Teya Salat
Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Có một điều em không biết: Anh yêu em!

Tác giả: Lambangdi1997

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325015

Bình chọn: 8.00/10/501 lượt.

ng hiếu thắng của Uyên Vân, cô hung hãn đẩy nó ra thật mạnh.

“Đốp”

Đầu nó va mạnh vào cạnh bàn mục gần đó và một lần nữa, nó rơi vào trạng thái mê man, choáng váng, chẳng nhận thức được gì ngoài việc mình đã ngất đi.

– Chị mạnh tay quá chăng? – Tiểu Tiên nhìn nó lo lắng.

– Cô ta không chết được đâu. Phải cho cô ta ngủ mấy ngày mới thực hiện được kế hoạch của chúng ta. – Uyên Vân cười nham hiểm rồi lướt ngang qua người nó giờ chẳng khác nào một cái xác.

~oOo~

– Chẳng phải hôm nay cô ta có tiết kiểm tra sao? Thế mà lại không đi học. – Lâm Duy đi qua đi lại lo lắng.

Chợt, điện thoại trong tay cậu rung lên, một tệp tin từ số lạ được gửi đến.

Open.

Vừa nhấn nút thì lập tức, trên màn hình điện thoại, những bức ảnh với dáng hình người con gái quen thuộc xuất hiện. Trong bức ảnh có máu, máu trước mắt cậu và máu chảy trong lòng cậu.

Phía dưới kia có một dòng tin nhắn:

“Lâm Duy, cậu đến bệnh viện thành phố, phòng 303, tầng ba nhanh.”

Đưa đôi mắt thờ thẫn nhìn xung quanh rồi bỗng quay về với thực tại, cậu chạy nhanh đến địa chỉ mà “người lạ” nói. Cậu chỉ mong gặp được người đó bởi cậu đã thấy máu, thứ đáng ra người con gái ấy không nên để rơi…

– Này, có chuyện gì mà chạy như ma đuổi vậy? – Key cùng Nguyên Hoàng và Jun đang đi ngược chiều.

– BUÔNG RA. – Lâm Duy hét lên giận dữ.

Lập tức, Key buông tay ra và cả ba chạy theo cái bóng ma vương đang nổi giận kia.

Tại bệnh viện, Lâm Duy bực bội nhấn nút thang máy. Cái thang máy chạy chậm hay là tim cậu đang đập quá nhanh?

Khẽ đẩy cái cửa phòng bệnh nặng trịch, cậu bước vào phòng và đưa mắt tìm kiếm.

Trước mắt cậu, một cô gái nhỏ đang nằm trên giường bệnh trắng muốt. Những ngọn tóc lòa xòa nơi khuôn mặt và mắt cậu dừng lại nơi vệt băng trắng đang hiện diện bên gò má kia.

Cậu từ từ tiến lại gần và đưa tay chạm nhẹ vào cái vết băng vừa mới xuất hiện trên khuôn mặt xinh đẹp, thầm nguyền rủa kẻ đã gây ra chuyện này.

Cô gái nhỏ từ từ mở mắt và bất giác ôm chầm lấy cậu như một thói quen.

– Lâm Duy. – Tên cậu được thốt lên trong làn nước mắt.

– Ai đã làm việc này? – Lâm Duy gằn giọng.

– Là…là…

– Tại sao không nói? – Lâm Duy ra vẻ đe dọa.

– Là vợ cậu, Lam Bình. – Một giọng nói thứ ba xen vào cuộc nói chuyện.

Cả hai con người trong phòng quay lại nhìn người vừa cất tiếng nói kia.

– Uyên Vân, sao cậu…? – Cô bệnh nhân nhỏ vò hai tay vào nhau lo lắng.

– Thiên Kỳ, sao lại phải giấu chứ? Hãy cho cậu ta biết rõ vợ cậu ta là người thế nào đi. – Uyên Vân chau mày rồi nhìn sang Lâm Duy – Sao hả? Thất vọng chứ? Cô vợ dễ thương, đáng yêu của cậu…

Cậu nhìn Thiên Kỳ, nhìn vết thương trên mặt cô rồi hạ giọng:

– Tại sao cô ta lại làm vậy?

