iều. Nó đội trên đầu chiếc nón len. Nặn một ít tuyết vào tay. Trò chơi bắt đầu. Ném đống tuyết trên tay của nó về phía hai và miu. Mỗi người bị dính một ít khẽ rùng mình bởi cái lạnh. Mặt dù anh sống ở đây rất lâu rồi nhưng vẫn không sao quên được cái ngày rét cống ấy. Anh bị đưa sang đây khi mới 8 , 9 tuổi gì đó , lúc đó nó cũng được 4 , 5 tuổi rồi. Sống cùng với quản gia. Từ khi đưa sang đây anh luôn trốn trong phòng ích khi nào ra ngoài. Cho đến một ngày ông đưa nó sang thăm anh , ngày đó tuyết rơi nhiều và dày. Anh bị nó kéo chạy đi giữa những bông tuyết đang rơi xuống. Nhớ lắm từng hành động ngày đó. Nó cũng ném tuyết vào người anh như thế này. Còn có cả Vũ nữa. Cậu cũng bị nó ném tuyết vào rồi cười hí hững nhìn hai người run bần bật với cái lạnh.Cả hai bắt đầu nhập cuộc chơi bằng những màn ném tuyết ngoạn mục. Người ăn tuyết nhiều nhất là Miu. Nhỏ chưa quen với thời tiết lạnh như thế này nên khi bị ném tuyết vào người liền chạy né đi hoặc đứng chịu trận. Nó và anh ngồi dưới tuyết nặn hình. Anh nặn mấy con tuần lộc , còn nó thì nặn ông già noel xinh xắn. Miu cũng bắt tay vào nặn những túi quà dễ thương. Khung cành thật đẹp. Vài đứa trẻ từ cô nhi viện lại được tài xế nhà nó đưa đến. Ai cũng xinh đẹp cả.Miu ngạc nhiên khi nhìn thấy mấy đứa trẻ này. Nhỏ đây cũng được mấy ngày rồi mà có thấy đứa trẻ nào đâu ngoài nó và anh Kelvin cùng người giúp việc. Nó như nhìn thấu suy nghĩ của Miu vội kêu mấy đứa giới thiệu.– Chào cô , cháu là Ann , đây là Mike , còn kia là Kate. Bọn cháu sống ở cô nhi viện. Là con của mẹ Joe và ba Kelvin. – cô bé lém lĩnh nói rồi cười khì.Nó xoa đầu đứa bé tên Ann , cả đám bọn nó cùng nhau đùa giỡn dưới nền tuyết trắng. Những thiên thần nhỏ xuất hiện như những thiên sứ. Làm cho cả không gian vốn tĩnh lặng lại đầy tiếng cười.Người làm mang thức uống và bánh ra đặt trên bàn. Bọn trẻ chơi mệt thì lại lấy nước uống và ăn bánh. Những món bánh trên bàn là do hai làm vì nó không ăn được kem nên anh đã tự chế ra những món bánh khác không kem được thay thế nhân kem thành dâu nguyên chất hay các loại trái cây khác. Mấy cái áo là do nó may. Nếu như không phải nó là người thừa kế về tiàn bộ , đặc biệt là lĩnh vực kinh doanh thì có lẽ giờ này nó đã tốt nghiệp lĩnh vực thiết kế rồi. Nhưng một năm nay công việc không do nó quản lí nữa , lâu lâu thì được thông báo từ các giám đốc điều hành.Hai cũng thường xuyên đến công ty làm việc , giải quyết vấn đề giúp nó. Nên nó có thời gian thiết kế ra nhiều bộ đồ đẹp hơn. Cậu nhóc Mike vừa cắn miếng bánh vừa hít hà tí hương thơm lan toả quanh vườn nhờ vào đám bạch hồng và hoa oải hương trong vườn. Cô bé Ann và Kate thì tấm tắc khen ngợi bánh của hai làm.Mũi nó và Miu dưới thời tiết lạnh thì đỏ ửng lên như mũi thỏ khiến lũ nhỏ bật cười khanh khách......Chơi đã rồi thì cũng tạm biệt lũ nhỏ , nó và miu đi dạo quanh vườn.– Cậu không định quay lại nhà cũ hả. – Miu hỏi nó thật ra thì nhỏ định hỏi là nó có nhớ hắn không nhưng lại thôi.– Có , khi nào cậu về thì mình về cùng. Sẵn tiện thăm anh Minh và Bảo rồi tớ quay về đây– ừmh , mà cậu không nhớ gì về chuyện trước đây sao ?– Có mọi thứ tớ đều nhớ , nhưng chỉ có vài chuyện là quên đi thôi.– Tớ và Bảo định năm sau sẽ cưới.– Ừ , hai người đẹp đôi mà. TỚi đó tớ tặng cậu chiếc váy cưới lúc nãy.– Ừ , cậu sẽ làm phụ dâu cho tớ , còn Vỹ sẽ làm phụ rể cho Bảo.– Vỹ là ai vậy. – nó nhìn miu hỏi , Vỹ cái tên này nó nghe rất quen nhưng sao chẳng nhớ nỗi.– Không… không có ai cả. À mà cậu không đói sao.– Đói chứ. Vào ăn thôi.....Ngày dài lại trôi qua. Hắn mệt mỏi gấp tập trài liệu lại , đứng dậy ra về. Sắp phải vào xuân rồi khiến hắn chán nãn vô cùng. Xuân đến thì mọi người vui vẻ nhưng sao tim hắn lại cứ đau khi người con gái kia mất. Hắn tự hứa rằng chỉ đau khi đứng trước mặt nó , chỉ khóc khi ngồi gần nó. Và chỉ cười khi nge giọng nó thu âm qua chiếc máy ghi âm mà món quà sinh nhật nó tặng.GIọng nói của nó ngày ấy ấm áp đến lạ lùng mà sao giờ lại lạnh lẽo đến vậy. Đôi mắt khép hờ lại cho con mệt mỏi qua đi. Nằm trên chiếc giường với chăn bông ấm áp mà sao tiết trời lạnh đến thấu xương. Trời lạnh hay tim người lạnh.Máy tính trong phòng ngủ của hắn vẫn sáng , đâu đó hình ảnh của nó lại hiện ra trên màn hình. Cảnh nó ngồi ăn từng chén chè , cách cầm cây kẹo bông gòn của một năm trước thật đẹp mà giờ lại đau đến thế. Phải chi ngày đó hắn nói sớm với nó , hắn xin lỗi nó sớm thì có thể nó sẽ ở lại bên hắn lâu hơn , Để hắn yêu nó nhiều hơn... Trời tối….. lạnhĐêm khuya…. rét.Nó ngồi trên bậu cửa sổ , mái tóc thoả dài , trên người là chiếc đầm trắng nổi bật với trong gian tối của căn phòng. Trên tai nó mỗi tối đều đeo Headphone. Dáng vẻ lạnh lùng cô độc trong không gian cô tịch đến não nề càng làm cho người ta thấy thương hơn. Đôi mắt nó khép hờ lại. Chỉ có tiếng lá xào xạt cùng gió. Tuyết lại rơi , lại lạnh. Tim nó không vô tình hay cố tình lại nhói lên vì một bóng hình không rõ trong trí nhớ. Bản nhạc Violin buồn vẫn cát lên da diết đến đau lòng.Đâu đó vô hình vài mãn kí ức xuất hiện” Chào……..”” Em hỏi anh câu hỏi cuối nhé , nếu một ng