cuộn: cô thật khoa trương________ Long Tịch Bảo: mi biến đi! )
“Bảo Bảo, em không ngoan!” Long Tịch Hiên vẫn thản nhiên nói.
“Em ấy có lúc nào ngoan đâu!” Long Tịch Bác hừ lạnh nói.
“…..”
“Về nhà, xem anh xử em thế nào!” Long Tịch Bác trực tiếp ném cô vào trong xe rời đi.
Phong khách Long gia.
Quỳ gối, Long Tịch Bảo từ nhỏ đến bây giờ đều diễn:‘ một là cúi đầu ôn nhu’ cái này trong tiểu thuyết thì đây là động tác cơ bản mà hiệu quả nhất của nữ chính.
“Em bây giờ lớn rồi phải không, dám dùng chai bia đập vào đầu người ta rồi hả?!” Long Tịch Bác cầm trên tay một cây roi mây, đi qua đi lại trước mặt Long Tịch Bảo.
“Tại hắn không đúng chứ bộ, anh biết hắn đối xử với Tuyết Tuyết như thế nào không? Hắn nói: ‘anh cho em ấm áp, em tặng anh hưng phấn, chúng ta không nợ nhau gì nữa! ’ lời như thế hắn cũng nói được, em đập như thế cũng quá hiền rồi.” Long Tịch Bảo meo meo kêu lên.
Long Tịch Bác ngẩn người một chút, ngay sau đó cả giận nói: “ Long Tịch Bảo, em có đáng bị đánh không?!”
“……”
“Bảo Bảo, em nhận lỗi với anh Bác đi.” Long Tịch Hiên ở một bên nhắc nhở.
“Bác, em sai rồi, lần sau không dám nữa, anh tha cho em nhé!” Long Tịch Bảo tiếp tục meo meo nói.
“Lỗi gì?”
“Em không nên cầm bình đập vào đầu của hắn.” Meo meo meo meo
“Còn gì nữa không?”
“Không nên lừa các anh nói là đi dạo phố xem phim.” Meo meo meo meo
“Còn gì nữa không?”
“Còn có? Để cho em suy nghĩ một chút…” Meo meo meo meo
“Cái em sai lớn nhất là không nên đi đến SEXCLUB!!” Long Tịch Bác không nhịn được quát.
“…… Dạ, Tịch Bảo biết sai rồi.” Meo meo meo meo
“Em!….” Long Tịch Bác bị cô meo meo nói, làm cho sự tức giận không có nơi phát ra.
“Được rồi, Bác, để cho Bảo Bảo đứng lên đi, phạt thế được rồi, em ấy cũng biết sai rồi mà.” Long Tịch Hiên lên tiếng xin xỏ cho.
“Hừ!” Long Tịch Bác hừ lạnh quay đầu, không nhìn bọn họ.
Long Tịch Hiên ôm lấy Bảo Bảo nhẹ giọng nói: “Lần sau không được đi đến những nơi như vậy, trừ phi có anh và Bác đi cùng, biết không?”
“Dạ.”
Trận phong ba này, cứ như vậy kết thúc.
CHƯƠNG 12: DOÃN THIÊN
“Bảo Bảo, ngày hôm qua cậu không bị sao chứ?” Ở phòng ăn, Âu Dương Tuyết lo lắng hỏi Long Tịch Bảo.
“Không sao không sao, bọn họ không muốn đánh tớ đâu.” Long Tịch Bảo vừa ăn vừa nói, một chút hình tượng thục nữ cũng không có.
“Nhưng hôm qua họ có vẻ rất tức giận.” Âu Dương Tuyết lấy khăn giấy đưa cho người nào đó.
“Yên tâm đi, Tuyết Tuyết, hai anh đối với tớ rất tốt, tại sao có thể có chuyện gì được, sao cậu không ăn? Hôm nay đồ ăn rất ngon đấy.” Long Tịch Bảo hai mắt sáng lên nhìn thức ăn trong chén của Âu Dương Tuyết.
