XtGem Forum catalog
Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân

Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân

Tác giả: Tầm Hoa Thất Lạc Đích Ái Tình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216740

Bình chọn: 8.5.00/10/1674 lượt.

cô nói cái gì cậu nghe cái đó. Điều này khiến cậu bị Hải giễu cợt mấy lần. Vô phương cứu chữa mà, có lúc cậu không thể khống chế được chân của mình tự động đi sau Chu Tiểu Vân. Tình cảm trong sáng thưở đầu đời của thiếu niên không thể kìm nén được.

Mấy người Vương Tinh Tinh thường vịn cớ này trêu chọc sau lưng Phùng Thiết Trụ, Chu Tiểu Vân đành cười không lên tiếng.

Cô có thể làm được gì? Chẳng lẽ đi tìm Phùng Thiết Trụ bảo cậu cách mình xa một chút?

Đừng đùa, chưa biết chừng vào lớp học mới, phát hiện mục tiêu mới lập tức sẽ quăng cô ra sau ót ấy chứ. Trẻ con mười một tuổi thì biết cái gì? Tình cảm ngây thơ, đơn thuần như tờ giấy trắng.

Đến người, mọi người đi về phía khu nhà mới. Chu Tiểu Hà và Đại Bảo lớp năm nên lên tầng ba. Khối lớp bốn ở tầng hai, có một cầu thang bộ ở giữa. Bên trái cầu thang, phân biệt đề ở mỗi cửa phòng là 4-1, 4-2, 4-3. Lớp 4-4 ở phía bên phải cầu thang.

Phùng Thiết Trụ vạn phần không tình nguyện tạm biệt Chu Chí Hải, lúc đi liếc trộm nhìn Chu Tiểu Vân.

Chương 103: Không Ngờ Được

Chu Chí Hải chớp chớp mắt, ái muội nhìn Chu Tiểu Vân rồi bước vào lớp. Cô vừa bực mình vừa buồn cười không biết nói sao với anh họ không đáng kính này nữa.

Chu Tiểu Vân ngẩng đầu nhìn biển lớp: Yeah, lớp 4-2, Chu Tiểu Vân đến rồi!

Lúc này bỗng nhiên đằng sau có một lực lớn ập đến, Chu Tiểu Vân không để ý bị đẩy về phía trước mấy bước. Tay đập vào cạnh cửa, xước một vết.

“Ai thế? Không cẩn thận gì cả?” Chu Tiểu Vân nổi giận. Sao dạo này cô xui xẻo thế chứ, mấy hôm trước tập xe to thì đổ xe, xước chân chảy máu, hôm nay đến lượt tay bị thương. Cảm giác đau nhói nhắc nhở cô, hình như lòng bàn tay chảy máu rồi.

Người đó liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tớ bất cẩn quá. Nhưng mà, bạn không nên đứng giữa lối đi như thế, sẽ cản trở các bạn khác vào lớp đấy?”

Nghe đi, đây là thái độ xin lỗi hả? Vốn chỉ tức ba phần lập tức cơn tức nhảy lên mười phần, Chu Tiểu Vân đứng thẳng dậy, muốn làm cho ra nhẽ với người kia: “Ý bạn là lỗi của tôi?”

Chờ nhìn thấy mặt người đó, Chu Tiểu Vân không dám tin, tròn xoe mắt nhìn.

Này… Này… Cậu bé này không phải là… Là…

“Tiểu Vũ, đã bảo đừng chạy nhanh như thế, đụng phải bạn khác rồi!” Phía sau truyền đến tiếng cười nhạo, lúc nói chuyện giọng điệu đùa cợt thấp thoáng ý cười làm người khác chán ghét, đó là phiên bản hồi bé của Cố Xuân Lai. (Có ai nhớ người này từng xuất hiện ở mấy chương đầu không)

Như vậy, gương mặt quen thuộc mà xa lạ trước mắt này đúng là Lý Thiên Vũ? !

