ai con người đó xung đột diễn ra chiến tranh khốc liệt mà nạn nhân chính là tôi – Đinh Ngọc Thiên Hương. Cũng định phản bác lại đấy nhưng một đứa nhỏ bé thấp họng như tôi chen vào chỉ tổ hại mình mà chả được ích lợi gì nên im lặng là vàng. Nhưng đâu chỉ có vậy. Đền trường tôi cũng không được tha. Đối với người khác, được hai mĩ nam hộ tống vào lớp là may mắn còn đối với tôi thì ngược lại là thảm họa. Vâng, giờ đây tôi đang trở thành trung tâm đào tạo những ánh mắt hình viên đạn những cái liếc sắc lẻm như dao găm. Sao tự dưng tôi lại trở thành cái bia bự cơ chứ? Tôi lẩm bẩm **** thầm.
– Tại sao lại phải chịu cái kết cục dở hơi này cơ chứ? Thiên Ân, Triết Vũ chết dẫm. Thích hại người khác lắm hả? Đúng là cái người quá đáng.
Nếu không thoát khỏi đây e rằng mình sẽ không sống sót. Nhất định phải tìm người thế mạng mới được. Ông trời, ông có linh thiêng thì giúp con với. Nếu thành công con nhất định sẽ hậu tạ. Đúng như nguyện vọng, ông trời đã đáp trả. Ngay trước mặt tôi là “chị” Liên rắn độc. Như vớ được vàng, tôi chạy ngay đến bên “chị”, ôm chầm lấy như thân thiết lắm.
– Chị Liên, gặp được chị em vui quá! Em đang có chuyện muốn nói.
Hình như hôm nay “chị” ý có vẻ hiền hơn thì phải, trả lời rất điềm đạm.
– Cô muốn nói gì thì nói thẳng ra luôn đi.
– Chuyện là thế này.
Tôi thả người Liên ra, thì thầm bên tai.
– Chị có thấy anh Thiên Ân và anh Triết Vũ không ạ?
– Có. Thì sao? (dửng dưng)
– Thật ra, hôm nay hai anh ấy muốn gặp chị nên nhờ em bảo hộ.
– Thật không? (mắt sáng như đèn pha máy bay)
– Vâng. (trả lời chắc nịch) Chị đến nói chuyện đi nha, em chuồn à quên đi trước đây. Bye (nháy mắt + cười đểu)
Không ngoài dự đoán, tôi vừa nói xong thì Liên đã ngoáy mông đi đến chỗ hai người kia. Làm bộ dạng thân quen lắm, giả nai, cúi mặt, nhỏ nhẹ nói.
– Hai anh muốn gặp em có chuyện gì ạ?
– À, Liên. Hình như hôm qua em đánh nhau với Thiên Hương hả? Vậy thì từ nay đừng có làm thế nữa, nó là em họ hàng xa của anh đấy. Em mà động vào là không được đâu. (Triết Vũ cười lạnh, tỏ vẻ khinh bỉ)
– Vâng. Em xin lỗi. Nhưng em không cố ý mà. (mắt rưng rưng vẻ ăn năn)
– Cô mà còn làm gì con nhóc đó thì đừng trách Thiên Ân này. (trừng mắt)
Vâng, “chị” Liên “đáng kính” bật khóc bỏ chạy ngay lập tức. Còn tôi thì lủi đi luôn chẳng kịp để ý có người đang cười nhếch mép, gian ơi là gian làm mọi người xung quanh đều ngẩn ngơ. (Thiên Ân bà con ạ) Cuối cùng, tôi cũng được yên, không dây dưa vào hai người đó nữa nhưng trong lớp toàn nhận được cái nguýt, sự ghen ghét của bọn con gái trong lớp. Kệ bọn họ. Mình có làm gì đâu mà phải lên tiếng quát lại cơ chứ? Một tiết học nặng nề trôi qua. Kì này chắc chết quá! Không khí trong lớp lạnh hơn cả thời tiết hôm nay. Và tôi trở thành cái bia bự được ngắm trúng bởi mấy chục cái mũi tên. Khéo phải lủi đi mới được. Lực lượng địch đông thế này mà chỉ có một mình thì chẳng thế nào chống đỡ nổi. Bao nhiêu là chuyện xảy ra. À, giờ tôi để ý là không thấy nhỏ Ngọc đâu cả. Haizzzz… Chắc là lại đi chơi với chống nhỏ rồi. Lại cô đơn.
Giờ nghỉ trưa. Tôi lủi thủi, một mình ngồi trong lớp. Tất cả mọi người đã xuống căng tin chỉ có tôi là lạc lõng, chẳng được ai quan tâm như một người bạn thật sự trái lại toàn là sự khinh bỉ, oán trách nữa chứ. Haizzzz… Tôi thấy buồn ghê gớm. Rốt cuộc, mình chẳng làm sai nhưng vẫn bị hiểu nhầm. Dù có bao nhiêu lời giải thích mà không gỡ rối được gì. Ngó ra ngoài cửa sổ, tôi ước mình là một chú chim được tự do bay lượn không phải gò bó như bây giờ. Nếu không có thế là một đám mây tung hoành khắp bầu trời xanh, cao rộng kia. Có phải tôi ngốc lắm không? Toàn tưởng tượng những thứ viển vông mà dù cố gắng như thế nào cũng không thế thực hiện. Bỗng, có ai đó đập nhẹ vào vai, khiến tôi giật mình, dứt ra khỏi suy nghĩ, trở về thực tại.
– A, Kin? Anh đến lớp em có chuyện gì vậy? (ngạc nhiên)
– Cái con nhóc này, bộ không có chuyện thì không được đến sao? (Kin làm mặt giận)
– Ơ không. Em không có ý đó. Anh đừng hiểu lầm. (xua tay, lắc đầu lia lịa)
– Vậy thì tốt. (cười tươi như nắng ban mai)
– Hì hì. Mà anh ăn trưa chưa vậy? (hỏi thăm)
– À rồi. Với lại, anh không thấy em xuống căng tin. Em không ăn hả? Nhìn em có vẻ đói lắm, bụng sôi òng ọc kìa.
– Em không đói…
Tôi gân cổ cãi lại nhưng mẹ ơi, cái dạ dày thân yêu nó lại phản bội tôi nó không ngừng kêu gào: “Tôi đói rồi, cho tôi ăn đi.” Vậy đấy.
– Em ngốc quá.
Kin cười lớn rồi bước ra khỏi lớp tôi. Đúng 15 phút sau, Kin quay trở về với hai cái bánh mì kẹp chả lụa và một túi nước đậu lành, để xuống bàn rồi nói.
– Đây. Em ăn đi không lại mệt đấy.
– Cảm ơn anh.
Tôi hăm hở, cắm cúi ăn ngon lành. Ôi! Ngon quá. Chỉ có Kin là tốt với tôi như thế. Kin chỉ ngồi bên cạnh tôi lẩm bẩm gì đó, bộ mặt như giận dỗi, sau đó thì ngắn tũn như tiếc điều gì đó. Ăn xong, tôi xoa xoa cái bụng no nê của mình, miệng cười toe toét.
– Hì hì. No thiệt. Kin à!
– Sao vậy? (Kin ngẩng mặt lên nhìn tôi, mỉm cười)
– Anh đúng là người tốt nhất thế gian này luôn. (chu cái mỏ ra, hai tay dang rộng di chuyển thành hình tròn như tượng trưng cho trái đất)