Insane
Cô nhóc đáng iu và Chàng trai lạnh giá!!!

Cô nhóc đáng iu và Chàng trai lạnh giá!!!

Tác giả: oOo JessMin oOo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325514

Bình chọn: 7.5.00/10/551 lượt.

g khổ sở trên cả sự khổ sở, nó ngồi đó không nói lấy một lời nào, gương mặt không cảm xúc.

” Này Lục Tuyết Nhi! ” – Ngọc Anh gọi nó nhưng nó không thèm đáp trả ” Nè cô bị điếc à? Tôi nhớ Phương Thy đâu đánh vào tai cô, cô không nghe tôi nói à? ”

Nó vẫn ngồi im đó, cô ta tức điên đứng lên nắm tóc nó kéo ” TÔI ĐANG NÓI CHUYỆN VỚI CÔ ĐÓ, CÔ BỊ CÂM HAY ĐIẾC? ”

Ánh mắt nó sắc bén vô cảm nhìn cô ta ” Tại sao tôi phải nói chuyện với người như cô? ”

” Cô…giỏi lắm Lục Tuyết Nhi, rồi cô sẽ phải hối hận ”

Cô ta bỏ đi, nó lại ngồi đó, với nó bây giờ không có ánh sáng nào có thể chữa lành vết thương này. Bên nhà nó lo lắng tột cùng, nhỏ càng ngồi càng khó chịu nên đi về trước, nói đi về nhưng thật ra nhỏ đến chỗ giam giữ nó, nhỏ cũng chẳng biết rằng vì Thư đã nghi ngờ nó mất tích liên quan đến nhỏ và thêm nữa là quan sát nét mặt nhỏ vui hơn bao giờ hết nên Thư cũng đi theo nhỏ luôn.

Nhỏ dừng xe tại công viên, bước xuống thì Ngọc Anh đi lại, cả 2 đứng nói chuyện, Thư ngồi trong xe cũng nghe được tí tí.

” À há, ra là hai người thông đồng bắt cóc chị tôi, Ngọc Anh, cô quả là ghê ghớm, phải gọi cho anh Thiên vũ mới được ”

Sau khi nhận được tin của Thư, Khánh Du, Minh Tuấn và hắn lập tức xuất phát giải cứu nó, Thư vẫn bám theo họ 24/24 cho đến khi tới nơi thì chỉ dãn đường cho 3 người kia rồi mình đi làm việc riêng. Nói đi làm việc riêng là tới nhà mình nhưng xui là đám vệ sĩ không cho cô vào.

” Tránh ra, tôi phải gặp họ, mấy người tránh ra cho tôi ”

Thấy ồn ào, bà ta ra xem thì thấy Thư.

” Con còn về đây sao? ”

” Con hỏi Mẹ, tại sao Mẹ lại kêu Ngọc Anh bắt cóc chị Nhi? ”

” Con nói cái gì vậy? ”

” Mẹ đừng tỏ ra không biết, cô ta, Ngọc Anh và Hoàng Phương Thy đó bắt cóc chị con còn dám đánh đập chị ấy, Mẹ có dám nói mình không biết không? ”

” Mẹ…Mẹ thật sự không biết gì hết, con nghĩ Mẹ ra tay với con gái mình sao? ”

” Mẹ từng ra tay với con, Mẹ nhớ chứ? ”

Dứt câu, Thư lái xe bỏ đi, bà ta vội bám theo. Hiện giờ nó đã lấy được lại tinh thần, nó muốn rời khỏi đây càng sớm càng tốt, tay nó mò mò sợi dây tháo nó ra, may mắn thay là không có ai, nó lén lén chạy nhanh ra ngoài thì tiếng súng vang lên, quay qua nhìn thì đó là…nhỏ!

