Vũ, tôi đặt cặp xuống và chạy tót đi giặt giẻ.Khi vào lớp thì Vũ đã ngồi vào chỗ, tôi e dè tiến về cái cặp của mình.“Bạn ngồi bàn dãy bên mà!”Một bạn đẩy cặp tôi ra bằng một ngón tay, sau đó bạn ấy còn di di đầu ngón tay vào cạnh bàn.Ơ? Nhưng bàn bên kia của Vũ và Lệ Quyên. À, dãy ngoài cùng ha?Lớp có ba dãy bàn, mỗi bàn hai người ngồi nên tôi đoán vậy. Xách cặp lên tôi đi vòng qua bàn Vũ. Nhưng bàn dãy ngoài đã có hai cặp xách. Vậy nghĩa là…Khi Lệ Quyên đến lớp và ngồi vào chỗ cũ của tôi, tôi mới thực sự tin vào suy luận của mình.Tôi sẽ ngồi vào bàn hai chỗ ngồi với kẻ đã ném mình xuống nước?Không ai khẳng định giúp tôi sự thật đáng sợ đó.Tôi đành ngồi vào nhẹ nhàng như đặt một sợi lông lên ghế, trong suốt tiết học chỉ ngồi vỏn vẹn trong phạm vi một quyển vở. Hễ khi người ngồi cạnh vươn vai hay lấy cặp, tôi co do hệt như con gà rù rụt cổ. Mắt không đưa lên bảng thì cũng cắm cổ ghi ghi chép chép.Giờ ra chơi, Vũ ra ngoài tôi mới dám thở mạnh.“Bạn nhút nhát quá! Việc gì phải sợ cậu ta chứ?”Tôi ngước lên nhìn Lệ Quyên.“Nhìn xem, cậu ta khá thân thiện đó!”Theo hướng chỉ tay của Quyên, tôi nhìn ra cửa sổ. Vũ đang cười đùa với mấy đứa con gái trong lớp và cả lớp khác.“Ừ.”“Cậu ấy là người đầu tiên không muốn ngồi cạnh tôi đấy!”“Ừ.”“Cậu ấy đúng là dân xã hội đen, bạn cũng nên cẩn thận nhé!”“Ừ.”Vẻ như tôi quá kiệm lời nên Quyên chẳng muốn tiếp tục cuộc nói chuyện. Nói thực tôi chả quan tâm, tôi không thích dính lứu tới học sinh cá biệt.Trống vào, Vũ vào lớp. Cậu ta chiếm nguyên hai phần ba cái bàn, còn tôi khép nép, khúm núm một góc.Tôi và Vũ ngồi cạnh nhau suốt một tuần mà không hề có bất cứ sự giao tiếp gì.Thi thoảng có mấy bạn kéo xuống trò chuyện với cậu ấy và làm rơi đồ của tôi, hoặc là cười đùa rung bàn rung ghế. Tôi chỉ lẳng lặng nhặt đồ. Buồn thật, cùng vào lớp, Vũ đã quen hết tất cả các bạn, trong khi đó tôi chả quen ai. Lệ Quyên cũng có bạn của cậu ấy, còn tôi mãi ru rú một góc.Tôi lại đi giặt giẻ, đó là nghĩa vụ mà lớp trưởng phân cho. Thực ra cô phân mỗi bàn lau bảng một ngày trong tuần, chúng tôi không phải quét lớp vì đã có bác lao công, nhưng cả lớp chả ai làm cả. Nên tôi làm.Khu vệ sinh nam và nữ của tầng một chung trần nhà nên hôm ấy tôi nghe rõ mồn một giọng bạn Lâm Anh A:“Tao tưởng con bé nhà quê học giỏi lắm cơ, hóa ra nó chỉ được cái chăm. Học tàng tàng hơn mình tẹo teo. Bữa đi thi chọn lớp, tao được đáp bài nhắc cả con Lam Anh, thấy con bé kia có vẻ hiểu biết nên bảo ông bà già hạ điểm nó cho vào lớp mình. Ai dè…”“Dù sao lớp cũng cần có đứa osin, để bọn cán bộ lớp, bọn con Lam Anh, cả bọn Lệ Quyên có khướt chúng nó làm.” ĐÃ CÓ ANH TRONG NỖI NHỚ CỦA EM CHƯA? [9-10'> (2)“Nhưng mà nó lập dị chết đi, làm mất tiếng hotboy hot girl lớp mình. Từ giờ tới đợt thi chuyển lớp, ngày nào cũng nhìn thấy nó tao ngứa mắt quá đi, hay anh em mình làm gì cho nó tự rút khỏi lớp!”