Cô ngốc, cởi áo ra
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 328275
Bình chọn: 10.00/10/827 lượt.
h nhất hôn cô gái khác, chỉ là ngay lúc đó, cô không chịu nổi mà hạ quyết tâm.
Cái gì mà tự tôn, cái gì mà kiêu ngạo, có chúng cũng chẳng thể giúp cô có được trái tim Diệp Lương Nhất. cô cũng chẳng phải là kẻ thứ ba, cô vốn dĩ là người gặp Diệp Lương Nhất trước, xét cho cùng, Trần An An mới là kẻ đến sau.
Chỉ là do cô không ở cạnh Diệp lạnh lùng nên mới khiến cho cô ấy có cơ hội xem vào chỗ trống, nay cô đã trở lại, tất nhiên sẽ không giương mắt đứng nhìn cô ta tiếp tục thân cận ở cạnh Diệp Lương Nhất.
không ra tay thì thôi, đã ra tay là phải dứt khoát, ngăn ngừa hậu họa. Mà ông trời rốt cục cũng cho cô có cơ hội một lần: đi dự hội thảo y học ở San Francisco chính là cơ hội đó.
cô cũng biết có khả năng Diệp lạnh lùng sẽ không đi, thế nên liền nhờ cậy viện trưởng nói giúp, hi vọng ông chiếu cô giúp cô có cơ hội này. cô giấu chuyện Diệp Lương Nhất đã có bạn gái, trong lời nói lại ra sức ám chỉ với viện trưởng rằng mình chính là người đang cùng Diệp Lương Nhất bồi dưỡng cảm tình, cuối cùng thành công thuyết phục viện trưởng bỏ sức thuyết phục Diệp Lương Nhất cùng đi tới San Francisco với mình.
Nhưng cô trăm tính cũng không ngờ Trần An An cũng đi cùng Diệp lạnh lùng! Đây là hội thảo về y học, cô ta đi theo làm gì? Chung Vận giận điên người, mắt muốn tóe lửa, càng thấy Trần An An là người chẳng không biết xấu hổ, cả ngày chỉ biết dây dưa dính lấy Diệp Lương Nhất, trong lòng càng thêm khinh thường.
Trong lòng cho rằng Trần An An là người thấy Diệp Lương Nhất là dính ngay vào, cố sống cố chết bám lấy, nên đối với Trần An An dù xuất hiện ngoài ý muốn nhưng cô cũng không tỏ thái độ ra mặt.
Bất quá mất đi cơ hội có anh ngay từ đầu, dù cô ta có theo cùng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới kế hoạch của cô. Chung Vận khinh miệt liếc nhìn Trần An An đang ngồi cạnh Diệp Lương Nhất, trước mắt cứ để cô ta đắc ý vài ngày, sau chuyến đi này, cô mới là người có đủ tư cách nhất theo bên người sư huynh!
cô bưng lên tách cà phê, uống một ngụm, ánh mắt nhìn Diệp Lương Nhất lộ ra si mê.
Sư huynh là của cô, là người của cô! cô lần này đi là muốn nắm lấy, đem người nhiều năm trước mình bỏ lỡ trói chặt bên mình! Ai cũng không thể ngăn trở!
Chương 62: Ngoại Truyện: Cuộc Sống (1)
Sau khi Trần An An mang thai bốn tháng thì càng ăn nhiều, mỗi buổi sáng tỉnh dậy cô đều hào hứng đi vào phòng bếp, bảo mẫu của Diệp gia nấu ăn rất ngon, dễ dàng chinh phục dạ dày của Trần An An.
Dù cô bảo mẫu làm món gì, Trần An An đều có thể ăn vài miếng. Buổi sáng, Diệp Lương ăn một lúc bốn cái bánh bao nhân thịt gà và nấm hương, một bát cháo trứng muối thịt nạc, nhưng cô phải ăn sáu cái, có đôi khi húp cháo xong còn chưa đã, cô còn phải ăn thêm hai quả trứng chiên. Diệp Lương nhìn cô với vẻ kinh hồn bạt vía, nhưng lại chẳng thể ngăn cản cô ăn uống.
Bình thường, nhân lúc Trần An An ngủ, anh đều len lén sờ bụng của cô, anh là bác sĩ nên biết rõ khi mang thai cô ăn nhiều là chuyện bình thường, nhưng anh lại không thể ngừng lo lắng, khi cô mới bị thai nghén, anh lo rằng cô không ăn nổi bất kỳ thứ gì, bây giờ thì ngược lại, khẩu vị ăn uống của cô lại càng tăng thêm, thì anh lại lo cô ăn no quá mức.
Với lại, không biết tại sao Trần An An đặc biệt thích ăn đồ ăn ngậy, trong bát gà đen hầm cách thủy, nước dùng béo ngậy khiến Diệp Lương không dám đụng tới, nhưng Trần An An lại vô cùng thích thú, lần nào ăn cơm cũng phải chan canh gà đậm đặc chất béo, mỗi lần đều ăn hai bất to, cộng thêm các món ăn khác, cứ như thế dạ dày của cô nhất định sẽ phình to mất.
May mắn thay tuy ăn nhiều, nhưng Trần An An lại không hề lười vận động, cô thích nhất đi dạo phố, mỗi tối cô đều lôi kéo Diệp Lương đi một vòng quanh khu đánh cầu lông, nếu Diệp Lương có ca phẫu thuật không về được thì cô tự mình đi tới công viên bên cạnh, khiêu vũ với những cô bác về hưu, chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Đến khi Trần An An mang thai sáu tháng, hầu như tất cả người già ở vùng phụ cận đều biết Diệp gia có một người phụ nữ mang thai yêu thích chạy, thích nhảy.
Trần An An không yêu thích đặc biệt đối với bất kỳ món ăn nào, cũng không kén chọn, bà Diệp cười toe toét, khoe rằng cháu trai bà là đứa có phúc. Trần An An không biết rằng việc mình không kén ăn có liên quan gì tới đứa bé trong bụng, nhưng thấy bà Diệp vui vẻ, cô cũng cười ngây ngô với bà.
Tuy Trần An An ăn nhiều nhưng cũng không béo lên là bao, bụng cô không lớn lắm, đắp chăn ngồi trên giường thì chắc chẳng ai nhận ra cô là một phụ nữ đang mang thai.
Lúc cô mang thai sáu, bảy tháng, đúng lúc vào hè, mùa hè ở thành phố A mát mẻ hơn một chút so với thời tiết khu vực khác nhưng cũng nóng đến phát hoảng, huống hồ, Trần An An còn đang mang thai, cô càng khó chịu. cô không bật điều hòa vì cô sợ bản thân mình đang lạnh mà gặp thời tiết nóng sẽ bị cảm, sợ cục cưng trong bụng không ổn, đôi khi nóng tới nỗi vành mắt đỏ lên, nước mắt ứa ra ngoài.
Vừa thấy Diệp Lương tới gần cô đã buồn phiền, không vui, xông tới cắn anh hai cái, lúc đó cô mới nín khóc, mỉm cười. Diệp Lương tuy là người lạnh lùng, nhưng tính tình khá tốt, hơn nữa đối với Trần An An
