Cô tỉnh rồi à? – Thiên Minh đặt tay lên trán nó.
– Tôi đã ngất đi sao? – Nó lấy sức ngồi dậy.
– Umk. Cô không bị sốt nhưng sao lại đi ra ngoài lúc đó. Còn đau không?
– Umk. – Nó mím môi.
– Nghỉ sớm đi, tôi phải ghé qua đây một lát. – Thiên Minh vừa bước ra đến cửa thì bị giọng nói của nó chặn lại.
– Thăm em gái anh phải không?
– Umk. – Cậu vừa gật đầu vừa đưa tay vặn tay nắm rồi biến mất sau cánh cửa.
Sao lúc nào nó cũng còn lại một mình thế này?
Chương 76
– Key, nói cho em biết Lam Bình ở đâu đi? Bạn ấy sao rồi? – Hân Hân níu tay Key nài nỉ.
– Lam Bình không sao. Nó khỏe. Mấy em yên tâm về lớp học đi. – Key xua tay.
– Mấy ngày nay không thấy tăm hơi đâu cả. Lo thật mà. – Hân Hân vẫn không thôi nài nỉ.
– Không cần lo. Anh đảm bảo nó vẫn còn sống khỏe mà. – Key đưa tay lên thề thốt rồi nghiêm mặt – Giờ kẻ tiểu nhân tôi xin mấy tiểu thư về lớp giùm.
– Đừng xin xỏ nữa. Không cần các anh, bọn tôi cũng có cách để biết nơi Lam Bình đang ở. – Băng Di đứng yên lặng nãy giờ bỗng dưng lên tiếng.
– Cách gì? – Hân Hân ngạc nhiên mà dường như không chỉ mình cô, cả Key, Nguyên Hoàng, Jun và Lâm Duy đều đồng loạt nhìn con nhóc.
– Về thôi Hân Hân. – Con nhóc kéo Hân Hân ra khỏi phòng BF hội.
Thực ra là có cách chứ. Lâm Duy biết cậu có cách để biết nó đang ở đâu nhưng làm sao cậu có thể đối mặt với nó lúc này, cậu phải nói gì? Cậu phải làm gì?
– Bây giờ cậu rảnh không? – Jun hỏi Lâm Duy.
– Bây giờ sao?… À… umk… tớ phải đến bệnh viện. – Lâm Duy ngập ngừng.
Khóe môi Jun cong lên, tạo thành một nụ cười đầy vẻ mỉa mai.
– Cô nàng Thiên Kỳ đó trở thành mối quan tâm hàng đầu của cậu rồi à? – Jun vẫn không thôi cái điệu cười đó.
– Cô ấy đang bị thương. – Lâm Duy giải thích.
– Lam Bình nó cũng đang… – Jun nổi giận, suýt nữa thì thốt ra tất cả nhưng may mà anh chàng kịp thời ngăn không cho những lời nói ấy thốt ra, khẽ cười – À mà thôi. Giờ cô bé ấy đâu còn là gì trong trái tim băng của cậu đâu?
Key và Nguyên Hoàng suýt nữa đã bật dậy mà ngăn Jun lại. Còn Lâm Duy vẫn với đôi mắt to tròn nhìn Jun.
– Cậu đi đi. – Key đuổi khéo.
Chỉ chờ có vậy, Lâm Duy bước ra khỏi phòng hội một cách vội vã.
Sự tĩnh mặc bao trùm lấy không gian nặng nề.
– Tớ xin lỗi. Chỉ là vì… – Jun giải thích cho hành động ban nãy bằng những lời nói lộn xộn, không kiểm soát.
– Bọn tớ hiểu. – Nguyên Hoàng đặt tay lên vai Jun, thở dài.
– Nhưng chuyện gì đến rồi sẽ đến. Cứ để cậu ta tự nhận ra mọi chuyện, cho cậu ta thời gian để hiểu trái tim mình. Và quan trọng có lẽ Lam Bình vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để đối diện với cậu ấy đâu. – Key lặng lẽ ngồi xuống cạnh bạn.
Ba tên con trai điềm nhiên đánh giá chuyện đời. Liệu chuyện của mình sẽ ra sao?
Nó đã thôi nghĩ vớ vẩn về những chuyện đã xảy ra. Thời gian này có lẽ thích hợp cho những giấc ngủ dài thật dài.
– Oáp! – Nó ngáp ngắn, ngáp dài rồi khẽ vươn vai nhìn đồng hồ – Ối! Gần trưa rồi. Càng ngày càng thấy mình giống gấu ngủ đông. – Nó khẽ cười rồi bước chân xuống giường.
Bỗng, nó phát hiện một thứ là lạ trên chiếc bàn cạnh giường bệnh. Đó là một cái bình thủy tinh với những ngôi sao giấy lấp lánh.
Điện thoại nó khẽ rung, nó có một tin nhắn mới.
“Nhận được quà chưa em gái? Gấp quá chưa kịp gói, thông cảm nha! Người ta bảo một trăm ngôi sao sẽ là một điều ước. Chúc em mau khỏe để về chơi cùng bọn anh nha!”
Không nói thì chắc cũng đoán được người gửi là những ai. Nó bỗng thấy đời sao đẹp quá, đời cho nó những người anh trai tốt và những người bạn tuyệt vời mặc dù đôi lúc đời cũng cướp đi của nó rất nhiều thứ… quan trọng.
Gió thổi nhè nhẹ. Ngày mai là ngày nó được giải thoát, ngày mai nó sẽ tiếp tục đến trường với bạn bè, ngày mai nó cũng sẽ về nhà và cũng chính ngày mai sẽ là ngày nó gặp lại một người, một người rất quan trọng.
Những bước chân dẫm lên nền gạch sáng loáng. Nó bước đi dọc theo dãy hành lang tầng ba, trên tay là bình thủy tinh chứa đầy những ngôi sao. Rồi bất giác, người nó lặng đi trong giây lát, tim nó đập nhanh hơn. Nó đang đứng trước phòng bệnh 303 ngay cạnh phòng nó.
“Choang”
Bình thủy tinh trên tay nó rơi xuống nên nhà lạnh buốt. Những mảnh vỡ thủy tinh vương vải như những mảnh vỡ của trái tim mong manh của nó. Đã vỡ rồi… giờ còn gì để vỡ nữa đây?
Không phải nó shock trước cảnh đó. Không phải nó bất ngờ khi thấy Lâm Duy ở cạnh Thiên Kỳ. Mà là đầu nó đang đau, đầu nó đau nhưng tim nó hình như còn đau hơn.
Nó ôm đầu đau đớn. Những bức ảnh, những mảnh kí ức chắp vá, tại sao nó chẳng thể nhớ nổi? Càng nhớ càng đau hơn và liệu nó có ngất đi giống lần trước hay chăng?
Hai mắt nó nhòa dần, hai tai ù đi, nó bám trụ vào thành tường phòng bệnh, thở dốc.
– Là cô sao? – Lâm Duy định đưa tay đỡ lấy nó nhưng khi Thiên Kỳ vừa xuất hiện thì ngay lập tức cậu rụt tay lại, hỏi bằng giọng lạnh băng.
Nó thấy mình thật ngốc khi chờ đợi bàn tay của ai đó. Nó thấy mình thật ngốc khi chờ đợi sự quan tâm của ai đó. Rồi nó chống tay lên tường để đứng dậy mặc dù đầu nó đang đau lắm.
Thiên Kỳ nhìn nó đầy thương cảm. Sao bỗng dưng cái cảm giác tội lỗi lại xâm chiếm trái tim cô.
– Cẩn