Cô ngốc, cởi áo ra
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 328135
Bình chọn: 10.00/10/813 lượt.
mang.
“Ý tôi không phải thế, nơi này dù sao cũng để không, cô ở vài ngày cũng không thành vấn đề.” Chị đứng lên cầm lấy túi xách,“Tiểu Thành vẫn cần cô quan tâm.”
Trần An An liên tục gật đầu,“Chị yên tâm, thành tích hiện tại của Cửu Thành đã khá tốt rồi, cứ duy trì điều này thì không thành vấn đề.”
Mẹ Quý nghe vậy trên mặt nhất thời lộ ra sự vui mừng,“cô xem tôi này, chưa hỏi rõ ràng đã tới rồi, kết quả lại gây ầm ĩ như vậy. Thôi, tôi đi đây, cô ngủ ngon.”
Trần An An cũng đứng lên đi theo, tiễn mẹ Quý tới cửa,“Chị đi thong thả.”
Mẹ Quý gật gật đầu, dẫn một đám chị em đi. đi được vài bước bỗng nhiên quay đầu lại,“An An, cô và tiểu Thành…… đang yêu nhau à?”
“A, không có!” Bị bất thình lình Trần An An như là phải bỏng, sợ hãi kêu ra tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng,“Chúng tôi không có gì cả.”
Mẹ Quý thản nhiên cười,“Vậy là tốt rồi.” Tuy rằng mình rất thích cô gái này, nhưng nếu làm bạn gái, cô vẫn không đủ tư cách.
Trong tương lai tiểu Thành nhất định phải tiếp quản việc làm ăn trong nhà, vợ của hắn phải có khả năng trợ giúp hắn trong công việc, tuy rằng tính cách Trần An An rất đáng yêu, nhưng rõ ràng lại không phù hợp.
Sau một hồi náo loạn như vậy, Trần An An không còn buồn ngủ nữa, dứt khoát đứng lên mở máy tính tiếp tục xem thông tin phòng cho thuê.
Mặc dù cô hơi ngu ngơ, nhưng cũng không ngốc, câu nói cuối cùng của mẹ Quý cô vẫn hiểu được. Dù rằng là vẻ mặt ôn hoà hỏi chuyện, nhưng trên thực tế cũng là cảnh cáo. Cảnh cáo cô không được có ý tưởng không an phận gì với Quý Cửu Thành.
Tiểu tử Quý Cửu Thành kia mới bao nhiêu tuổi! Trần An An căm giận nhấn nhấn chuột, đúng là tiểu quỷ mà!
Buổi sáng hôm sau, Trần An An vác hai mắt thâm đen thức dậy, cô chuẩn bị đi xem hai phòng, mặc dù cách công ty khá xa, nhưng giá cũng không chênh lệch lắm so với phòng cũ, cùng lắm thì buổi sáng cô dậy sớm hơn một giờ.
Xem ra buổi chiều phải xin nghỉ, thuận tiện đi bệnh viện thay băng thuốc. Cũng không biết hôm qua bị Quý Cửu Thành kéo như vậy vết mổ có bị nứt ra không.
Nhanh chóng đến giờ nghỉ trưa, Trần An An thấp thỏm đi theo quản lý xin phép, quản lý biết tình trạng của cô, đối với việc gần đây cô thường xuyên xin nghỉ cũng không nói gì, vui vẻ đồng ý cho cô trực tiếp đi bộ phận nhân sự xin nghỉ .
Trần An An được nghỉ, ngay cả cơm trưa cũng không ăn liền chạy đến bệnh viện, không biết lúc này bác sĩ đã tan tầm chưa, cô phải tranh thủ thời gian mới được.
Đến khoa nhũ tuyến, Trần An An vẫn còn có chút để ý chuyện ngày đó, không dám trực tiếp đi vào, đành phải dựa vào khe cửa nhìn vào bên trong.
Ai biết mắt quét một vòng, chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên! Ngay cả bóng dáng Diệp Lương Nhất cũng không thấy!
Bác sĩ Diệp không ở đây? Trần An An cào cào tóc tựa vào tường hành lang. Bác sĩ Diệp nói phải tìm hắn thay băng thuốc, nhưng hiện tại hắn không có đây, cô nên làm cái gì bây giờ?
Diệp Lương Nhất cởi áo blu đang định đi ra ngoài ăn cơm, đẩy cửa ra liền thấy Trần An An đang dựa trên hành lang, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn nhăn thành một chỗ.
thật xấu xí, nhưng mà nhìn lại thấy vui vui. Trong lòng Diệp Lương Nhất hừ một tiếng, lại nghĩ tới một màn xấu hổ ở phòng họp ngày đó.
Ánh mắt lóe lóe, đi nhanh đến trước mặt Trần An An,“Qua đây, thay băng thuốc!”
Trần An An đi theo sau Diệp Lương Nhất vào phòng phó chủ nhiệm.
“Bác sĩ Diệp, không phải đi phòng phẫu thuật sao?” Trong lòng Trần An An kỳ quái, sao lần này lại đổi thành phòng phó chủ nhiệm? Thần kinh cô luôn căng thẳng, bởi vậy cũng không nhìn thấy, chữ đơn giản đính trước ngực Diệp Lương Nhất: Diệp Lương Nhất, đã đổi thành bác sĩ phó chủ nhiệm: Diệp Lương Nhất.
“Cởi áo ra, lên giường nằm, quay đầu về hướng đông!” Diệp Lương Nhất không để ý tới vấn đề của Trần An An, vừa mở tủ khử trùng phòng phẫu thuật, vừa ra lệnh cho Trần An An.
Lần này Trần An An đã có kinh nghiệm, không dám thắc mắc, nhanh nhẹn cởi toàn bộ áo trên người, im lặng ngồi trên giường chờ Diệp Lương Nhất.
Diệp Lương Nhất tìm được băng thuốc, quay đầu liền thấy Trần An An nửa người trần trụi ngoan ngoãn ngồi ở kia, giống như còn có chút ngượng ngùng, cánh tay phải che đậy bộ ngực non mềm, thấy hắn nhìn qua, lập tức thu hồi ánh mắt, chột dạ không dám nhìn hắn.
Trong lòng Diệp Lương Nhất vui vẻ, cúi người xuống tựa tiếu phi tiếu nhìn cô,“Sao cô lại cởi hết?”
“A?” Trần An An ngây ngốc không rõ tình huống ra sao,“không phải anh muốn tôi cởi sao?”
“Chỉ cần cởi áo khoác, còn lại ……” Diệp Lương Nhất làm động tác vén áo lên rồi tiếp tục nói:“Chỉ cần như vậy là được.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần An An trong nháy mắt đỏ bừng,“A, a, tôi…… tôi, tôi không biết.” cô vội vàng từ trên giường bật dậy, tay chân luống cuống lấy quần áo, lại đã quên Diệp Lương Nhất đứng ngay đối diện cô, với thị giác của hắn, ngay cả độ cong rung động trước ngực cô đều có thể xem không sót một chút nào.
Diệp Lương Nhất hơi quay mặt sang chỗ khác, tay nắm lại đặt trên môi ho hai tiếng,“Khụ khụ, được rồi, nếu đã cởi, đừng mặc lại, để tránh đụng đến vết thương.”
Thay băng thuốc chỉ mất vài phút, Trần An An t