80s toys - Atari. I still have
Cocktail Cho Tình Yêu

Cocktail Cho Tình Yêu

Tác giả: Trần Thu Trang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324115

Bình chọn: 8.00/10/411 lượt.

a tay gãi gãi đầu – Anh vừa ra trường là ông anh ở Nga về đầu tư xây một lúc mấy cái resort như thế này. Toàn ở nơi khỉ ho cò gáy thôi. Núi Ba là khu gần thành ph

ố và khu dân cư nhất đấy. Cái khu trên Lào Cai hay ngoài đảo ở vịnh Hạ Long còn chẳng tìm ra người làm, phải tuyển từ Hà Nội đưa lên. Mà công trường xây dựng thì toàn đàn ông con trai, có bóng hồng cũng chỉ là mấy bà nấu cơm cấp dưỡng mặc tạp dề hồng.

– Ha ha, điều kiện ngặt nghèo thật!

– Đấy, nên bây giờ anh chả biết phải làm thế nào.

– Thì anh cứ để mọi chuyện tự nhiên. Cứ gặp gỡ nói chuyện bình thường thôi. Cũng là để kiểm nghiệm xem tình cảm của mình tới đâu – Đan nhìn vào cốc rượu màu vàng sánh như mật ong, nói như nói với chính mình – Hấp tấp quá rồi lại dễ tổn thương.

– Thôi bỏ qua chuyện của anh. Đan kể chuyện của Đan đi!

– Chuyện của em có gì mà kể.

– Thì coi như cho người đi sau thêm tí kinh nghiệm.

– Bọn em quen nhau khá lâu rồi, mới yêu nhau khoảng một năm. Đều là người hoạt động nghệ thuật nên hơi bốc đồng. Chia tay vì nhiều lý do, người ta cũng không coi em là người duy nhất.

Thạch nhìn thấy đôi mắt đẹp cụp xuống, chợt thấy áy náy. Anh rót thêm rượu, nói lảng sang chuyện khác:

– Tửu lượng của Đan cũng khá đấy nhỉ

– Rượu này êm mà. Anh không biết sinh viên Mỹ thuật Công Nghiệp nổi tiếng rượu chè không thua gì dân Xây Dựng bọn anh sao?

– Ờ anh tưởng chỉ có trường Mỹ thuật Yết Kiêu mới như vậy

– Trường em cũng thế! Bọn năm thứ nhất chân ướt chân ráo vào trường là bị mời một bữa rượu ra mắt rồi. Hồi đó Đan uống được có mấy chén nếp cẩm thì mặt đỏ tưng bừng đứng dậy cầm thìa làm micro hát bài một con vịt. Mấy năm rồi cũng quen. Nhiều khi có chút men vào lại có cảm hứng… sáng tạo

– Thế bây giờ việc sáng tạo của em thế nào rồi?

– Về cơ bản củng ổn – Đan nhấp thêm một ngụm, nét mặt thoáng vẻ căng thăng – Chỉ còn mắc về đồng phục công sở

– Sao, công sở thì dễ nhất còn gì?

– Từ trước giờ em có đi làm ở công ty nào đâu mà dễ anh ơi

– Ồ anh nghe chị Quỳnh Anh kể là Đan đi làm thêm từ hồi cấp 3 cơ mà?

– Đúng là có đi làm thêm sớm, nhưng em chỉ làm thợ phụ cho hiệu may bình thường thôi. Sau này thì có mở nhà may… làm bà chủ, chưa đi làm nhân viên sáng đi tối về bao giờ

– Đan giỏi thật. Vừa sáng tạo vừa năng động. Bằng tuổi Đan anh chỉ biết học ngố lắm

– Tại từ nhỏ em thích điệu đà ăn diện, thích may váy cho búp bê, thích vẻ kiểu khăn áo… Phụ huynh chiều ý cho đi học vẽ rồi luyện thi Mỹ thuật Công nghiệp. Sau này hoàn cảnh khó khăn nên đi làm thêm, coi như vừa học hỏi kinh nghiệm vừa kiếm được tiền bằng khả năng

– Nghe chị Quỳnh Anh nói là nhà may của Đan nổi tiếng lắm phải không?

– Dạ, cũng thỉnh thoảng được lên chuyên mục thời trang trên TV, vì có người quen làm truyền hình. Thật ra thì nhà may cũng không phải của Đan mà là của chung một nhóm trong khoa. Tiền mở hiệu vay của nhà nên không dám để thua lỗ

– Đan nói thế tức là sống được rồi

– Cũng được anh ạ. Vì cả họn đều học hành bài bản, hai người kia đã từng học việc ở nhà may lớn, em thì có mấy năm kinh nghiệm chạy việc vặt nên cũng kéo được khách. Nghề này lấy công làm lãi, chịu khó một chút là được

– Phải cần sáng tạo nữa chứ! Chịu khó không thôi thì đi làm thợ xây như bọn anh. Mà anh thấy tên nhà tài trợ của Đan là công ty thời trang Ivy. Nhà may nâng cấp thành công ty à?

– Không phải ạ. Nhà may của bọn Đan vẫn giữ tên Molly từ ngày đầu, vẫn là nhà may quèn thôi

– Tên nghe dễ thương thế!

– Bọn em cãi nhau vì chuyện đặt tên một thôi một hồi, cuối cùng giở bừa cuốn lời bài hát ra, trúng ngay bài Ob – la – di ob – la – da của beatles, đặt là Molly theo tên cô gái trong bài

– Vậy còn Ivy?

– Ivy là nhãn hiệu thời trang có tiếng ở Hà Nội mà anh không biết à?

– Bây giờ thì biết rồi – Thạch nháy mắt

– Em liên hệ với họ với tư cách nhà thiết kế tự do. Thật ra em không cùng quan điểm với hai người bạn kia trong việc phát triển nhà may

– Ừm có lẽ một nhà may thì bó buộc cho Đan quá phải không?

– Hai người bạn em thì bằng lòng với những hợp đồng nhỏ, thậm chí đồng ý gia công cho ngưòi ta, lâu lâu được lên TV một lần là coi như thành công lắm rồi. Em thì muốn tạo một thương hiệu, một cái gì đó như là dấu ấn riêng

– Sao Đan không tách ra lập cơ sở riêng?

– Em cũng nghĩ đến việc đó nhưng mắc về vốn. Công việc ờ Molly vẫn đang vào guồng, nếu rút vốn thì không hay

– Ừm, vậy nên Đan nhờ vào lực của công ty lớn hơn như Ivy?

– Cái này em cũng có thoả thuận riêng kỹ càng. Những mẫu đã thiết kế cho Molly thì sẽ gắn mác của Molly và đứng tên chung, em không bao giờ đem những mẫu đó đi chỗ khác. Khi cộng tác với IVy, em thiết kế những mẫu hoàn toàn mới và các mẫu này là sản phẩm của Ivy

– Như vậy thì Đan vẫn thiệt thòi

– Cũng không hẳn vậy. Em thấy Ivy thiệt thòi thì đúng hơn – Đan khẽ cười, cô chống cằm nhìn những người khách đi dạo ở chân đồi với vẻ lơ đãng, khung cảnh ban đêm thật yên ả – Công ty họ tài trợ từ nguyên phụ liệu đến nhân công may dựng, còn có chuyên gia thời trang người Ý tư vấn, mình chỉ việc vẽ và giơ năm ngón tay chỉ đạo. Rồi lại được tài trợ tiền để lên