Snack's 1967
Cô nhóc dễ thương, em là của tôi

Cô nhóc dễ thương, em là của tôi

Tác giả: yuuki9999

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324754

Bình chọn: 9.00/10/475 lượt.

Tiểu Hương thấy ngại, chào lại. Ui chao! Ngôi nhà này thật đẹp! Thiết kế theo kiến trúc nước ngoài thì phải? Chắc tên này phải là đại thiếu gia của nhà này rồi. Nhưng sao không thấy ba mẹ hắn đâu cơ chứ. Cô bé chạy lung tung khắp nhà, ngắm nghía mọi thứ. Đẹp quá! Một khu vườn trồng các loại hoa rực rỡ màu sắc. Tiểu Hương đi khắp vườn hoa mà không thấy chán. Mắt long lanh, mỉm cười tít mắt. Không ngờ là nhà hắn có vườn hoa đẹp như thế này. Xem chán rồi, cô bé vào trong nhà ngồi nghỉ, mồ hôi còn đọng trên mặt. Ôi! Con mèo giống Ba Tư đáng yêu quá! Tiểu Hương cư nhiên ôm lấy con mèo vuốt ve, ôm ấp. Chưa bao giờ nó lại thấy vui như bây giờ. Đứng trên tầng hai, hắn mỉm cười, thu hết những hình ảnh đáng yêu của nó vào tầm mắt. Thấy cô bé thích thú, vui vẻ như vậy, trong lòng hắn cũng dâng lên một cảm xúc ấm áp trấn áp cái vẻ lạnh lùng của mình. Từ từ bước xuống phòng khách (nơi Tiểu Hương đang chơi với con mèo), hắn điềm tĩnh ra lệnh cho mọi người không được nói hắn đang xuống, ngồi xuống ghế đối diện với nó. Tiểu Hương giật mình thấy hắn, thả con mèo xuống, “nhẹ” giọng.

– Có vẻ anh.dậy sớm quá ha, ĐẠI THIẾU GIA?

– Quá khen!

Anh chàng Thiên Ân tỏ ra khiêm tốn nhưng cô bé Tiểu Hương sấm sét đầy mình, tức giần vì không cãi lại được hắn dù có nói gì đi chăng nữa. Tiểu Hương liếm môi có chút bực mình, nhún vai cố tỏ ra là không sao. Thiên Ân nhìn Tiểu Hương mà thầm cười ngoài thì lạnh như băng. 6h40phút. Cô nhóc hoảng hốt.

– Trời ơi! Làm sao đây? Mình không có đồng phục để thay. Hu…hu…hu… Sao ông thần xui lại cứ bám lấy mình vậy trời?

Hắn tỏ vẻ chẳng có gì, lạnh lùng.

– Đồng phục của cô ở trên phòng. Không để ý à?

– Sao anh lại có đống phục của tôi?

– Không nói nhiều. Lên thay đi. Lải nhải mãi. Muộn giờ học rồi kìa.

Anh chàng Thiên Ân gắt khiến Tiểu Hương giật mình, không nói gì, chạy bay lên phòng làm vệ sinh cá nhân. Xong xuôi, cô bé lại tiếp tục gào to.

– Cặp sách của tôi đâu? Đâu rồi?

Thiên Ân đứng ngoài cửa, quát to, kiệm lời vô cùng.

– Đừng có hét nữa. Ở dưới nhà đấy.

Tiểu Hương chạy xuống nhà, còn cậu nhóc nhún vai lắc đầu bó tay với cô nàng này luôn. Hậu đậu thế không biết.

– A A A A A A A…..

Một dàn đồng ca của Tiểu Hương khiến mọi người giật nảy mình.

– Làm sao đây? Làm sao đây? Xe của mình hỏng nên mình vứt ở đường rồi. Giờ đi bằng gì đây. Tôi phải làm gì bây giờ?

Hắn đã dắt xe ra ngoài căn biệt thự từ lúc nào rồi, nói vọng vào.

– Lên xe tôi chở. Nhanh.

