c Tiểu Cửu xuất hiện mọi thứ đều thay đổi.Tiểu Thất đã đến làm việc tại B&G.Ngày thứ hai sau đó, anh tìm một nơi thật yên tĩnh, rồi chuyển cùng Tiểu Cửu đến đó, đồng thời cũng ở lại đấy qua đêm. Anh luôn sợ Tiểu Cửu có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, sợ rằng anh chẳng thể nhìn cô lần cuối cùng nhưng lại chẳng thể ở đó trông chừng cô 24/24 được. Tiểu Cửu ngày một yếu đi, chắc phải chuyển đến bệnh viện mới có cơ may sống sót được, nhưng cô ấy cương quyết không chịu tới bệnh viện, đòi điều trị tại nhà. Thật ra, làm như thế chỉ duy trì được ngày nào hay ngày ấy thôi. Tiểu Thất đã mời một y tá tới chăm sóc cho Tiểu Cửu. Để cô ấy không cảm thấy sợ hãi, người y tá chỉ mặc quần áo bình thường thay vì mặc áo khoác trắng như ở trong bệnh viện.
Dù luôn lo lắng cho Tiểu Cửu nhưng Tiểu Thất rất nhớ Hàn Tú. Dẫu mệt mỏi đến mức nào, đi lại bất tiện ra sao, anh vẫn về nhà, nấu cơm tối cho cô, cùng cô dùng bữa tối, ăn xong lại ôm Hàn Tú cùng xem tivi rồi hôn cô rất lâu, sau đó mới lưu luyến rời khỏi.
Thấy Tiểu Thất bận bịu cả ngày mà vẫn dành thời gian chăm sóc mình như vậy, Hàn Tú rất thương anh, bèn bảo rằng, nếu không có thời gian thì anh không cần đến nhà cô, lúc nào rảnh, cô sẽ qua đó thăm anh cùng Tiểu Cửu. Nhưng dù cô nói gì anh vẫn không chịu.
Đôi khi Hàn Tú tới trông nom Tiểu Cửu giúp cho Tiểu Thất, tuy biết rằng cô gái ấy không mấy vui vẻ khi nhìn thấy cô nhưng Hàn Tú hy vọng có thể cùng anh gánh vác trách nhiệm chăm sóc Tiểu Cửu trong những ngày tháng cuối cùng của cô ấy.
Hàn Tú chưa bao giờ gặp cô gái nào như Tiểu Cửu. Nếu không bị hủy hoại đến mức ấy, có lẽ cô ấy sẽ là một thiếu nữ tràn trề nhựa sống và vô cùng dễ thương. Tình trạng hiện nay của Tiểu Cửu giống như của Tiểu Thất vào ngày cô đưa anh về từ bãi rác vào hai tháng trước. Hàn Tú cảm thấy hai người bọn họ không thuộc về thế giới này.
Cô đã sớm nhận ra Tiểu Cửu không phải là em gái của Tiểu Thất, ánh mắt của cô ấy nhìn Tiểu Cửu không giống ánh mắt của một người em gái dành cho anh trai mình. Có lẽ Tiểu Thất cũng biết tình cảm Tiểu Cửu dành cho anh. Mỗi lần chứng kiến anh tận tình chăm sóc cho Tiểu Cửu, Hàn Tú lại bất giác nhớ về cái đêm bị xác mèo làm cho hoảng sợ, anh cũng dịu dàng như thế chu đáo như thế với cô…
Một người đàn ông tuyệt vời đến vậy, sao có thể không rung động được cơ chứ?
Dẫu biết rằng Tiểu Cửu không còn sống bao lâu nữa nhưng Hàn Tú vẫn không gạt bỏ được sợ khó chịu trong lòng. Hơn nữa hình như Tiểu Thất và Tiểu Cửu đang che dấu một bí mật nào đó, và họ không muốn để cô biết. Và cô nghĩ, chỉ riêng hai cái tên không bình thường của họ đã đủ để người khác phải nghi ngờ rồi.
Phải chăng đây là thứ tình yêu mà mọi người thường nhắc đến, sẵn sàng chấp nhận mọi đau khổ để có được tình yêu, đến khi nắm được nó trong tay thì nơm nớp lo sợ một ngày nào đó, nó sẽ bị kẻ khác tướt đoạt, càng yêu sâu đậm thì sẽ càng bất an, thấp thỏm?
Cứ nghĩ đến chuyện này, Hàn Tú lại cảm thấy buồn phiền, vậy nên tối nay, cô quyết định ra ngoài ăn chơi một chút cho thoải mái.
Sam Sam còn hẹn với cả Lạc Tuấn Nam và mấy người bạn chí cốt của anh ấy nữa, nhưng chàng Lạc đẹp trai thì bị điều đi công tác, mấy anh bạn kia đều kêu là có việc nên không tới được, thành ra cuối cùng chỉ có hai cô gái cùng đi uống cà phê Starbucks.
Cầm trong tay ly cà phê, ngồi trước cửa sổ, vẻ mặt ngây thơ ánh mắt mơ màng ngồi ngắm Giai đẹp – đây chính là thú vui tao nhã mà Sam Sam vô cùng say mê. Thế nhưng lần này, mới ngồi chưa được mười phút, Sam Sam đã lấy tay cuốn cuốn mấy lọn tóc xoăn của mình, nhướng mày nhìn Hàn Tú, nói: “Đi thôi, chúng ta đến chỗ khác giả ngây thơ! Suốt ngày ở Starbucks chán chết đi được.”
“Đi đâu giả ngây thơ chứ!”
“Đến quán rượu hoặc hộp đêm”
Hàn Tú suýt chút nữa là phun hết cà phê trong miệng ra: “Gì thế! Cậu điên rồi à? Đồng chí tiểu Lạc của cậu không có mặt là cậu phóng túng thế hả!”
“Chúng ta đều là người trưởng thành rồi, anh ấy chơi bời thế nào mình cũng đâu quản lý chứ. Chỉ cần lúc ở bên nhau, trái tim hướng về đối phương là được.” Sam Sam nhún vai rồi xách đồ đứng dậy trước.
“Nhìn bộ dạng của cậu lúc này đâu giống là đi giả ngây thơ, có mà đi q
uyến rũ đàn ông thì có!” Trước quan điểm tình ái của Sam Sam, Hàn Tú chỉ biết lườm cho cô bạn thân một cái rồi xách đồ lên, đi theo Sam Sam rời khỏi Starbucks. Cô không thể bỏ bạn thân một mình được.
Hàn Tú nghĩ, đến hộp đêm thư giãn một lúc, hò hét một chút, có lẽ tâm trạng sẽ dễ chịu hơn.
Sam Sam đặt hẳn một phòng riêng khá lớn, Hàn Tú chẳng biết nói gì, đành lườm cô ấy một lần nữa. Lúc không có tiền thì Sam Sam ôm cô khóc lóc kể lể rồi chạy đi làm vệ sinh để kiếm tiền tiêu vặt, bây giờ mới có vài đồng bọ đã lãng phí, vung tay quá trán.
Cô vừa ngồi xuống thì nghe thấy Sam Sam nói với anh phục vụ bên cạnh: “Có thể gọi giúp tôi hai anh chàng tới đây cùng hát không? Mắt phải quyến rũ, mũi thẳng, môi mỏng, thân hình cao ráo, gầy gầy một chút cũng được nhưng phải khỏe mạnh, eo phải chuẩn, mông phải cong và phải cao trên 180cm”
Anh phục vụ nghe những tiêu chuẩn của “thượng đế”, khóe miệng không n