Insane
Có Phải Là…

Có Phải Là…

Tác giả: Trúc Nhã

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322512

Bình chọn: 7.00/10/251 lượt.


_Nhị ca…huynh… -Không cho nàng nói hết, bạc môi nhanh chóng đặt lên che lấp cái miệng nhỏ nhắn kia -Ngô…… -Hắn lại hôn nàng!

Nàng nghĩ phản kháng, vì thế hé miệng ra định nói, đầu lưỡi của hắn thuận thế làm càn xâm nhập, đảo loạn trong miệng nàng cướp lấy hương vị ngọt, bừa bãi nhấm nháp.Vừa đụng tới làn môi đỏ, Hàn Thiên Kỳ cảm thấy không có cách nào khống chế chính mình. Từ khi vừa nhìn thấy nàng, hắn đã muốn hung hăng hôn nàng mãnh liệt, cái miệng nhỏ nhắn kia mềm mại lại vô cùng ngọt ngào, hắn mới thưởng qua hai lần liền khó có thể quên, đầy khát vọng lại được hưởng thụ tư vị ấy.

_Hương vị của muội thơm quá, hảo ngọt………- Hắn thấp giọng lẩm bẩm, đầu lưỡi cuồng tứ đảo qua hàm răng, quấn quít mây mưa trong miệng, bàn tay to cũng không ngừng hoạt động, cách lớp áo yếm nhu nhu miên nhũ.

_Ngô…..- Dưới duyện hôn cùng âu yếm của hắn, tay nhỏ bế vốn chống đẩy hắn ra dần đánh mất khí lực, cái lưỡi thơm tho lơ đãng chuyển động, lại đụng tới lưỡi nóng của hắn, thân thể mềm mại bỗng run theo.Đầu lưỡi hắn đang lượn lờ trong miệng nhỏ bỗng đụng tới cái lưỡi đinh hương, lập tức không chút khách khí duyện cuốn lấy, làm càn khiêu khích câu, muốn nàng trầm luân trong tình dục.Đầu lưỡi hai người không ngừng giao triền, nàng không tự chủ được đáp lại hắn, ngây ngô mút, rước lấy phản ứng của hắn càng mạnh mẽ cuồng phong.

Lưỡi cùng lưỡi giao triền tạo ra thanh âm dâm lãng, nước bọt theo triền hôn kịch liệt mà chảy ra cánh môi, làm ướt cằm cả hai người.Ý niệm phản kháng sớm đã bay biến mất, nàng không thể suy nghĩ ra điều gì, chỉ có thể chìm đắm trong cái hôn của hắn, không tự chủ được mà khinh suyễn than nhẹ.Khứu giác của nàng tràn ngập mùi hương cùng hơi thở của hắn.Nàng mơ hồ như chìm trong sương mê, thân thể cũng vì thế mà trở nên mềm yếu vô lực, theo lưỡi của hắn cùng dây dưa, một màu sắc thản nhiên nhiễm hồng hai gò má, làm cho dung nhan thanh lệ mang sắc thái quyến rũ mê người.

Thẳng đến khi hai người đều thở gấp dồn dập không chịu nổi, hắn mới buông môi nàng ra. Lúc này nàng cũng giật mình tỉnh lại, thầm trách bản thân, một tay đẩy mạnh hắn ra rồi phi thân chạy mất. Hắn ngồi ở trên giường nàng tưởng niệm về nụ hôn vừa nãy, lần này để nàng chạy thoát… thật là quá đáng tiếc rồi.

Nàng chạy đến một lúc lâu thì cũng dừng lại thở dốc ra một hơi, để ý đến quần áo mình cùng tóc tai có phần xốc xếch, mùi hương nam tính nồng đậm vẫn vây lấy nàng khiến nàng đỏ mặt. Bỗng một con bồ câu bay đến, là thư của song lão nhắn nàng hiện tại nên ở lại Thần Giáo vì đang có chuyện nguy nan, song lão bảy ngày nữa sẽ trở về có chuyện cần nàng giúp. Thiên a…. nàng thở dài… nàng đã muốn rời khỏi Thần Giáo, bây giờ còn bắt buộc phải quay lại sao.

_Tam tiểu thư, giáo chủ cần gặp người – một người gõ cửa phòng nàng

_Ta rất mệt, không muốn gặp ai cả- nàng lạnh lùng nói vọng ra, trong phòng lại đóng kín cửa sổ cùng giăng đầy kết giới, nàng sợ hắn lại đến đây, nàng sợ chuyện tương tự sẽ tái diễn mà chính bản thân nàng sẽ không tự chủ được. Nàng cứ như vậy trốn tránh hắn suốt bốn ngày. Đêm thứ năm, nàng chờ đến tối khuya liền muốn ra ngoài hoa viên sau Thần giáo để hóng mát một chút, nam ngày nay ở trong phòng cũng khiến nàng rất ngột ngạt

_Phi nhi, rốt cuộc cũng chịu ra ngoài – một giọng nói khiến tâm nàng vừa thoải mái một chút giờ lại căng thẳng ngập tràn, đó là…

Chương 9

_Huynh yêu đại tỷ, vì sao lại không muốn cưới đại tỷ kia chứ – nàng nghẹn ngào hỏi

_Thứ nhất, huynh không yêu đại tỷ, thứ hai đại tỷ đã chết rồi, chuyện này song lão cũng đã biết, thứ ba Ngọc Khốc hiện tại chính là thập vĩ hồ thứ hai, chắc muội cũng biết là ai , thứ tư cũng là điều quan trọng nhất, ngươi huynh yêu là muội, ngốc à – hắn cốc đầu nàng một cái rõ đau

_Huynh có biết bản thân mình nói gì không vậy- nàng giật mình, mắt mở to nhìn hắn đầy vẻ ngạc nhiên

_Sao lại không, huynh biết muội đã tự dày vò bản thân mình như thế nào, có lẽ trước đây nếu biết muội yêu ta, ta sẵn sàng một kiếm giết muội nhưng hiện tại không thể được – hắn khẽ vuốt mái tóc nàng – hiện tại huynh biết con tim mình đã có muội, làm sao huynh ra tay được đây

_Ơ….- nàng ngơ ngác, sự thật này nàng thật sự không tiếp thu nổi

_Ngốc nữ….- huynh đã nói là hôm trước không phải do dược mà huynh làm vậy với muội, lúc đầu đến gặp là để xin muội giải dược, nhưng sau lại là… động tình với muội mất rồi – hắn khẽ cười – mà muội rất mê người a

_Thật sao….- nước mắt nàng không tự chủ mà trào ra… lòng nàng đang nhẹ nhàng đi rất nhiều, hạnh phúc ập đến thật bất ngờ bất ngờ đến độ nàng muốn hét thật lớn lên a

_Từ nay về sau cầm muội tự ti về bản thân như vậy a – hắn ôm nàng vào lòng, thở phào nhẹ nhõm, cũng may mà Ngọc Khốc nói rõ cho hắn biết vấn đề của nàng, nếu không hắn cũng không thể nào nắm bắt tâm tư của nàng nhanh đến vậy.

_Xì…. tâm sự xong rồi chưa – Bạch Lang đang bị Ngọc Khốc ôm trong lòng mà lên tiếng, nàng lúc này càng bối rối cùng xấu hổ đỏ bừng cả mặt, chắc chắn hai người đang đứng trước mặt nàng đã biết chuyện nàng và hắn vừa làm

_Ngươi là….- nàng nhìn Ngọc Khốc

_Phi Phi…. than thân tr