“Tớ ăn không vô, sáng sớm hôm nay ăn quá nhiều, cho cậu ăn đấy.” Âu Dương Tuyết cười cười, gắp tất cả đồ ăn trong chén cho Long Tịch Bảo.
Long Tịch Bảo rất không khách khí ăn: “Tuyết Tuyết, cậu thật tốt, buổi chiều chúng ta cúp tiết đi ăn kem ly đi?”.
Âu Dương Tuyết sờ sờ cái trán.
Ăn ăn ăn, dường như trong đầu Bảo Bảo mỗi ngày trừ ăn ra vẫn là ăn.
“Được, làm theo ý cậu đi.”
“Hì hì, vậy chúng ta ăn nhanh rồi đi.” Nói xong Long Tịch Bảo lại vùi đầu chiến đấu.
Cơm nước xong, Long Tịch Bảo kéo Âu Dương Tuyết đi từ từ ở trong sân trường.
“Tuyết Tuyết, cậu còn thích tên khốn kia không?” Long Tịch Bảo giống như lơ đãng hỏi!
Âu Dương Tuyết hơi ngẩn người một chút, sau đó trả lời: “Không, tất cả đã qua rồi!” Người đàn ông như vậy, không biết mình sao lại yêu được nhiều năm như vậy.
“Vậy thì tốt, hôm nào tớ tìm cho cậu một chàng bạch mã hoàng tử chân chính, cậu thấy Phượng Kiệt như thế nào, lớn lên đẹp trai, có tiền, hơn nữa thân thủ lại tốt, nếu cậu cặp với hắn, về sau không sợ không có tiền dùng, lúc không có chuyện gì làm thì có thể đi du lịch, có khi lại có một bảo kê miễn phí đấy.” Long Tịch Bảo nói xong, không phát hiện người bên cạnh mặt đỏ tới mang tai rồi, đợi cô phát hiện ra thì.
“Trời ạ, tớ chỉ tùy tiện nói một chút, cậu coi trọng anh ấy ư, nếu như là thật, cậu nói một tiếng, tớ lập tức tạo cơ hội cho hai người nha.”
Âu Dương Tuyết đỏ mặt đuổi theo tên kia.
Hai cô gái xinh đẹp người đuổi người chạy, cho đến…
“A ~~” Long Tịch Bảo hét lên một tiếng, ngã trên mặt đất, ơ, không đúng, sao không đau nhỉ.
“Cô gái à, cô đè đủ chưa, đủ rồi thì đứng lên đi.” Giọng nói dễ nghe từ đỉnh đầu truyền đến, Long Tịch Bảo ngẩng đầu lên.
Oa, đẹp trai, mày kiếm, lông mi thật dài, mắt phượng tà mị, lỗ mũi ngạo nghễ hếch lên, môi mỏng màu hồng nhạt, làn da mật ong, hắn thật là đẹp! Long Tịch Bảo không khỏi nhìn thật kĩ.
“Này, mặc dù cậu không nặng lắm, nhưng cậu đè tôi có vui không?” Doãn Thiên nhíu nhíu mày kiếm, trêu nói.
Long Tịch Bảo lấy lại tinh thần bò dậy: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cậu không sao chớ, tôi không phải cố ý.”
Long Tịch Bảo đưa tay kéo tên đẹp trai trên mặt đất, liên tiếp nói xin lỗi, thật mất thể diện, lúc đó Âu Dương Tuyết vừa đuổi tới, gấp gáp hỏi: “Bảo Bảo, không sao chứ, có bị thương không?”
“Không có, tớ không sao, chẳng qua là……” Long Tịch Bảo bất đắc dĩ nhìn tên đẹp trai bên cạnh, thật xấu hổ.
“Không có việc gì là tốt, đi thôi, chúng ta đi ăn kem.” Âu Dương