Đại não Chu Tiểu Vân không phản ứng kịp, vô cùng hỗn loạn. Mặc dù người trước mặt thấp đi một nửa, khuôn mặt còn trẻ con, nhưng lông mày rậm, khoé miệng hơi nhếch lên, bộ dáng cà phất cà phơ, rõ ràng là “ông chồng kiếp trước” Lý Thiên Vũ.

Gương mặt này cô nhìn suốt mười năm, quen thuộc như năm ngón tay trên một bàn tay. Sau khi sống lại, cô cố thôi miên bản thân phải quên đi, nhưng đôi lúc khuôn mặt ấy bất ngờ xuất hiện trong giấc mơ. Dù hiện tại khác đi, cô liếc mắt một cái liền nhận ra ngay.

Huống chi người đang đi tới cũng là người quen cũ, anh em tốt của Lý Thiên Vũ – Cố Xuân Lai.

Lúc này Chu Tiểu Vân mới nhớ ra kiếp trước Lý Thiên Vũ lớn hơn mình hai tuổi, mà nay cô kiên trì nhập học sớm hai năm, như thế tính ra hai người học cùng khối.

Đây… Đây quả thực là nghiệt duyên mà…

Lý Thiên Vũ trêu đùa Cố Xuân Lai mấy câu, quay đầu lại thấy bạn nào đó vẫn ngây ngốc đứng yên, có chút không kiên nhẫn: “Này, đằng ấy tỉnh lại đi, không phải đụng trúng liền phát ngốc chứ!”

Trông dáng vẻ ngây ngốc và ánh mắt quỷ dị kia, giống như biết mình vậy nhỉ?

Lý Thiên Vũ sờ đầu cẩn thận hồi tưởng, trước đây cậu chưa bao giờ gặp cô bé này mới đúng, nhưng, cảm giác quen thuộc đang dâng trào trong tâm thức là thế nào? Giống như người trước mặt là người vô cùng thân thiết với mình vậy.

Cố Xuân Lai đập bộp vào vai Lý Thiên Vũ, kéo bạn vào lớp: “Nhanh vào lớp đi, giáo viên sắp vào rồi.”

Mắt thấy hai người kề vai sát cánh bước vào lớp 4-2, Chu Tiểu Vân hoá đá: Ông trời ơi, ông có cần tặng con một bất ngờ lớn thế không?

Mà cô không thể không vào lớp… Hay là, đi xin đổi sang lớp khác… Hoặc, giả vờ bị ốm xin nghỉ… Một loạt ý tưởng lướt ngang qua tâm trí, cô thực sự rơi vào cảnh hỗn loạn. Dù sao, cô nhất quyết không muốn học chung một lớp với người kia.

Vương Tinh Tinh và Ngô Mai ngồi trong lớp nghển cổ ra gọi Chu Tiểu Vân: “Tiểu Vân, cậu đứng đó làm gì, nhanh vào chọn chỗ ngồi đi.”

Không ngờ Ngô Mai cùng lớp với cô, nếu không có “bất ngờ lớn” Lý Thiên Vũ này cô sẽ thích lắm! Ngô Mai tinh mắt phát hiện trên quần áo bạn có vết bùn đất, chạy ra thay cô phủi sạch, chợt hoảng hốt kêu lên: “Tiểu Vân, cậu sao thế? Bàn tay cậu chảy máu rồi.”

Tâm tư Chu Tiểu Vân đang hỗn loạn căn bản không chú ý đến vết thương nhỏ này, sau khi nghe Tiểu Mai nói chợt thấy đây là một lý do tốt. Được rồi, lấy lý do tay chảy máu xin thầy côc cho nghỉ nửa ngày. Cái cô cần nhất bây giờ là đầu óc tỉnh táo để suy nghĩ thật kỹ nên làm thế nào.

Hít vào thở ra mấy lần, cô dần bình tĩnh lại. Gặp lại Lý Thiên Vũ làm cho một Chu Tiểu Vân luôn bình t