thì phép vua cũng thua lệ làng, bọn tao có luật ra mắt!Trông Vũ thư sinh như thế làm dân đàn anh được ư?, tôi không tin cho lắm. Cậu ấy ăn mặc chỉnh chu, tóc đen xì, trắng trẻo và điềm tĩnh. Còn mấy trò lễ nghĩa của dân giang hồ, ai muốn kết nạp phải có bước ra mắt, không cúng nạp thì cũng te tua một trận, không hề hợp với cậu ấy. Dù sao tôi không thích mấy chuyện của “giang hồ”, bố mẹ cố gắng cho tôi vào đây học để tránh những thói hư tật xấu, tôi không nên phụ lòng họ.Nhưng không bận tâm không được, chẳng biết cậu nam sinh nói gì hay làm gì khiến mấy người kia khó chịu ra mặt, đổ thừa cho đứa học sinh mới còn lại.“Hừm, thế còn đứa nào mới chuyển vào nữa?”Tôi đoán họ không nói lại được nên chuyển hướng để rút.“Bàn đầu, dãy bên phải, ngoài cùng.” – Cái này ở trường cũ của tôi gọi là chỉ điểm, một “gian thần” trong lớp đã khai ra vị trí ngồi của học sinh mới.Họ đưa con mắt sát khí nhìn tôi rồi phá lên cười:“Vào nhầm lớp rồi em gái ơi!”Tiếp đó là tiếng cười đùa hùa theo của cả bọn con trai và con gái trong lớp. Tôi không nói gì, một phần vì bản tính quá hiền lành, phần vì nói cũng chẳng giải quyết được. Cho qua là thượng sách, động tới dân anh chị chẳng khác nào thọc tay vào ổ kiến lửa.Ngay sau đó thì trống đánh vào tiết.*Lóc cóc rong xe khỏi nhà để xe, tôi bịt kín mít tránh nắng cuối hè.Lại là đám dân anh chị, nhưng lần này đông hơn, cỡ chục người lăm lăm đứng ngoài cổng trường. Cũng có những người hiếu kì dừng lại theo dõi, ngoại trừ tôi. Vừa lên xe, tôi chỉ mong mau mau chóng chóng được về ăn cơm.Một cú phanh gấp khiến xe tôi dừng lại. Có một chiếc ô tô con đỗ oai phong giữa cổng trường, theo đó là hai chiếc xe máy không gương, không mũ bảo hiểm, và những người đang cưỡi trên chúng cũng “ngáo” như dân đàn chị.Tôi nép người và xe để tìm đường về vốn chẳng dễ dàng gì, còn đang lưỡng lự giữa rẽ trái hay phải thì cậu nam sinh cùng lớp vượt qua. Trông cậu ta điềm nhiên ngồi lên xế hộp trước ánh mắt chưng hửng của dân “giang hồ” trường tôi. Chiếc xe lăn bánh, theo đó xe máy chuyển hướng theo, cứ như lễ diễu hành vậy.Tôi cũng cho con ngựa sắt của mình lăn đi.*Điều duy nhất an ủi tôi ở môi trường mới đó là việc học. Thầy dạy Lý nói rằng tôi là niềm vui nhỏ nhoi mỗi khi thầy đứng lớp 11B3. Chỉ có tôi làm đầy đủ số bài tập của thầy và cũng chỉ mình tôi trả lời những câu hỏi thầy đặt ra. Chắc vì thế cô Oanh chủ nhiệm đặt tôi vào vị trí gần giáo viên.Sáng nay đến lớp không khí có vẻ là lạ. Mấy bạn nữ vừa soi gương vừa bàn tán to nhỏ. Họ nói về ai đó và khen tấm tắc. Chắc có bộ phim nào mới, tôi lấy sách bỏ vào ngăn bàn rồi đi giặt giẻ lau.Vừa bước ra cửa lớp thì tôi đâm đầu cái rầm vào cột điện, à không, cột điện làm sao mọc ngoài cửa lớp được. Nhưng cái thứ vừa va vào rắn chẳng kém bê tông.
ĐÃ CÓ ANH TRONG NỖI NHỚ CỦA EM CHƯA? [7-8'> (4)
Khi nhận ra trước mặt là một nam sinh tôi vội vàng bước sang bên. Như biết sẽ được dọn đường cậu ta đứng im và nhìn xuống dưới.
Theo lẽ thường, tôi cắm mặt đi tiếp và nghĩ cậu ta cũng thế. Đó là cách coi như không có chuyện gì xảy ra, chữa ngượng cho đôi bên. Vừa đi tôi cảm thấy xót xót trên má, dùng tay quẹt mới biết mình chảy máu, có lẽ đã quẹt vào bảng tên trên ngực cậu ta.
“Đứng lại!”
Chắc là gọi mình, tôi quay người:
“Mua giúp hộp phấn!”
“Bạn không nhắc mình quên mất, lớp mình hết phấn viết rồi!”
Tôi còn nở nụ cười rõ tươi cảm ơn cậu bạn mới vào. Nhưng cậu ta không nghe hết câu đã vào lớp.
Tôi mua phấn và urgo trước khi đi giặt giẻ. Dán miếng urgo lên má, xong xuôi mới vào lớp, đặt hộp phấn lên bàn giáo viên và lau lại bảng.
“Ăn sáng chưa?”
Giọng của cậu bạn đó thì phải, cậu ta nói khá to nhưng chắc đang hỏi mấy người ngồi cạnh vì có người đáp lại là chưa.
Tôi tiếp tục lau mặt bàn giáo viên mới nhận ra cậu ta đang nhìn mình, một số bạn trong lớp cũng nhìn chằm chặp vào tôi như thể câu hỏi lúc rồi còn đợi người trả lời.
Nhưng không đời nào có chuyện đâm sầm vào người khác được mời đi ăn cả nên tôi không nói gì. Nhỡ người ta không hỏi mình mà đáp lại thì quê chết đi. Hơn nữa trong cái lớp này có mấy người muốn nói chuyện với tôi.
“Ăn sáng chưa?”
Lần này tôi quyết định quay lại xem thế nào. Giọng cậu ta có vẻ bực mình.
“Bạn hỏi mình à? Mình ăn từ nhà rồi.”
“Cầm lấy phấn và ăn!” – Câu trên và câu dưới chẳng liên quan.
“Bạn vừa nói gì cơ?”
Tôi có nghe lầm không vậy.
“Bạn đã làm bẩn quần của Vũ.”
Bạn nữ gần tôi nhất nói thế. Cái giẻ lau dính đầy bụi phấn trong tay tôi đã chạm vào người của cậu ta trong cú va chạm.
“Vì thế mà mình phải ăn phấn?”
Cậu ta không trả lời. Tôi xoay người trở lại và cho rằng trò đùa đã kết thúc.
“Ba!”
Cậu ta nói gì vậy?
“Hai!”
Hình như là đếm ngược nhưng tôi không ăn thì làm gì được chứ. Cậu này đúng là hết trò để nghịch. Mà sao cậu ta giỏi thế nhỉ, mới học cùng đã biết tôi ngơ ngơ để chọn người bắt nạt.
Chưa để cậu ta tiến về zero thì trống đánh, giáo viên vào lớp. Tiết Lý, thầy cưng tôi lắm. Đúng là môn khoái khẩu, tôi học say sưa mà chẳng để ý tới thời gian gì sất, giờ ra chơi thầy còn cho thêm bài tập để làm và tôi cứ cắm cúi
