ta – một bóng đen đứng trên vách tường của sơn trang, rõ ràng là một tiểu hồ nhi nhưng đang khoanh tay trợn mắt nhìn Thiên Dực
_Tố… Tố … Huyên… muội sao có thể tìm được đến chỗ này a – Thiên Dực toát mồ hôi nhìn Tố Huyên
_Hắc…. ngươi phá toàn bộ kỹ viện của ta, giờ nói chạy là chạy hay sao – Tố Huyên xông tới Thiên Dực…. – nhị quận chúa, mau trả tiền tu sửa kỹ viện cho ta
_Ách…. ta không có đủ tiền a- Thiên Dực lắc đầu nguầy nguậy
_Nếu đã không đủ tiền vì sao còn phá – Thiên Bảo trừng mắt nhìn Thiên Dực, chỉ vừa mới thầm khen một chút mà giờ lại gây đại họa rồi
_Haha, muội quên mất… đây là Tố Huyên… muội muội kết nghĩa ngoài giang hồ với muội – Thiên Dực nhe răng cười cười mà trán toát đầy mồ hôi. Trúc Nhã mỉm cười trả tiền cho Thiên Dực , Trúc Nhã có cảm giác tốt đối với tiểu nữ Tố Huyên này, tuy chỉ là Lục hồ Thất Vĩ (7 đuôi ) nhưng có vẻ rất có tư chất cùng phong phạm riêng biệt
_oa… Vô Sắc thần y đúng là nhiều tài của nha – Tố Huyên buông tay tha cho tiểu Dực mà quấn lấy Trúc Nhã, mọi người đều cười ầm lên với thái độ này của Tố Huyên, khi nãy rõ ràng còn tỏ vẻ rất đáng sợ nha, giờ lại quấn lấy Trúc Nhã như một tiểu hài tử a. Được… duyệt một cái… Tố Huyên trở thành Lục tiểu thư trong Trúc Lâm Sơn Trang a.
_Thiên Dực…. ngươi chết chắc rồi – lại một tiểu nữ khác có vẻ đồng trang lứa với Tố Huyên nhảy vào sơn trang nhưng là…. – hửm… Thiên Dực đâu, mùi rõ ràng là ở đây mà
_Ngươi…. vì sao ngươi lại ở đây- Tố Huyên ôm chầm lấy Hướng Linh nhưng mặc khác Thiên Dực hoàn toàn run rẩy, Hướng Linh là muội muội của ” hắn ” …. có khi nào….
_Tiểu Huyên, Thiên Dực có ở đây không, đại ca ta đang truy tìm tỷ ấy… nhắn với tỷ ấy cẩn thận cái mạng nhỏ của mình – Hướng Linh nhếch nhếch môi- mấy ngày nay càng lúc càng có nhiều người bị huynh ấy đày đọa a
_Hửm…- mọi người liền dỏng tai lên nghe ngóng, Thiên Dực rốt cuộc đã khiến ai nổi giận a, nhất là thái độ của Thiên Dực đã hoàn toàn thay đổi khi nghe nhắc đến người này
_Ta nè – Thiên Dực tuy sợ nhưng sau khi nghe lời cảnh cáo của Hướng Linh lại tức giận hùng hùng hổ hổ bước lại trước mặt Hướng Linh- muội về nói với hắn, ta không cần hắn làm trò này nọ, muốn bắt nạt ta như trước sao, ở đây đều có mọi người bảo hộ cho ta cả rồi.
_Vậy sao….- một âm thanh lãnh đạm bao trùm Thiên Dực, ngay sau lưng nàng lúc này là một nam nhân mặc lam y , ánh mắt tràn đầy sự tức giận, nam nhân này cứ tưởng rằng sẽ bắt được Thiên Dực nào ngờ nhanh chóng đã thấy nàng biến mất. Lý do đơn giản, Trúc Nhã đã đem Thiên Dực bảo vệ đằng sau.
