Insane
Công Ty

Công Ty

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325915

Bình chọn: 10.00/10/591 lượt.

điếng. Hơi lạnh từ sàn lan lên chân, lên bụng, rồi lên ngực tôi. Nếu tôi chết đi, cảm giác cũng hệt như thế này thôi. Chỉ có đầu tôi là còn nóng. Cơn điên bùng nổ đột ngột. Tôi lao ra cửa, nơi CD Nguyên chuẩn bị bước ra.

-Tại sao ai cũng bỏ tôi mà đi? Tại sao? – Tôi gào lên, túm chặt cổ áo Nguyên.

-Hãy hỏi chính cô!

-Tôi thua kém gì con ngốc Lim chứ? Tại sao anh chọn nó, mà không phải là tôi? – Tôi thì thào, đe dọa – Đã bao phen, tôi làm hại nó đấy. Tôi đã từng lấy trộm tờ vé số độc đắc của nó. Tôi đã cài bẫy để Peter Yeo triệt nó. Tôi đã lập mưu hất nó ra khỏi Red Sun đấy. Thế nhưng cuối cùng, nó lại tóm được anh, một con cá bự. Tại sao là nó, chứ không phải là tôi?

-Vì Lim không có những ý nghĩ ghê sợ như cô vừa tuôn ra, Hoàng Anh ạ! Thật ra, lâu nay, tôi luôn ngờ ngợ không biết cô là ai. Nhưng bây giờ thì tôi hiểu rồi. Thôi, tôi đi đây!

-Anh không nói gì với em sao? Em yêu anh mà, Nguyên!

-Cô sẽ không bao giờ hạnh phúc. Mục đích của cô hoàn toàn sai lầm. Tôi chỉ biết nói vậy thôi!

Nguyên gỡ tay tôi ra khỏi cổ áo anh, mở cửa,bước ra ngoài hành lang. Tôi ngồi im, thất thần. Tiếng giày của anh xa dần rồi tắt hẳn. Điều gì hôm nay sai lầm, ngày mai sẽ thành rắc rối lớn. Vì thế, tôi phải loại trừ nguy cơ cản lối đạt đến mục đích của tôi, càng sớm càng tốt. Tôi mở điện thoại, gọi cho Lim. Chắc chắn, Nguyên sẽ không kể cho Lim nghe những gì trải qua hôm nay. Lim nhấc máy. Tôi giả giọng ốm nặng, nhờ Lim lên căn hộ của tôi, giúp đưa tôi đi bệnh viện. Thoáng ngần ngừ bên kia đầu dây, rồi Lim đồng ý.

Đúng 30 phút sau, Lim đã lên nhà tôi. Đập cửa khá lâu, rồi cô tự vặn tay nắm. Nép sát vào tường, tôi cầm sẵn một cây sắt nặng. Tôi vung tay đập mạnh vào đầu Lim khi cô ngơ ngác bước vào. Ngay tức khắc, cô ta đổ vật xuống sàn.

CD Nguyên – Chặng mới

Cánh cổng mở tung. Chiếc xe trườn ra khỏi garage. Đèn xe sáng lóa. Các chùm tia sáng không xóa đi mà chỉ tô đậm khung cảnh tối đen vây quanh, đen tối và nặng nề hệt như đầu óc tôi lúc này. Tôi tăng tốc. Tiếng máy rốc lên. Chiếc xe lướt như điên trên con đường vắng vẻ. Chiếc điện thoại di động vứt chỏng chơ ghế bên cạnh. Chốc chốc, tôi liếc nhìn nó, như liếc nhìn một sinh vật nhỏ báo điềm dữ. Tôi căm ghét và sợ hãi nó, đồng thời, tôi cũng không thể rời mắt khỏi nó một giây nào. Cách đây năm phút, tôi nhận một cú điện thoại. Hoàng Anh gọi. Bằng giọng nói tỉnh táo khác thường, cô ta yêu cầu tôi đến ngay. Đột nhiên, linh cảm sáng rõ mách bảo có chuyện gì bất ổn vừa xảy ra. Nhưng tôi cố gắng chống cự:

-Cô lại nghĩ ra trò gì nữa vậy?

