Insane
Cứ ngỡ là yêu

Cứ ngỡ là yêu

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325115

Bình chọn: 8.5.00/10/511 lượt.

k.. Tôi sẽ ký hợp đồng hai năm với công ty, nhưng tôi có một yêu cầu nho nhỏ, không biết cô bé có đồng ý hay không?

Lâm Uyên nhoẻn miệng cười rất đẹp:

– Anh cứ nói, xem tôi có thể giúp được không, nếu như nằm trong khả năng.

– Ô! Đây không phải vược khả năng của cô bé đâu, mà nằm gọn trong tay đấy.

– XIn anh cứ nói.

– À, tôi muốn cô bé dùng cơm trưa với tôi.

Lâm Uyên đang phân vân thì Vũ Phong tiếp:

– Xin đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn biết thêm vài chi tiết của hợp đồng . Còn ngoài ra, không có ý gì khác.

Vui vẻ gật đầu, cô đưa tay xem đồng hồ:

– Vâng, tôi sẽ sẳn sàng phục vụ . Xin hỏi anh là mấy giờ chúng ta gặp lại ?

Vũ Phong gật gù:

– À, bây giờ là 10: 50… 11:30 tôi sẽ đợi cô bé ở trước cổng công ty.

– Không dám phiền anh. Xin anh cho biết nơi dùng cơm, tôi sẽ đến đó.

– Tiện đường thôi mà, cô bé đừng từ chối.

Anh đứng lên chìa tay:

– Mong rằng chúng ta hợp tác vui vẻ.

Rụt rè đưa tay, Lâm Uyên run nhẹ . Cô lí nhí:

– Không phải chúng ta, mà hai công ty hợp tác vui vẻ.

Vũ Phong phá lên cười, anh nháy mắt:

– Cô bé lém quá, hèn chi tôi phải “mắc câu”.

Nghe không rõ Lâm Uyên chớp mắt:

– Ơ, anh nói gì ạ ?

– À không, nhớ đúng hẹn nhé.

– Vâng.

Anh đi rồi mà cô còn ngớ ngẩn . Nét hào hoa của anh đã cuốn hút cô ư? Không phải . Chắc là sự choáng ngợp ban đầu của người con gái trước người con trai có phong độ mà thôi.

Cúi xuống bàn làm việc, gương mặt anh lại hiện ra với ánh mắt và nụ cười . Lâm Uyên chống cằm tư lự . Nếu như cô có người bạn trai như thế thì sẽ thế nào ? Nếu như anh ấy .. Nếu như .. bao nhiêu mơ ước được đặt ra khiến đôi má của cô thêm ửng hồng sắc đỏ . Cảm thấy mình đang tự phiêu lưu trong tình cảm đơn phương chưa định rõ, cô thấy xấu hổ vô cùng . Cô tự mắng mình sao quá yếu đuối . Giây phút sau, cô giành được lý trí trở lại với cảm giác ban đầu . Lấy lại điểm đứng cho chính mình, Lâm Uyên ấn tay vào bàn phím, sự việc lại trở về với bình thường.

Bích Hoa khoác túi xách lên vai định ra về, thấy Lâm Uyên còn miệt mài bên bàn phím, cô gọi nhỏ:

– Uyên, chưa về sao em?

Thấy cô không trả lời, Bích Hoa bước lại gần, vỗ nhẹ vào tai:

– này, say mê công việc đến thế à ?

Giật mình ngước lên, Lâm Uyên mỉm cười:

– Ủa, chị Hoa đi đâu vậy ?

Bích Hoa tròn mắt, cô đưa tay sờ vào trán của Lâm Uyên.

– Trời ạ, em có vấn đề phải không ? Nhìn xem đồng hồ mấy giờ rồi, đi ăn cơm trưa thôi. Chị là người trễ nhất đấy.

Hoảng hốt khi đồng hồ đang điểm tròn 12 giờ . Lâm Uyên bật dậy, khoác túi lên vai.

– Trời ạ, em trễ hẹn với khách rồi

– Cái anh đẹp trai lúc nãy à ?

– vâng, đúng vậy . Hợp đồng dài hạn đấy chị ạ . Nếu vuột mất, chắc em bị kiểm điểm quá.

Cô phóng xuống bậc thềm:

– Em đi trước nhé, chị tắt máy hộ em với.

– Ừ, cứ để đấy . Nhanh lên đi em.

Bước ra hành lang, vừa đúng lúc thang máy sắp đóng cửa . Lâm Uyên phóng nhanh vào trong.

– Xin lỗi, còn tôi nữa.

Khi đứng yên trong thang máy, cô đưa tay mở ví lấy khăn giấy lau mồ hôi, thở dài:

– Chán ghê, mai mốt đem theo đồng hồ reo mới được.

Lôi trong ví ra hộp phấn, cô soi gương lại sắc đẹp của mình xem có phai nhạt chút nào hay không. Bặm môi sửa lại mái tóc, cô giật mình khi trong gương ẩn hiện gương mặt của người lạ . Cất nhanh hộp phấn vào ví, cô quay nhìn xung quanh.

Trời ạ , lại cái tính lơ là của cộ Thang máy chỉ có cô và một người đàn ông đeo kính đen, trông chẳng thật thà chút nào.

Lu nép sát vào góc thang máy, mắt mở to phòng thủ.

Thấy cô gái có vẻ nhát sợ, người đàn ông bật cười:

– Cô sợ ma hay sao mà run thế ?

Nụ cười đầy nét mỉa mai và nét câng câng trên gương mặt người đàn ông làm cô bực tức . Cô đốp chát ngay:

– Hình như là thế, vì tôi ngửi được mùi của một con quỷ râu xanh.

người đàn ông nhíu mày, rồi bật cười khan:

– Ha .. hạ. cô bé tưởng tượng quá phong phú rồi đấy.

Định thần lại giọng quen quen, Lâm Uyên trề môi:

– Lại là người thích làm chuyện lạ.

– Ồ, cô bé đã nhận ra à ? Quả thật tôi được rửa tẩy nỗi oan, rất vui.

Lâm Uyên cong cớn:

– Xí, ông lại bày trò gì nữa đầy khi chỉ có tôi với ông? Tôi không thích gây lộn đâu, vì tôi phải chuận bị tiếp một người bạn, phải để dành hơi.

Đình Thái gỡ kính ra, anh nheo mắt:

– À, hôm nay, tôi cũng chán cãi lộn rồi . Hay là tôi với cô…

Thấy anh ngừng nửa chừng lại liếc nhìn cô từ trên xuống dưới, cô hét:

– Này, ông nhìn cái gì vậy ? con người của ông sao quá trơ trẽn.

– Ơ này, cô nghĩ oan cho tôi rồi . Tôi đang chiêm ngưỡng sắc đẹp của cô trong chiếc áo dài mới, nên tôi chưa kịp nói tiếp thôi mà.

– Tôi không cho ông nhìn.

– Cô này lạ chưa ? Đẹp phải cho ngườikh’ac nhìn ngắm chứ, hổng lẽ cô đem về ủ mắm hay sao?

Tức quá tức, Lâm Uyên trợn mắt . Cô không ngờ anh lại độc mồm như thế . cái gã này mình không muốn gay lại khiêu khích . Được rồi, cô sẵn sàng tiếp chiêu:

– Này, tôi làm đẹmp cho người khác ngắm chứ không phải để cho ông. Xin ông kéo đôi mắt sát tròng của ông lại, để tôi được thoải mái một tí . Không thôi, tôi nghẹt thở bây giờ.

Chương 06 – part 01

Cứ ngỡ là yêuh3> Chương 06