_Lam Hồ tộc trưởng thực có thú vui muốn đến sơn trang ta ngự lãm a- Trúc Nhã cười cười nhưng ánh mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ đối với nam nhân mặc lam y đứng trước mặt
_Hừm… Vô Sắc thần y, là ngươi…. – Minh Hạo nhíu nhíu mày nhìn Trúc Nhã…
_Cút ngay…- Phi Phi phát hiện Trúc Nhã hiện tại thân đã nồng đậm sát khí, một chưởng Trúc Nhã hướng tới Minh Hạo đều là mười phần năng lực, lúc ra đòn tuyệt không gượng gạo, không chút tiếc nuối. Minh Hạo cảm thấy luồng lực đánh tới thực quá mạnh mẽ, không dám chống trả mà chỉ còn cách chật vật né tránh
_Nhã tỉ tỉ, xin hãy nương tay – Hướng Linh chạy đến ôm chầm lấy Trúc Nhã
_Hừ… đồ vong ân bội nghĩa, ngươi có làm đến hoàng đế, ta vẫn coi ngươi là một tên tiện hồ đáng chết – Trúc Nhã mủi lòng nhìn Hướng Linh trong lòng mà không ra tay, nhưng lòng không kiềm chế được tức giận mà chửi- Vô Không tỷ tỷ vì ngươi mà chết đi, vong hồn mãi không siêu sinh, giờ ngươi còn định đến bắt ngũ muội sao.
_Nhị tỷ…- Thiên Dực khó hiểu nhìn Trúc Nhã
_Nhã tỉ…. đều là lỗi do muội- Hướng Linh khóc òa… nếu như lúc đó nàng không chán ghét Vô Không luôn bám theo đại ca nàng không dứt, liền nói đại ca đem Vô Không giết quách đi, chính là sau này mới biết Vô Không là sư tỷ của Trúc Nhã… cũng là ân nhân cứu mạng nàng lúc bé, nàng lúc nào cũng canh cánh chuyện này ở trong lòng.
_Hừm… với năng lực của ngươi – Minh Hạo khinh thường nhìn Trúc Nhã
_Haha, nếu như lúc trước có lẽ ta khó giết ngươi…. nhưng giờ thì….- nàng khom người hạ thế chuẩn bị muốn tấn công Minh Hạo, nhưng là….
_Đừng giết hắn – Thiên Dực đứng trước mặt Minh Hạo cản lại, đôi tai lúc này cụp xuống trong đau khổ quay lại nhìn Minh Hạo – mau đi đi, nhị tỷ giờ đã là thập vĩ hồ, ngươi không bao giờ địch lại tỷ ấy
_Tiểu phá phách ….-Minh Hạo ngạc nhiên nhìn Thiên Dực – vì sao đã trưởng thành rồi
_Mọi người ngồi xuống nói chuyện – Thiên Kỳ lúc này ôm Phi Phi nói lớn, Trúc Nhã cũng nghe lời mà thu lực về, 9 người cùng ngồi quay quần trên một cái bàn tròn mà nói rõ tất cả.
_Thật ra mấy tháng nay muội không ở nhà chính là bị hắn nhốt lại – Thiên Dực chỉ tay về phía Minh Hạo, Thiên Bảo nghe thấy tin này tức giận thì ít mà tức cười thì nhiều, ngũ muội của nàng bẩm sinh thiên phú, là cửu vĩ hồ trong Hồ giới , rất ít đối thủ , thế mà lại bị nhốt lại, hiếm thấy a
_Vì nàng ấy thôi miên ta – Minh Hạo giải thích – nên ta muốn cho nàng ấy biết thế giới này kẻ mạnh thì vẫn còn có người mạnh hơn
_Hắn hàng ngày không uội ăn, muốn ăn lại phải đến hậu cung thu nhỏ của hắn nhìn hắn cùng đám hồ nữ k