” Cô định chạy trốn à? Đâu dễ như vậy chứ, cô nghĩ tôi là con nít à? ”

” Giết tôi cô được lợi gì chứ? ”

” Như vậy sẽ không ai dành Thiên Vũ với tôi cô biết chứ, từ khi cô về đây, cuộc sống tôi thay đổi và đảo ngược, Thiên Vũ yêu tôi mấy năm trời từ khi tai ạnn đó xảy ra, vậy mà cô chỉ mới về vài ngày mà anh ấy đã yêu cô thậm chí nhớ ra tất cả ” – Nhỏ la hét trong nước mắt ” Tôi không quan tâm, cô hôm nay phải chết ”

Đùng…đùng…đùng… Ba phát đạn bắn hụt hết, nó may mắn thoát nạn liền chạy đi, nhỏ cứ thế mà bắn bắn bắn, nó trúng một phát ngay vai, máu chảy ra ướt cả áo, gượng đau nó vẫn chạy. Lúc đó hắn và mọi người đã tới, vừa thấy nó bị nhỏ dồn vào đường cùng hắn và Khánh Du la lên.

” Dừng lại! ”

Nhỏ thấy họ nét mặt trở nên tái mét.

” Sao…sao…anh…. ”

Khánh Du lại gần ” Phương Thy, bỏ súng xuống đi em, đừng làm vậy ”

Nhỏ hét lên ” Anh đứng lại! Anh bước qua đây em sẽ nổ súng ngay ”

Hắn nhẹ nhàng từ từ bước chậm ” Bình tĩnh đi, cô đừng làm chuyện dại dột ”

” Nếu anh lấy em, em sẽ tha cho cô ta ”

Hắn đứng giữa nó và nhỏ vô cùng khó xử, nếu không đồng ý thì nó sẽ chết, nếu đồng ý thì hắn và nó phải chia cách, cùng lúc đó Ngọc Anh và Khải Minh bước vào cùng đám đàn em.

” Wow náo nhiệt quá nhỉ, Phương Thy, cô thật tài tình, cô và con nhỏ (nó) đo đi theo tôi ”

Bọn đàn em tiến vào hội đồng Khánh Du Tuấn hắn, còn lại thì theo Ngọc Anh vào căn phòng lớn, chỗ này đã lâu năm nên căn phòng này cũng mục nát.

” Hoàng Phương Thy, cô là đồ ngốc ” – Ngọc Anh cười khẩy

” Cái gì? Ý cô là sao? ”

Khải Minh lấy súng ra chỉa vào nhỏ ” Cô nghĩ sao?? ”

” Đê tiện! ”

” Cô cũng đâu phải loại vừa, vì tình yêu mà giết cả bạn mình, cô nghĩ mình cao thượng sao? Lúc nào cô cũng tỏ vẻ, thật khó chịu, nhân đây tôi xin thông báo. Cô chuẩn bị gặp Diêm Vương đi! ”

” Dừng lại! ” – Bà ta thở nhanh, nhìn Khải Minh và Ngọc Anh bằng con mắt phẫn nộ ” Cô dám đụng vào con gái tôi sao? Cô nói như thế nào? Sẽ không đụng vào con tôi mà ”

Ngọc Anh chỉ vào nhỏ ” Là cô ta, không phải tôi nhưng giờ tôi sẽ cho cô ta lên đường ”

” Không! ”

Nó ôm nhỏ đỡ viên đạn, viên đạn trúng bụng nó, nhỏ hoàn toàn đứng hình, nhỏ như vậy mà nó lại cứu sao?

Ò..é..ò..é…

” Cũng may mình báo cảnh sát ” – Thư vuốt ngực

Cảnh sát ùa vào bắt Ngọc Anh và Khải Minh cùng mấy tên đàn em, mọi người kéo tới chỗ nó, ta nhỏ cũng dính máu rồi, khóc cũng khóc rồi.

” Phương..Thy, tớ…tớ biết..cậu..còn quan tâm..tớ, chỉ vì…tinh yêu mà..cậu mới..như.vậy đúng chứ? ”

” Tớ xin lỗi, tớ không nên bắn cậu, tớ không nên…cậu đừng nói nữa…tớ đưa cậu vào bệnh viện ”

.

.

.

Ca phẫu thuật kết thúc, bác sĩ bảo nó đã qua cơn nguy kịch và chỉ cần tịnh dưỡng là được.

” Tuyết Nhi, cảm ơn cậu đỡ đạn cho tớ, thật sự… ”

” Không sao, tớ khỏe lắm nè..a đau ”

Khánh Du cốc đầu ” Khỏe này, lo dưỡng bệnh đi không thì có người lo à ”

Mọi người cười ồ lên. 2 tháng sau hắn hẹ