– Vì ghen tị. Thế mà cũng hỏi sao? Tôi nghĩ cậu chắc phải biết chứ? – Uyên Vân cười nửa miệng.

“Có phải vậy không? Có phải chính cô đã làm việc này không Lam Bình?”

Dòng suy nghĩ chạy trong đầu cậu. Rồi cậu bỏ đi. Tiếp tục đứng ở đây sao nổi khi mà trong đầu cậu đã không còn chứa một lời nói nào “dễ nghe” để nói với Thiên Kỳ nữa rồi.

– Tớ…tớ thấy không cần làm vậy. – Thiên Kỳ ánh mắt cầu cứu.

– Cậu phải biết tự nắm lấy tình yêu của mình chứ? – Uyên Vân bực vì sự yếu đuối của bạn mình.

– Cậu thì sao? Cậu thích Thiên Bảo nhưng cậu có làm gì để dành lại cậu ấy đâu? – Thiên Kỳ bắn trúng yếu huyệt của cô bạn làm cô nàng đau nhưng trấn tĩnh ngay tức khắc.

– Cậu sai rồi. Tớ… không còn thích cậu ấy nữa. Và cậu biết không? Tớ yêu theo cách ích kỷ. Tớ vui khi thấy mọi người đau khổ, quỵ lụy trước tình yêu. – Nói rồi, Uyên Vân đẩy cửa bước ra ngoài.

Còn lại một mình, Thiên Kỳ vùi mặt vào hai bàn tay. Cô quả thật mệt mỏi với trò đùa này.

Lúc nhập cuộc với một nỗi đau do Lam Bình gây ra, cô mang theo nỗi hận thù nhưng giờ đây, chính cô cũng ước mong có thể ôm hận thù mà rút lui.

Phải, như Uyên Vân đã nói, cô yếu đuối và không biết cách để yêu…

– Thiên Kỳ.

– Anh. – Cô ngẩng mặt lên khi nghe thấy tiếng gọi.

– Umk. Đau không? – Thiên Minh ngồi cạnh em gái.

– Đau. Nó rát lắm. Không biết bao giờ mới tháo băng được. – Thiên Kỳ cúi đầu bởi đơn giản cô đang nói dối. Và bởi đơn giản phía sau lớp băng kia chẳng hề có một vết thương nào.

– Không, anh hỏi tim em cơ. – Thiên Minh dịu dàng, khác hẳn vẻ lạnh lùng ngày thường.

Thiên Kỳ thoáng sững sờ nhưng rồi cũng mỉm cười cay đắng.

– Umk. Cũng đau.

Thiên Minh ôm em gái vào lòng. Cậu cảm thấy bất lực, cậu có thể bảo vệ Thiên Kỳ khỏi bất cứ một tổn thương nào về thể xác nhưng lại không thể bảo vệ được trái tim mong manh của cô em gái.

– Anh hai. Nếu em nói người đã gây ra vết thương trên mặt em là Lam Bình thì… sự lựa chọn của anh là gì? – Thiên Kỳ thỏ thẻ.

Rồi một thoáng đứng hình. Toàn thân cậu như đông cứng. Khóe môi chẳng thốt được một lời.

Khẽ nâng khuôn mặt em gái để ngắm nhìn cho rõ. Cậu đưa tay vuốt nhẹ cái băng y tế màu trắng trên khuôn mặt thân yêu rồi lại tự hỏi mình câu hỏi đó, câu hỏi mà Thiên Kỳ vừa hỏi: Lựa chọn của cậu… trả thù hay không?

Chương 74

Lâm Duy tựa đầu vào thành ghế, mắt nhắm nghiền.

– Cậu nghĩ sao? – Key đứng sau lưng cậu từ bao giờ.

– Tớ không biết. – Lâm