“Chậc, kéo nó vào nhà vệ sinh nam!”…Giờ tôi đã hiểu cái may mắn của mình. Tôi thoát ra khỏi nhà vệ sinh và đi trong vô thức, vừa ra tới cửa thì Vũ bước vào, nhìn thấy cậu ta tôi tự giác tránh sang bên.Chương 10:Tôi chống cằm nhìn đống sách vở, mắt lơ đễnh nhìn xa xăm. Cho đến khi giáo viên cho cả lớp ngồi, tôi vẫn nằm khoanh tay nhìn người bên cạnh. Nước mắt ứa ra từ lúc nào. Cái nỗi buồn của tôi khó diễn tả, nó hiện lên trong hình ảnh vất vả của bố mẹ, hay những lời hỏi han ân cần của ông bà về trường lớp mới, và biết bao nỗ lực ngày đêm của tôi.Nếu có cậu ấy ngồi cạnh lúc này, tôi sẽ nắm chặt vạt áo để bàn tay mình nằm gọn trong nắm tay của cậu ấy.Kí ức luôn được phủ lên mình lớp trang sức huyễn hoặc mà tôi cứ đinh ninh rằng nó vô cùng hoàn hảo.Lúc này mắt tôi mở thao láo nhìn Vũ, và cậu ta cũng đang nhìn lại bằng vẻ khó chịu. Song, tôi đang mải miết đi tìm hình ảnh của Phong năm nào.Bỗng cuốn từ điển Anh Việt rơi ngay vào đầu khiến hai mắt tôi nhắm chặt.Tôi bỏ nó ra khỏi đầu và cất lại trong cặp. Dù bị u một cục trên đầu chẳng làm tôi bận tâm ai là người thả.“Lâm Anh B, giặt giúp cái giẻ.”Tôi ngồi dậy, đã ra chơi rồi ư, cái giẻ vừa mới giặt tiết trước, bẩn nhanh vậy. Tôi không giành thời gian thắc mắc, lên bảng cầm giẻ mang đi giặt.Vừa vào tới nhà vệ sinh, tay tôi bị giữ chặt bởi một bàn tay rắn chắc, lưng tôi bị đẩy tiến về phía trước.“Các cậu làm gì thế?”Tôi đang bị ép buộc đi đâu đó.“Đứa con gái nào lớp 11B3 cũng được ngắm nhà vệ sinh nam hết á!”“KHÔNG… KHÔNG… BUÔNG TỚ RA. TỚ KHÔNG MUỐN…UỐN”Tôi giãy giụa đến tuột cả giầy nhưng cánh tay ghì mạnh lấy vai và đẩy người tôi đi vẫn không buông tha. Vào tới cửa phòng, tôi dùng mười đầu ngón tay bám chặt tường. Người nào đó đang ngỡ chúng ra trong tiếng cười hả hê.“TỚ XIN CÁC CẬU ĐẤY, TỚ KHÔNG VÀO ĐÂ…UUU.”Năm ngón tay bị trượt ra, rồi là mời ngón. Lũ con trai đã kéo tôi vào sâu bên trong.Tôi chỉ biết nhắm nghiền mắt, gào lên trong sợ hãi.“Thôi, trêu nữa nó són ra quần bây giờ.”Nhờ câu nói từ ngoài vọng vào của ai đó, tôi được tha, chạy một mạch về chỗ ngồi. May chưa nhìn thấy gì. (+_+)Chưa dừng lại ở đó, giờ ra chơi tiết sau, lớp trưởng nhờ mua giùm cây bút bi. Ban đầu tôi còn vẻ hoài nghi nh
