đúng là chẳng chuyên tâm chút nào”. Giọng nói trầm trầm của người đàn ông đó lại vang lên, cuốn hút như giọng cười khi nãy vậy.
Hàn Tú chợt mở mắt ra, tiếng nói hình như là của Tiểu Thất. Cô quay người lại, nhìn qua tấm kính ngăn, tò mò xem nam nhân vật chính đó là ai, đúng lúc ấy người đàn ông cao lớn kia cũng quay mặt về phía cô.
Hàn Tú kinh ngạc đến sững người, liên tục chớp mắt để chắc chắn ràng mình đang hoàn toàn tỉnh táo, không hề nhận nhầm người.
Chàng trai có đôi mắt quyến rũ, hớp hồn người khác kia, đó không phải là Tiểu Thất thì là ai cơ chứ?
Nhìn thấy Hàn Tú, Đương Trạch Tề cũng không tin vào mắt mình, ngỡ ngàng: “Hàn Tú…”
Sắc mặt cô trở nên trắng bệch, bàng hoàng nhìn anh với ánh mắt đầy phẫn nộ.
Hành lang tràn ngập ánh sáng lấp lánh đủ màu sắc. Chiếc đèn pha lê treo chếch trên đỉnh đầu chiếu vào khiến Tiểu Thất như được bao phủ bởi những vầng sáng lung linh. Anh mặc chiếc áo vest màu xanh lam và chiếc quần âu cao cấp. Trước nay cô chỉ mua cho anh những trnag phục nhạt màu, không hề biết rằng anh còn có bộ quần áo đó để mặc khi đi vào hộp đêm. Khoác lên người bộ cánh này anh không còn là Tiểu Thất của hơn hai tháng vừa qua nữa mà đã trở về quý công tử của 4 năm về trước.
Đây mới đúng là Đường Trạch Tề!
Hàn Tú nhìn sang cô gái ở trong lòng anh, một mĩ nữ người lai trắng trẻo, xinh đẹp, thân hình cực kì sexy, khiến người đối diện không khỏi say đắm.
Trai tài, gái sắc hết sức xứng đôi, nhưng trong mắt cô cảnh tượng này vô cùng chướng mắt. Mới không gặp có một ngày mà anh đã khôi phục dáng vẻ và thói quen trước kia.
“Cô ấy là ai?” cô nhìn thẳng vào mắt anh, nắm chặt tay lại, run run hỏi.
Không khí tuyệt vời bị người ta phá bĩnh, cô gái người lai lộ ra vẻ không vui, sửa lại áo xong, khoác tay Đương Trạch Tề, trả lời Hàn Tú bằng thứ tiếng Trung chưa sõi: “Tôi là bạn gái của anh ấy, xin hỏi cô là ai?”
Đường Trạch Tề mím chặt môi không nói gì.
“Bạn gái?” Nếu cô gái này là bạn gái của anh thì cô là gì? Những đêm quất quýt, thắm thiết bên nhau là cái gì chứ!
“Đường Trạch Tề, anh thật khiến tôi ghê tởm!” Hàn Tú nghiến răng tát mạnh vào má người đàn ông trước mặt, rồi nhìn anh đầy uất hận, sau đó quay người bỏ đi.
“Hàn Tú” Anh sững sờ ôm lấy bên má nóng ran, ngay lập tức đẩy cô gái ra rồi đuổi theo Hàn Tú.
Cô không muốn gặp lại anh nữa nên cố sải bước thật nhanh, nhưng mới được một quãng, cánh tay anh đã chặn trước mặt cô: “Bốn năm xa cách vừa gặp lại nhau mà em đã đánh anh, em làm thế là có ý gì vậy? Lẽ nào em còn ôm mối hận năm xưa sao? Bốn năm trước anh đã nói rõ với em rằng anh thật sự không có chuyện gì với cô gái đó. Hôm đó anh uống tới nỗi bất tỉnh nhân sự thì có thể làm được gì cơ chứ? Tại sao đến tận bây giờ em vẫn không chịu tin anh?”
Hàn Tú ngước mắt lên nhìn anh: “Bốn năm trời xa cách?” hay cho câu “bốn năm trời xa cách”, rõ ràng tối tối anh vẫn nằm bên cô, hôm qua còn quấn quýt mãi đến tận khuya mới chịu đi.
“Đầu óc anh bình thường rồi à! Nhớ hết chuyện trước đây cơ đấy!” Cô cười lạnh lùng.
Đường Trạch Tề chẳng hiểu gì nên cau mày lại.
Lúc này có mấy người bước ra từ căn phòng đối diện, là Hắc Bì, Phát Tài và bạn gái của họ. Hai anh chàng kia trông thấy Hàn Tú thì tỏ vẻ hết sức kinh ngạc: “Hàn Tú! Cậu cũng ở đây sao? Nếu biết sớm, bọn mình đã rủ cậu sang hát cùng”
Cái gì mà không muốn liên lạc với bạn bè cơ chứ? Hóa ra tất cả những lời anh nói trước đây tất cả chỉ là dối trá, lừa gạt cô mà thôi. Hàn Tú bỗng cảm thấy ai đó dùng búa gõ mạnh vào trái tim mình.
Không muốn ở lại đây thêm phút giây nào nữa, cô nhếch môi lạnh lùng nói: “Thật ngại quá, tôi còn có việc, làm ơn nhường đường.”
Đường Trạch Tề một lần nữa đưa tay ngăn Hàn Tú lại. Hắc Bì và Phát Tài đang định nói gì thì bị anh ra hiệu mắt bảo im lặng. Anh quay sang nói với cô gái người lai bằng thứ tiếng ngoài hành tinh, cô ấy bèn gật đầu rồi sau đó anh tạm biệt Hắc Bì và Phát Tài.
Khi đám người đó vừa đi khỏi,
anh liền bảo Hàn Tú: “Anh muốn nói chuyện riêng với em”
“Xin lỗi, tôi không rảnh.” Nói xong Hàn Tú đi thẳng, cứ nghĩ tới việc dù chỉ ở bên cạnh Đường Tể Trạch dù chỉ một giây nữa thôi, cô cũng cảm thấy buồn nôn.
“Không rảnh, hay không muốn!” Anh chặn đường cô lại.
“Vừa không rảnh lại vừa không muốn”. Hàn Tú tiếp tục sải bước về phía KTV.
Đường Trạch Tề lập tức đuổi theo, túm lấy cổ tay cô rồi kéo cô tới một hành lang vắng người qua lại.
Cô vùng vẫy để khoát khỏi sự khống chế của anh rồi quát lớn: “Bỏ tôi ra, Đừng chạm bàn tay dơ bẩn của anh vào người tôi!”
Anh thở dài: “Hàn Tú, lẽ nào bằng ấy năm, em vẫn không chịu tha thứ cho anh sao? Em có biết khi nghe bọn Hăc Bì nói lại em đang hởi thăm tình hình của anh, anh dã vui đến thế nào không? Anh bị ép sang Mĩ, sống giữa những người tóc vàng mắt xanh, em có biết rằng lúc nào anh cũng cảm thấy cô độc và sợ hãi không? Sống một tháng bên xứ người nhưng anh vẫn không nguôi nhớ em. Ngày nào anh cũng viết thư, trong thư toàn những lời trách móc em, phải làm như vậy anh mới cảm thấy thoải mái hơn đôi chút. Nhưng mỗi lần viết xong nanh lại nhớ em da diết, cuối cùng