Tiểu Hương như vớ được vàng, cuống quýt lên xe hắn, miệng không ngớt lời cảm ơn. Còn Thiên Ân thầm mỉm cười, trầm ngâm nghĩ khoảng cách với cô bé đang dần bị xóa bỏ. Xe từ từ lăn bánh….Phóng vút đi… Tiểu Hương hét.

– Á… Anh đi chậm thôi. Muốn giết người à?

Hắn vẫn chung thủy với khuôn mặt lạnh, nhếch mép nói.

– Muốn.

Rồi tăng tốc. Tiếng hét vẫn không dứt… Đến trường, bước xuống xe, mặt Tiểu Hương xanh lét như tàu lá chuối, thở không ra hơi, quát thẳng vào mặt hắn.

– ĐỒ ĐIÊN. ĐỒ KHÙNG. DỞ HƠI. MUỐN GIẾT NGƯỜI THÌ TÌM NGƯỜI KHÁC ĐI

Rồi hậm hực vào trường, hắn nhếch mép, cười lạnh.

– Nhóc con. Cố mà chịu khổ. Phư…Phư…Phư.

Sau đó, phóng đi. Bước đến đâu, hàng loạt ánh mắt nhìn chằm chằm vào nó như tia lửa điện. Đang bực tức, Tiểu Hương gầm lên.

– NHÌN CÁI GÌ HẢ?

Tất cả ánh mắt quay đi, có chút giật mình. Cô bé Tiểu Hương **** rủa, dải chân bước lên lớp.

Một nơi nào đó, Maria tức giận, mắt đỏ ngầu, nắm chặt tay đến tóe máu, cười lạnh khiến mọi người nổi da gà.

– Thiên Hương, cô giỏi lắm. Dám động đến anh Thiên Ân của tôi (từ khi nào vậy?).. Tôi sẽ cho cô sống không bằng chết.

Cô ta cười rùng rợn, ánh mắt căm thù.

Lý Triết Vũ sau khi thấy Tiểu Hương xuống xe của Thiên Ân cũng không tránh khỏi sự thắc mắc như những người khác.

– Chẳng lẽ cô nhóc ấy quen với Thiên Ân? Mình sẽ hỏi rõ cậu ta. Không thể để cô nhóc vào tay cậu ta được.

Rồi quay lưng bỏ đi…

Cả trường rầm rộ cả lên. Tất cả học sinh cứ nhắm vào Tiểu Hương mà nói. Cô bé phải chịu đựng những lời sỉ vả của bọn tiểu thư con nhà giàu. Bọn đó chê cô nhà nghèo, cha mất… không xứng đáng với Thiên Ân. Dù có giải thích đến như thế nào, có phủ định cô và Thiên Ân không có quan hệ gì thì chẳng có ai tin cô, duy nhất có một người trong lớp tin cô. Không ai khác là Tiểu Ngọc. Nhỏ khuyên Tiểu Hương hãy bỏ ngoài tai những lời nói đó. Và dù không ai tin cô thì Tiểu Ngọc vẫn tin và không thay đổi. Lời nói đó khiến sự tức giận, thất vọng của cô bé vơi đi phần nào. Cô bé chăm chú học bài, chẳng thèm nghe bạn bè xỉa xói nữa, Tiểu Hương tự nhủ: “Họ nói thì họ nghe. Mình chẳng việc gì phải quan tâm cả.”

Giờ nghỉ trưa, cô bé cùng Tiểu Ngọc chậm rãi xuống căng tin. Bọn con gái: đứa nói móc, đứa gạt chân, đứa cảnh cáo,… nhưng Tiểu Hương vẫn dửng dưng như chẳng có chuyện gì. Cô bé cùng Tiểu Ngọc ngồi vào chỗ, lấy đồ ăn đã mua sẵn từ từ ăn. Một giọng nói đầy châm chọc mỉa mai vang lên.

– Chẳng phải là bạn Thiên Hương đây sao?

Maria? Lại là cô ta. Tiểu Hương chẳng nhìn cũng biết. Tiểu Ngọc thì không để ý, ăn tiếp. “Để nhỏ Hương tự xử lý, mình chẳng cần ra tay thì nó cũng thắng được”

– Ồ. Hóa ra