The Soda Pop
Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân

Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân

Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219745

Bình chọn: 9.5.00/10/1974 lượt.

inh cố dũng cảm đi tới.

“Xin hỏi, bạn là Chu Tiểu Vân à?”

Nam sinh kia tiếp tục nói: “Tôi chỉ muốn làm quen với bạn, tôi tên…..”

Lời chưa nói hết, Tưởng Tiêu Đan không kiên nhẫn há mồm: “Ai muốn biết bạn tên gì, xin bạn mau tránh ra. Không thấy chúng tôi đang đọc sách à? Muốn tán tỉnh em gái đừng đến thư viện.”

Nam sinh mặt đỏ lên xám xịt trở về.

Chu Tiểu Vân và Hoa Nhược Vũ nở nụ cười.

Chu Tiểu Vân bái phục: “Tiêu Đan, cậu đúng là hộ hoa sứ giả của tớ. Có cậu ở đây, tớ rất an tâm.”

Tưởng Tiêu Đan không chỉ biết chơi bóng rổ, còn có đai đen, là nữ trung hào kiệt.

Hoa Nhược Vũ thì thào thở dài: “Tiểu Vân thật tốt, đi đâu cũng có nam sinh đến bắt chuyện.”

Tưởng Tiêu Đan nói tiếp: “Vị kia nhà cậu cực kì thích ăn giấm chua, cậu ấy, vẫn nên cách xa nam sinh một chút!”

Ba người nói giỡn một lúc, lại vùi đầu vào sách vở.

Một lát sau, lại có người đến bắt chuyện: “Mỹ nữ, mình có thể mời bạn cơm trưa không?”

Đang vùi đâu trong sách vở Chu Tiểu Vân có chút không hài lòng nói: “Xin lỗi, tôi không đia ăn với người không quen biết.”

Nói xong mới cảm thấy không đúng, âm thanh này rất quen, mình vùi đầu sách vở cư nhiên không có phát hiện.

Chu Tiểu Vân ngẩng đầu, liếc mắt thấy Lý Thiên Vũ.

Tưởng Tiêu Đan và Hoa Nhược Vũ cười không dậy nổi.

Chu Tiểu Vân nhìn Lý Thiên Vũ cười hì hì vừa bực mình vừa buồn cười: “Sao anh tìm được em ở đây?”

Lý Thiên Vũ nhún nhún vai: “Anh gọi điện thoại đến ký túc xá của em, Tiền Đóa Đóa nói cho anh biết em ở đây nên anh đến tìm. Xem ra, em có tính cảnh giác rất mạnh với nam sinh xa lạ, ừ, anh rất hài lòng.”

Chu Tiểu Vân nghiến răng ngứa đấm anh một cái.

Cứ nháo như thế, không đọc sách được.

Chương 360: Ánh Rạng Đông Mới Ló

Buổi trưa, mọi người cùng ra ngoài ăn cơm.

Vốn Tưởng Tiêu Đan và Hoa Nhược Vũ không tiện đi theo, nghĩ thầm vợ chồng son người ta hẹn hò mình đi theo làm bóng đèn không hay.

Lý Thiên Vũ cười nói: “Đừng khách sáo, còn một cái bóng đèn lớn hơn sáng hơn một lát nữa sẽ tới.” Dù sao bữa trưa này đừng mong ăn riêng với Chu Tiểu Vân.

Chu Tiểu Vân vừa nghe liền biết nói đến Dương Phàm.

Chu Tiểu Vân cười liếc Tưởng Tiêu Đan một cái, như có điều ám chỉ.

Tưởng Tiêu Đan thường bị kéo đi ăn cơm cùng Dương Phàm, sớm thành thói quen.

Năm người náo nhiệt ăn bữa trưa, lúc trả tiền Dương Phàm giành lấy.

Lý Thiên Vũ tiếp nhận ý tốt của Dương Phàm, nghĩ thầm kiểu quan tâm không để lộ dấu vết này làm lòng người thật ấm áp. Dương Phàm là người anh em tốt của mình. Biết mình kinh tế không dư dả, đi cùng nhau luôn giành việc trả tiền.

