy lạ, từ nhỏ đến giờ con bé nó rất thích món ăn này do chính tay bà nấu, dù có bệnh hay khó khăn nhưng khi gặp nó con bé lúc nào cũng xơi hết nhưng sao hôm nay lạ vậy.
Trong tolet, Tiểu Anh cứ buồn nôn, khoảng được 5 phút cơn buồn nôn tại lắng dịu xuống. Tiểu Anh sựt nhớ, tính lịch thì đã hơn 2 tháng cô chưa hề có kinh nguyệt. Tiểu Anh hốt hoảng đưa tay vào bụng, dường như mấy ngày nay vòng eo của cô đã tăng lên. Gom góp tắt cả lại với nhau, Tiểu Anh hững hờ: “Không! Không thể nào, mình ko thể có vào lúc nào. Mình đã rất kĩ chuyện đó rồi mà. Không thể nào như vậy được. Nhưng cũng chưa chắc! Có lẽ mình suy đoán quá thôi!”
Cộc…….Cộc……..Cộc
-Tiểu Anh! Con có sao ko?-Tiếng Bảo Hân vọng vào.
Tiểu Anh vội mỡ cửa:
-Con ko sao đâu cô!
-Con bị sao vậy?
-Do thời sáng con ăn trúng phải thức ăn thôi! Cô ơi, con thấy hơi mệt con lên phòng đây!
Đại chiến 4princes – chương 42.6
Thấy con bé như thế, Bảo Hân cảm thấy buồn. Vì chuyện của cha nó, nó phải khố sở như thế này khiến bà đau lòng.
Tiểu Anh nằm trong phòng đầu cứ suy nghĩ, cô ko biết như thế nào nữa dường như linh cảm cho cô biết rằng mình đã có thai. Nhưng cô cố vẫn ko tin vào những điều đấy, vì tất cả chỉ là suy luận của cô mà thôi. Cô rất lo sợ khi nghĩ ra điều này, vì cô và Tuấn Anh đã chấm dứt, ko thể để bất cứ mối quan hệ dây dưa nào với nhau được nữa. Rõ ràng là cô và anh đã rất là cẩn trọng trong chuyện ấy, nhưng sao bây giờ lại như thế này. Cô chợt nhớ lại lần đó, cả hai ở biệt thự Phong Lan và cả lần thứ hai cô và anh điều ko hề có phòng bị gì cả. Tiểu Anh như rối cả lên, cô cảm thấy sao mình ngốc vậy. Cô chợt nhớ ra rồi nhờ người đi mua cho cô cả hộp que thử thai. Cô đem vào phòng thử, rất long lắng cô cầu mong sau những gì mình nghĩ chỉ là suy đoán. Nhưng tất cả đã tan vỡ khi que thử thai hiện rõ lên hai vạch màu đỏ. Tiểu Anh sửng sốt cô không thể nào tin vào mắt mình nữa.
Bỗng bên ngoài có tiếng gõ cửa, thì ra T.Hương đến thăm cô nàng. Thấy Tiểu Anh có vẻ mệt mỏi, cô ân cần hỏi thăm:
-Tiểu Anh! Cậu ko sao chứ?
-Mình ko sao? Cậu đến đây có gì ko?
-Mình nghe dì Hân nói cậu dạo này hơi buồn, cho nên dì kêu mình qua đây!
-Ừ, vậy cậu ngồi đó đi!-Mình xuống lấy bánh và trà cho cậu.
Tiểu Anh xuống phòng khách lấy trà và bánh, T.Hương vào phòng tắm của Tiểu Anh vội rửa mặt cho tĩnh. Cô chuẩn bị đi thì phát hiện ra que thử thai nằm trên sàn tắm. Cô thắc mắc ko hiểu gì định hỏi Tiểu Anh nhưng cô đã đi xuống phòng, thấy dì Hân đi ngang, T.Hương vội chạy ra đưa que thử thai cho dì Hân và hỏi:
-Cô ơi! Chuyện này là sao, con nhặt được nó trong phòng của Tiểu Anh!
Dì Hân nhìn que thử thai thấy hai vạch rồi sửng sốt nhớ lại chuyện lúc nãy Tiểu Anh buồn nôn khi thấy món gà.
-Cháu nói cho cô biết! Từ khi về nước, Tiểu Anh có quan hệ nào thân thiết với người đàn ông nào hay ko?
-Dạ…..con…….-T.Hương ấp úng.
-Con biết như vậy là sao ko?
T.Hương lắc đầu.
-Tiểu Anh nó có thai rồi!-Dì Hân nói chua xót.
Choảng………………
Tiếng bát đĩa rơi xuống nền nhà, dì Hân và T.Hương quay sang thì thấy đĩa bánh và bộ ấm trà đã bể trên sàn. Dì Hân xúc động hỏi con bé:
-Tiểu Anh! Con có thai rồi sao? Nó là con của ai nói cho cô nghe!
-Có phải là con của Tuấn Anh-T.Hương khẽ khàng đáp.
Tiểu Anh ko nói gì chỉ khóc, trong khi T.Hương và dì Hân cứ hỏi cô tới tấp. Tiểu Anh thét lên:
-Đủ rồi! Tôi mệt mỏi lắm rồi, hai người để cho tôi yên có được ko? Đúng vậy tôi có thai, đó là con của Tuấn Anh.
Dì Hân nghe thế, một hai bà bắt ép Tiểu Anh:
-Sao! Con của Tuấn Anh à, đi với dì đi phá nó đi. Dì cấm, dì cấm con ko được có mối quan hệ nào còn tồn tại với họ nữa, đi mau.
Dì Hân nắm tay Tiểu Anh định kéo cô đi, T.Hương ở giữa ngăn dì Hân lại, Tiểu Anh cố chống trả:
-Con xin cô, đứa bé trong bụng con có tội gì, tại sao chúng ta cứ phải bắt nó chết khi chúng ta biết sự hiện diện của nó, ngay khi nó chưa chào đời. Cô á! Coi như con xin cô, hãy cho con giữ lại nó, những ân oán thù hận của chúng ta đừng dể nó là người phải gánh như con và Tuấn Anh bây giờ, nó ko có tội gì hết, con hứa với cô xong chuyện này con sẽ về Mĩ ko còn liên hệ gì với Tuấn Anh nữa.
Tiểu Anh vừa nói vừa khóc van xin, dì Hân thấy đứa cháu tội nghiệp của mình bà đau lòng ko gớt. T.Hương thấy đáng thương cho Tiểu Anh ko biết làm gì hơn là ở bên cạnh an ủi, động viên cô.
Chuyện Tiểu Anh mang thai chỉ có 2 người họ biết, kể từ đó lúc nào T.Hương cũng theo sát canh chừng Tiểu Anh. Lúc nào T.Hương cũng thấy Tiểu Anh buồn và thất thần. T.Hương thấy lo lắng cho bạn mình. Giờ nghĩ trưa, T.Hương đi sang nhà hàng mua cơm cho Tiểu Anh thì gặp Tuấn Anh. T.Hương chủ động mỡ lời chào Tuấn Anh, Tuấn Anh vui vẻ đáp lại:
-Cậu mua cơm cho ai vậy?
-Tớ mua cho Tiểu Anh!
Khi nhắc đến Tiểu Anh dường như