Công Ty

Công Ty

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326400

Bình chọn: 7.5.00/10/640 lượt.

hình. Tôi im re. Mọi người nhẹ nhõm hơn, cười khúc khích. CD Nguyên muốn xây dựng hình ảnh cuộc đua tài theo kiểu hai chàng leo tháp. Mỗi người cầm theo một cốc nước. “Thuốc tăng lực” cho người leo lên đỉnh tháp trước tiên chính là viên sủi của hãng J&P. Không khí buổi brainstorming hoạt náo hẳn lên. Mọi việc trở nên suôn sẻ, nhanh ****ng. Các công đoạn duyệt sau đó diễn ra trong trạng thái phấn chấn của tất cả mọi người. Bỗng dưng, tôi trở thành người hùng. Ngay sau buổi họp, giữ đúng lời hứa, sếp thưởng nóng. Hai tờ 500 ngàn đồng. Chưa bao giờ, việc được nhận tiền lại khiến tôi vui thích đến vậy. Ngay cả khi tôi biết mình trúng số 50 triệu, niềm vui sướng cũng không hề làm nhịp tim tôi đập nhanh hơn, như giây phút này đây….

Tuy nhiên, công việc kế tiếp của tôi trong cái job này diễn ra không như mong đợi. AD Quang giao cho tôi việc chọn tìm người mẫu nữ trong ngân hàng ảnh để chụp trước loạt ảnh cho bên J&P duyệt qua. Mất hai ngày trời lùng kiếm trong các agency chi nhánh của Red Sun, tôi vẫn không tìm được gương mặt nào khả dĩ. Biết tôi đang đau đầu, một người quen, nhưng làm việc ở một agency cạnh tranh với Red Sun giới thiệu cho tôi bộ ảnh một người mẫu nữ có gương mặt cực kỳ ấn tượng. Tuyệt vời! Tuyệt vời hơn nữa khi cô này chưa hề xuất hiện ở một spot quảng cáo nào trước đó. Tôi xoa tay khoan khoái, tự nhủ mình có con mắt tinh đời. Có thế chứ, phải là một designer học hành bài bản và có gout thẩm mỹ cực đỉnh, mới có thể nhìn ra một gương mặt người mẫu nữ “mỏ vàng” như thế này. Chắc chắn, sau khi nổi lên qua spot quảng cáo cho viên sủi bọt của hãng J&P, cô gái này sẽ trở thành gương mặt được săn lùng. Tôi đắc chí tự nhủ. Tự hào hơn nữa khi chính bằng mối quan hệ riêng, tôi có thể mang về cho Red Sun một mối lợi tốt đẹp, chẳng cần tốn kém săn lùng gương mặt người mẫu sản phẩm làm gì. Hai ngày còn lại, hoàn toàn thư giãn, tôi vào công ty nhưng chỉ để lướt web, thỉnh thoảng tán dóc với các đồng nghiệp và… ăn quà vặt. Chiều thứ sáu, đang ngồi co chân trên ghế và ăn cóc chấm muối, cửa phòng thiết kế bật mở êm ru. CD Nguyên bước vào. Sếp đến gần cabin của tôi lúc nào, tôi chẳng biết. Tôi vẫn nhai ****p chép hết miếng ổi này sang miếng ổi khác. Cho đến khi nghe tiếng nói trầm trầm vang lên sau lưng: “Cô mang ảnh các người mẫu nữ cho cái job của J&P sang phòng tôi ngay!”, tôi mới giật bắn lên, quýnh quáng ôm hồ sơ ảnh và đĩa hình chạy quàng sang phòng CD Nguyên.

Một vài designer, copywriter, đạo diễn hình ảnh và cameraman đang ở trong phòng của sếp. Hình ảnh và những cuộn phim quay thử bề bộn trên bàn. Tôi vào phòng, bước đi thật tự tin. Cameraman nhắc tôi chùi cái hạt ổi còn dính trên ****p mũi. Tôi bối rối mỉm cười. CD Nguyên đề nghị tôi trình ra hình ảnh người mẫu mà tôi đã chọn. Tôi đặt lên bàn một tập hồ sơ và đĩa hình.

-Chỉ có một người mẫu duy nhất thôi sao? Không phải là ba hay năm để chọn lựa? – đạo diễn hình ảnh ngạc nhiên nhìn tôi.

-Một gương mặt cực kỳ ấn tượng. Em tin chắc, đây là lựa chọn tốt nhất! – Tôi nhấn mạnh từng từ.

Hình ảnh được chiếu lên màn hình PC khổng lồ. Người mẫu hiện ra, chân tay và làn da đẹp tuyệt vời. Gương mặt hoàn hảo. Nụ cười và hàm răng sáng bóng. Cô ta đi trên cát, chạy dưới tán lá những cây dừa. Không khí trong phòng lặng phắc. Tôi thích thú nhìn quanh những gương mặt đang lặng đi, sững sờ dán vào màn hình. Đấy, tôi biết ngay mà, còn gì ấn tượng hơn thế chứ. AD Quang thình lình nhìn thẳng vào mắt tôi:

-Ai cung cấp cho cô đoạn phim này? Có phải agency Hoa Minh không?

-Vâng! – Tôi nuốt nước bọt. Sao không khí lại căng lên thế nhỉ?

-Cô có biết người mẫu này không, Lim? – Giọng AD Quang hơi lạc đi.

-Nếu được duyệt, người bạn quen của em bên Hoa Minh sẽ cung cấp!

Mặt AD Quang tái mét. Các thành viên khác nhìn tôi đầy trách móc. Tôi hoang mang nhìn quanh, run sợ. Sao vậy? Chuyện gì thế này? Cameraman lắc đầu, cười chua chát và chán nản:

-Lim, cô sập bẫy đối thủ cạnh tranh của Red Sun rồi. Họ cung cấp cho cô một người mẫu không thể sử dụng được.

-Tại sao chứ? – Tôi mở to mắt, khó chịu thật sự.

-Vì người mẫu này là một người đàn ông, đã giải phẫu chuyển đối giới tính. Sản phẩm chúng ta quảng cáo là dược phẩm. Khách hàng không bao giờ chọn một người mẫu như thế! Nếu họ biết chúng ta chọn mẫu này, họ sẽ tưởng chúng ta phá hoại, hợp đồng bị huỷ bỏ toàn bộ

Tôi há hốc miệng. Tôi ngoảnh nhìn lại màn hình PC. Không, không sao tôi tin được. Lẽ nào lại có một âm mưu lừa gạt tôi? Từ đầu đến cuối sự kiện, CD Nguyên im lặng. Anh không hề lên tiếng một lời nào.

Các designer vội vã về phòng, lục tìm các dữ liệu ảnh, tìm người mẫu thay thế cấp tốc. Đột nhiên, tôi như một kẻ lạc loài, một bộ phận dư thừa trong guồng máy đang hoạt động hối hả. Thừa lúc mọi người chú mục vào việc, tôi len lén bước ra khỏi phòng, guồng chân chạy như điên trên hành lang. Tôi vấp phải một rìa thảm, ngã lăn ra. Chân tôi đau điếng, không sao nhấc lên được. Cổ chân bị sái rồi. Nhưng tôi chẳng thấy đau nữa, chỉ biết là cần lết ra khỏi đây ngay.

Tôi trốn ở góc kẹt trong phòng nước. Trời tối, nhân viê


Polaroid