– Mời anh chị vào nhà . Thật là có lỗi đã để anh chị phải đợi lâu.
Bà Thụy Linh mỉm cười thân thiện:
– Không sao đâu chị. Chúng tôi theo con trai để đi xem mắt con dâu . Theo đúng tục lệ thì phải chờ thêm một tiếng nửa đấy.
Ông Lâm cũng bước ra, đưa tay thân mật:
– Chào anh chị.
Ông Cường nắm lấy tay ông, gật đầu.
– Chào anh.
Quốc Bảo bước ra, khoanh tay:
– Thưa ba mẹ, con xin lỗi phải để cha mẹ chờ lâu.
Bà Linh vuốt tóc con:
– Con trai của mẹ khờ quá, đây là việc trọng đại nhất của đời con . Vả lại, lần này là lần đầu tiên mẹ thấy hạnh phúc đấy, con a.
Mọi người lần lượt vào nhà và thật dễ dàng họ đã thân thiện với nhau, thấu rõ lòng nhau trong một thời gian ngắn . Không mất thời gian lâu, họ đã đưa ra ngày cưới . Băng Thanh cũng đã gặp cha mẹ của Quốc Bảo khi anh quyết định dẫn cô về để ra mắt lúc ở dưới quê . Hoàn cảnh lúc ấy cũng xúc động và vui vẻ như bây giờ.
Đôi má ửng hồng, nụ cười e thẹn, cô đứng nép sát vào Quốc Bảo. Anh choàng tay ôm vai cô, trong cả hai thật là đẹp đôi, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc . Họ nhìn nhau, ngầm trao nhau lời yêu thương bất tận . Họ biết rằng mai đây, họ sẽ luôn có nhau trong vòng tay của nữ thần Hạnh Phúc.
Đám cưới được tổ chức thật long trọng và linh đình tại nhà hàng Phong Lan. Từng lướt, từ lượt khách sang trọng bước vào nhà hàng với những lời chúc tụng may mắn và hạnh phúc cho đôi vợ chồng trể.
Cô dâu chú rể đã phải vất vả, lao dao trong buổi tiệc . Nào là: Tiếp khách, đãi tiệc, chung vui chụp ảnh, nhưng đó là việc tất nhiên.
Còn Lâm Uyên, cô chẳng “dính dáng” gì lại bị keó vào vòng làm ệt lả cả người. Với chức danh mang trên người “cô dâu phụ”, cô cảm thấy như muốn nghẹt thở. Hết người này gọi đến người kia reó. Hết người này keó, đến người kia lôi . Ôi, thật là tội nghiệp cho cô . Nghiệt ngã thay, chàng rể phụ rất ư là nổi bật, là điểm chú ý của rất nhiều nàng “công chúa” hiện đại. Chàng ta rất đẹp trai, phong độ trong bộ veston màu xám tro . Đôi mắt đa tình của chàng ta cứ nheo nheo, làm cho tất cả các cô nàng nào khi anh nhìn qua đều phải thót tim vì rung động. Nhiều lời bàn tán xông xao về chàng ta làm cho cô cảm thấy gai mắt . Cô cũng đâu phải tệ. Với chiếc đầm màu trắng tinh khiết phủ gót, mái tóc bới ột bên, điểm trang một vài cách bướm, đôi mắt “Phượng hoàng” lúng liếng, làm cho các chàng phải điên đảo tâm tư.
Cắn nhẹ mong tay, Lâm Uyên tìm cách gây sự chú ý. Một phần là để lấy lại phong độ, một phần vì muốn giúp Đình Thái thoát khỏi “đám nữ quái” đang mang dáng dấp của cô Tấm hiện đại.
Nhẹ nhàng lê đôi gót nặng ì vì gót giầy hơi cao, Lâm Uyên tiến đến gần bàn nơi Đình Thái đang bị vây quanh.
Thực hiện một cử chỉ thân thiện, cô câu tay mình vào tay anh đang sọt vào túi quần, giọng cô nhẹ nhàng và ngọt ngào như mật ong:
– Anh Thái này, đi đâu để em tìm muốn chết luôn ? Khách mời chúng ta qua bên kia chụp hình lưu niệm kià.
Lập tức cả mấy chục đôi mắt “cú vọ” chiếu thẳng vào cô . Nhiều ánh mắt tỏ ra sự ngưỡng mộ và chiêm ngưỡng, cũng có nhiều ánh mắt tỏ ra sự ghen tỵ và ganh ghét . Những tiếng xì xầm được “Playback” lên, mà điểm chính là cô và Đình Thái.
Phớt lờ những cử chỉ của mọi người, cô nhí nhảnh đưa tay sửa lại cà- vạt cho anh:
– Thế nào, có đồng ý hay không ? cho ý kiến đi, chàng rể phụ ạ.
Đình Thái nãy giờ im lặng để tìm ra mấu chốt của câu chuyện, nhưng anh không tài nào nghĩ ra . Mắt nhìn cô không chớp, anh bỏ nhỏ:
– Em lại phá rối nữa, phải không ? Có để anh tiếp khách không thì bao?.
Nhoẻn miệng cười rất đẹp, cô nũng nịu lắc tay anh đang buông thõng thẩn thờ:
– Anh lại nghĩ oan cho em rồi. Bộ em ham phá rối lắm sao ? A,hay anh chấm cô nào rồi, phải không? Nói cho em biết đi để em làm cây cầu Ô Thước.
Đình Thái nhìn cô nồng nàn, mắt anh như có lửa:
– Đúng vậy, anh đã chấm một cô rồi, cô bé ạ. Nhưng… chuyện em làm mai thì không thể có được.
– Sao thế? Anh nghĩ em bất tài lắm sao? Nè nói cho anh biết, em có bằng cấp đàng hoàng đấy nhé. Này, điển hình là anh Hai, chị Hai nè, họ đã tổ chức lễ cưới đó.
Anh khẽ lắc đầu, nụ cươi trền môi chợt heó hon. Em đã giết chết anh bằng sự vô tư này đó sao ? Tim anh chợt đau nhói.
Quốc Bảo và Băng Thanh bước đến kế bên, cô dâu cự nự:
– Nè, có phải hai người không đó? Không lo tiếp khách đứng đó tâm sự à.
Chú rể cũng phụ hoạ:
– Tôi cho hai cô cậu biết . Nếu khách có phàn nàn gì, thì người bị xử phạt trước tiên là hai cô cậu đấy.
Đình Thái bật cười, anh giơ tay:
– Có phải không vậy, anh Hai ? Em chỉ là người “hậu vệ”, còn việc tiến công là anh chị đấy chứ.
Gật đầu tỏ vẻ tán thành ý kiến của anh, Lâm Uyên nhăn mũi:
– Đúng rồi, đúng rồi . Hai đứa em làm không công, anh chị còn đòi hỏi gì nữa ?
Băng Thanh trợn mắt, xỉ trán em:
– Hừ, con ả này nhăng cụi gì thế ? Mau đi tiếp khách cho tui đi . Nếu không, tui dùng biện pháp mạnh à.
– Tối ngày chỉ lo ăn hiếp tui, mai mốt đây tui khỏe rồi, nên cô gắng giúp chị hôm nay coi như là trả công phát lương hàng tháng vậy.
Cô lại quay sang Quốc Bảo, chí choé:
– Anh Hai phải thận trọng với “sư tử Hà Đôn