Polly po-cket
Công Ty

Công Ty

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325860

Bình chọn: 7.5.00/10/586 lượt.

như chớp, tôi né sang một bên, đồng thời vung tay đập mạnh lên vai Hoàng Anh. Cô ta ngã bật ra sau. Đoạn ống nước rớt xuống sàn, kêu loảng xoảng rồi lăn lông lốc vào gần dưới chân khoang tủ âm tường. Tôi quay lại phía Lim, toan cúi xuống bế cô đem đi. Hoàng Anh bò giật lùi về phía cái tủ. Tôi đưa chân đá mạnh cho cái ống nước lăn qua hướng khác. Một tia sáng chớp lóe trong tay Hoàng Anh. Cô ta đã luồn tay lấy được trong tủ âm tường một con dao nhọn. Tôi khựng lại, choáng váng. Đứng bật dậy, Hoàng Anh nắm chặt cán dao bằng cả hai tay, lao vào chỗ tôi và Lim. Đứng chắn giữa, tôi vung tay tấn công trước. Lưỡi dao sượt qua cánh tay tôi. Chộp cổ Hoàng Anh, tôi siết mạnh. Một tay tôi túm chặt cánh tay cầm dao, vặn gấp ra sau. Lưỡi dao rơi xuống đất. Cảm giác giận giữ căm hờn dồn nén bùng nổ trong tôi. Túm chặt mớ tóc Hoàng Anh, tôi đẩy sát cô ta vào tường. Gương mặt xinh đẹp mất hết nhân tính đang đối diện mặt tôi, tràn đầy vẻ điên cuồng tuyệt vọng. Phải, tôi phải giết chết cô ta, để những tính toán tồi tệ và thói độc ác nhẫn tâm chất chứa trong cái vỏ bọc đẹp đẽ này không thể làm hại ai được nữa. Giựt ngón tay ra khỏi mớ tóc rối bù, tôi vòng cả hai bàn tay quanh cổ Hoàng Anh, siết mạnh. Đôi mắt cô ta lồi ra. Khuôn miệng há hốc, hớp lấy chút không khí. Rồi cũng khuôn miệng méo xệch đó nhếch lên thành một nụ cười ma quỷ, đầy thách thức. Đúng khi tôi gần dập tắt ánh cười ghê rợn, phía sau tôi vang lên tiếng rên khẽ, yếu ớt nhưng tỉnh táo: “Nguyên, đừng làm thế!”. Đột nhiên, tôi buông tay ra khỏi Hoàng Anh. Cô ta gục xuống như một thân cây mềm oặt. Tôi vội vã trở lại chỗ Lim, bế xốc cô lên, mở cửa căn hộ bước ra ngoài, bước như chạy về phía thang máy. Một tiếng hét lớn. Rồi tiếng khóc nức nở, kinh hoàng vỡ ra bên trong căn hộ. Âm thanh tàn khốc đuổi theo tôi cho đến khi cửa thang máy khép lại.

*

Hai năm sau

Khung cửa sổ nhìn ra khoảng trời rộng, xanh đến nhức mắt, không một vệt mây. Dưới đường, người người mua sắm nhộn nhịp mùa cuối năm. Tôi gõ vào khung YM, miêu tả cho Lim nghe khung cảnh thành phố.

-Em nhớ nhà điên lên – Dòng chữ Lim gõ hiện nhanh trên màn hình – Và nhớ anh nữa.

-Kể ra em có thể mua vé máy bay về nhà, đón tết với anh, nếu đừng nổi máu “keo kiệt” không đúng lúc! – Tôi nhìn dòng chữ gõ xong, mỉm cười. Chắc chắn, ở cách tôi tám múi giờ, cô nhóc đang cáu kỉnh đến nỗi mớ tóc hung đỏ dựng đứng trên đỉnh đầu.

-Okay, vậy em sẽ về nhà. Sau đó nợ học phần thêm vài tháng. Và kể hoạch tổ chức đám cưới vào đúng kỷ niệm 5 năm ngày em phỏng vấn xin việc tại Red Sun sẽ hoàn toàn bị phá sản – Chà, hẳn khi gõ dòng chữ này, cô nhóc của tôi đã khoái chí cười to vì một lần nữa lại giành phần thắng trong cuộc đôi co với tôi, như tất cả mọi lần.

-Thôi nào. Anh sẽ xa em thêm một mùa xuân nữa vậy – Tôi gõ bàn phím, không phải không buồn – Em cố học nhanh nhanh rồi về với anh, nhóc nhé. Anh nhớ em khủng khiếp. Và công ty thiết kế của chúng ta chỉ cần chờ em về là sẽ đi vào hoạt động ngay.

-Vâng ạ – Một gương mặt mỉm cười và một nụ hôn trên YM dành cho tôi. Rồi Lim lại chạy sang xưởng vẽ, thực hiện bài làm cho khóa cao học hai năm mà cô sắp sửa hoàn tất.

Tôi hiện đang làm creative director cho một công ty thiết kế quảng cáo của Nhật. Red Sun vẫn là một công ty thiết kế hàng đầu trong thành phố. Sếp lớn của Red Sun không ai khác, chính là Kat Trần. Cô ấy làm việc khá hiệu quả, với sự giúp sức của Peter Yeo. Gặp Kat, chúng tôi vẫn giữ mối quan hệ bạn bè thân tình. Cả hai có thể trao đổi tất cả mọi đề tài, chỉ tránh không nhắc đến Hoàng Anh mà thôi.

Sau khi rời bệnh viện, thoát khỏi các triệu chứng của bệnh tâm thần, Hoàng Anh đi làm trở lại ở Red Sun. Nhưng thời gian ngắn sau đó, cô nghỉ việc, lập một công ty riêng, nhận hợp đồng đặc biệt từ các công ty lớn, chuyên sâu ở khu vực sản xuất chương trình truyền hình quảng cáo. Công ty của cô ta làm ăn rất phát đạt. Có lẽ, cô ấy sẽ còn phát triển hơn thế nữa, bởi cô ấy thực sự có tài và có đầu óc. Một đôi lần, tham dự các hội nghị khách hàng, tôi gặp Hoàng Anh. Cô vẫn một mình. Một ai đó nói rằng, vì di chứng của lần bỏ đi đứa bé trong bụng, không thể có con được nữa, nên Hoàng Anh quyết định không lấy ai mặc dù có không ít người theo đuổi. Tôi không quan tâm nhiều hơn tới cô. Mỗi người một con đường, một cách sống. Hết thảy chúng tôi đều có những khát vọng riêng. Khát vọng khiến chúng tôi sống tốt hơn, hay khát vọng biến thành tham vọng thiêu rụi? Tất cả vẫn đang phía trước. Chúng tôi mới chỉ ở chặng khởi đầu.