-Nếu vài phút nữa anh không có mặt tại căn hộ của tôi, anh sẽ phải hối tiếc.

-Cô hãy tự giải quyết vấn đề của cô. Tôi không còn quyền lực gì và không còn liên quan đến cô. Tất cả những gì cần nói, lúc chiều, tôi đã nói hết với cô rồi…

-Được thôi, tôi sẽ để mặc con bé người yêu của anh trong tình trạng này vậy. Còn sau đó, chuyện gì đến sẽ đến. Tôi không cần gì nữa…

-Tình trạng gì chứ? Lim đang ở chỗ cô sao, Hoàng Anh? – Máu trong huyết quản lạnh ngắt, tôi gào lên – Nói đi, mau lên! Chuyện gì xảy ra?

Tuy nhiên, điện thoại đã cắt đột ngột. Ngay tức khắc, tôi nhấn số của Lim. Chỉ là những hồi chuông dài, vô vọng, không ai nhấc máy. Trong tích tắc, tôi mặc thêm áo, lao ra khỏi nhà. Mọi ý nghĩ trong đầu tôi rối loạn. Một tiếng nói ghê sợ không ngừng lặp lại, âm âm bên tai tôi: “Lim đang nguy hiểm”. Trong tâm trạng mù mịt ấy, tôi chỉ đủ tỉnh táo để lái xe đúng đường đến khu chung cư nơi Hoàng Anh đang sống. Đèn vàng. Tôi cho xe phóng vụt qua. Tôi không thể bỏ phí một giây phút nào khi Lim của tôi đang trong tình thế nguy khốn. Những chiếc xe cùng chiều tuột lại phía sau. Gió bên ngoài thổi vù vù. Tôi cũng chẳng buồn đóng cửa kính. Mặc dù hiểu rõ Hoàng Anh là ai, nhưng tôi biết chắc đây không phải là một cái bẫy. Trong những thời khắc khó khăn nhất, hãy để cho lý trí, óc xét đoán và phân tích nhắm mắt lại. Chỉ cần nghe theo tiếng nói của trực giác, thế là đủ.

Bất kể tôi đấm mạnh tay lên nút gọi, thang máy vẫn mắc kẹt ở các tầng trên. Tôi chạy qua thang bộ. Năm tầng cầu thang. Những căn hộ mở cửa. Những bóng người lướt qua hành lang. Tiếng cười ồn ào của một buổi tiệc cuối năm, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng kèn clarinet nức nở nổi lên trên nền nhịp điệu giật gân của một bản nhạc blues. Tất cả những điều đó giống như bằng chứng của cuộc sống dội vào tôi, khiến tôi lao đi không thể dừng lại. Mồ hôi túa ra trên lưng. Tim nện thình thịch trong ***g ngực. Cửa phòng Hoàng Anh hiện ra trước mắt. Tôi tung cửa, lao vào. Phải mất một lúc, mắt tôi mới quen với ánh sáng ***i chang. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy một khung cảnh kinh hoàng đến thế.

Mọi thứ ở nguyên chỗ cũ, hệt như khi tôi bỏ ra về cách đây vài giờ. Tất cả các ngọn đèn đều được mở lên sáng trắng. Hoàng Anh ngồi trên chiếc sofa kê sát tường, hai tay buông thõng. Trên nền nhung sẫm màu, cô ta nổi lên như một bóng ma trắng bệch. Hoàng Anh ngoảnh nhìn tôi, mái tóc xõa dài bất động. Cô nhoẻn miệng cười. Nụ cười không thần sắc, kỳ quái tột độ trong tình cảnh này. Tôi nhìn quanh tìm Lim. Không thấy cô nh