Giữa con trai không có những lời nói quá ủy mị, dù sao trong lòng Lý Thiên Vũ rất cảm động là được.

Thực ra, lúc yêu với con trai là một khoản chi không nhỏ. Ăn cơm, đi chơi, mua quà, cái nào không cần tiền? Tiền điện thoại trả khá nhiều đó! Vì thế rất nhiều chàng trai sau khi yêu tiền sinh hoạt phí tăng gấp đôi.

Chu Tiểu Vân từ rất lâu đã muốn để cô trả tiền Lý Thiên Vũ không chịu, nói thẳng trả tiền là nghĩa vụ và thiên chức của con trai, đã đi chơi sao lại dùng tiền bạn gái.

Sâu trong đáy lòng, cô rất thưởng thức luận điệu này của anh nhưng cũng lo lắng cho tình huống kinh tế của Lý Thiên Vũ. Anh không chịu xin tiền của gia đình, tự gánh sinh hoạt phí, bản thân đủ vất vả, lại vì yêu đương mà chi nhiều hơn nên càng vất vả.

Chu Tiểu Vân lặng lẽ không dấu vết tiết kiệm tiền cho anh.

Ví dụ như, ăn cơm không chọn chỗ đắt tiền, tùy tiện tìm quán ăn nhỏ là được.

Ví dụ như, không cho phép Lý Thiên Vũ mua quà đắt tiền cho cô, có tấm lòng là được.

Ví dụ như, thường xuyên chủ động gọi điện thoại để Lý Thiên Vũ tốn ít tiền điện thoại hơn một chút.

Chu Tiểu Vân săn sóc đương nhiên trong lòng Lý Thiên Vũ hiểu. Anh rất cảm động, thầm hạ quyết tâm sau này ra trường tìm một công việc thật tốt, nhất định phải kiếm tiền nhiều hơn để người nhà để bản thân mình và để cho Chu Tiểu Vân sống sung sướng.

Chu Tiểu Vân len lén quan sát Dương Phàm và Tưởng Tiêu Đan.

Dương Phàm tuấn dật và Tưởng Tiêu Đan đẹp kiểu trung tính rất hợp ghép thành đôi. Nhìn thế nào cũng là một đôi trời đất tạo nên, không biết Tưởng Tiêu Đan có thể chống đến khi nào không bị bắt.

Coi như Dương Phàm khổ công theo đuổi Tưởng Tiêu Đan hơn một năm.

Từ ban đầu cô ấy từ từ xa lánh càng về sau thành ỡm ờ, từng tí biến hóa Chu Tiểu Vân đều nhìn trong mắt. Thật hy vọng hai người có thể nhanh chóng chọc thủng tấm màn cửa sổ bằng lụa mỏng ngăn cách kia.

Hoa Nhược Vũ rất nhanh cảm giác được ở trong bốn người mình dư thừa cỡ nào. Lý Thiên Vũ vàc Chu Tiểu Vân cố nhiên là tình chàng ý thiếp, Dương Phàm rõ ràng có ý với Tưởng Tiêu Đan. Cô kẹp ở giữa thực sự khó xử.

Bao mùa xuân của cô mới đến đây? Haizz!

Sau khi cơm nước xong, Hoa Nhược Vũ thức thời tìm lý do rời đi.

Lý Thiên Vũ kéo Chu Tiểu Vân trừng mắt nhìn về phía Dương Phàm: “Tớ và Tiểu Vân muốn hẹn hò, hai người bóng đèn các cậu thích đi đâu thì đi, đừng đi cùng bọn tớ!”

Nói xong cũng không quản Tưởng Tiêu Đan thổi râu trừng mắt kéo Chu Tiểu Vân đi.

Tưởng Tiêu Đan thấy Chu Tiểu Vân không nói “Nghĩa khí” như vậy, đi theo Lý T