Polly po-cket
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324553

Bình chọn: 8.5.00/10/455 lượt.

lộ ra, cho dù đúng thì thế nào! Hắn dường như còn chẳng nhớ cô là ai.

Hạ quyết tâm,cô quay sang cười nói: “Ai za– tiên sinh, tôi còn phải làm việc!” Người muốn tới gần cô không phải là không có, cô đã sớm quen với việc này.

Vệ Khanh lười biếng dựa vào sofa, nói: “Tiếp tôi uống rượu cũng là việc làm của cô. Tiền boa bao nhiêu tùy cô.” Lời tuyên bố này của hắn làm Chu Dạ phải suy nghĩ. Bình thường tiếp khách uống rượu, phục vụ sẽ được trích phần trăm hoa hồng. Mỗi buổi tối nhờ đó mà thu nhập không ít.

Chu Dạ tới đây để kiếm tiền , có thể không cần làm việc mà vẫn có tiền, cớ sao mà không làm? Biết ông chủ sẽ không nói gì mình, vì thế ngồi ở ghế đối diện, nói: “Đây là do anh nói.” Hướng hắn cười, rồi kêu hai chai rượu đắt nhất. Tính cô vốn phúc hậu, thấy tốt mới làm, không quá tham lam.

Vệ Khanh cầm chai rượu rót thay cô, nói: “Có thể uống bao nhiêu thì uống, không cần cố gắng quá.”

Chu Dạ cảm thấy người này vô cùng kỳ lạ, rất quan tâm người khác, nhưng tửu lượng của cô ở nơi này, chỉ sợ xứng đáng làm sư phụ

Hai chén rượu vừa đặt xuống, mùi rượu sực lên mũi, toàn thân nóng lên, mặt đỏ bừng.

Vệ Khanh thấy mắt cô đỏ ngày, đã ngà ngà say, xua tay nói: “Được rồi, đêm nay cô có thể trở về nghỉ ngơi.” Rồi lại gọi Thịnh tổng tới, “Thịnh tổng, vị tiểu thư này có vẻ không thoải mái, tôi thấy là vẫn nên cho cô ấy về nghỉ ngơi cho tốt.” Thịnh tổng gật đầu biết điều, vội nói: “Được được, Tây Tây, hôm nay cô về nghỉ ngơi sớm đi.”

Chu Dạ không nghĩ rằng chuyện như vậy là xong, thật sự chỉ là uống rượu mà thôi, hơn nữa, lại còn cho cô nghỉ sớm. Cô cũng không từ chối, cảm ơn Vệ Khanh rồi đứng dậy muốn đi.

Vệ Khanh lại gọi cô lại: “Tây Tây tiểu thư, chờ một chút.” Từ trên sofa, đưa cho nàng một cái hộp

Chu Dạ nhất thời không có ý nhận lấy. Vệ Khanh cười: “Yên tâm, đây chỉ là thù lao giúp tôi uống rượu.”

Chu Dạ mới đưa tay nhận lấy, lại hỏi: “Là cái gì vậy?” Cô nghĩ tốt nhất vẫn nên hỏi cho rõ, nếu là đồ bình thường thì không sao, chứ đã là đồ quý giá, thì không thể nhận được.

Vệ Khanh nhíu mày, hỏi lại: “Cô cho rằng là gì?”

Chu Dạ cảm thấy người này rất khó ứng phó, liền chuyển đề tài, cười nói: “Tôi có thể mở ra xem chứ?”

“Đương nhiên có thể.” Vệ Khanh nhún vai tỏ vẻ không ngại.

Chu Dạ mở giấy gói, vừa thấy vỏ hộp bên trong, liền biết là di động. Đây là dòng sản phẩm mới nhất của Nokia, còn chưa có tung ra trên thị trường nội đia. Cô biến sắc, rốt cục hiểu được người này suy nghĩ vô cùng sâu sắc. Đưa điện thoại cho cô, cũng không phải là ngẫu nhiên.

Nội tâm hoảng sợ, đương nhiên hiểu được mục đích của hắn. Còn chưa mở hộp ra đã mang trả lại, cười nói: “Tôi nghĩ tôi không cần sử dụng điện thoại này.”

Vệ Khanh thản nhiên hỏi: “Chẳng lẽ Tây Tây tiểu thư không cần?”

Chu Dạ cười: “Thực không khéo, ngày hôm qua tôi vừa mua một cái rồi, nếu không thì nhận cũng không tệ.”

Vệ Khanh “À” một tiếng, giương mắt nhìn nàng, cười nói: “Không ai ngại có nhiều điện thoại đâu.”

Chu Dạ lập tức đứng dậy: “Đủ dùng là tốt rồi.” Hạ thấp người xuống chào xong liền quay người rời đi.

Vệ Khanh cũng không ngăn cản, nhẹ nhàng xoay xoay chén rượu trong tay. Xem ra giai nhân này là một đóa hoa hồng hương diễm, trên người vẫn còn không ít gai nhọn.

Một lúc sau, một cô gái xinh đẹp tự nhiên lại gần bắt chuyện với Vệ Khanh, cũng không phải lúc Vệ Khanh thích, nên hắn cũng đứng dậy rời đi.

Chu Dạ trở về, thời gian vẫn còn sớm, thân thể tuy rằng mệt mỏi, nhưng mãi mà vẫn không ngủ được. Trong phòng, một người đang rất vui vẻ ôm điện thoại tán gẫu với bạn trai, người còn lại đã đi ra ngoài, còn Lưu Nặc thì đang ngồi xem phim, cố ý không đeo tai nghe, mở loa ầm ĩ, vô cùng ồn ào. Chu Dạ lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, nhìn cô bạn có vẻ sẽ ngồi buôn chuyện suốt đêm, đành phải dậy mặc áo, mở cửa đi ra ngoài.

Tháng 9, gió đêm mát lạnh, thoảng qua bên người, giống như gió cũng thở dài. Cô nghĩ mãi không còn chỗ nào để đi, đành phải đi tới phòng vẽ. Hàng hiên vắng lặng không tiếng động, ngọn đèn sáng le lói. Cô mở cửa phòng vẽ, trong nháy mắt cảm thấy thật ấm áp, cứ như vậy im lặng tự tại. Nhìn lên trên bàn có một tập tranh, một dãy chữ tiếng Anh, tự nhiên cảm thấy buồn ngủ. Chính lúc muốn bước vào mộng đẹp thì lại nghe thấy tiếng bước chân, lập tức bừng tỉnh.

Trương Suất đẩy cửa bước vào. Cô còn đang buồn ngủ nhìn hắn, hỏi: “Đã trễ thế này, bạn tới làm gì thế?” Giọng nói mơ hồ không rõ.

Trương Suất mở ngăn kéo lật tới lật lui, nói: “Quên lấy vài thứ .”

Chu Dạ dùng tay xoa xoa mắt, thở dài: “Phòng vẽ này dường như chỉ có hai người chúng ta thường tới.”

Trương Soái cười: “Lớp 804 dường như chỉ có hai người chúng ta học bài.”

Cô cũng cười, nghiêng đầu nói: “Trương Suất, bạn là người ở đâu? Sao không về nhà?”

“Vì sao phải về nhà?” Trương Suất hỏi lại cô.

Cô quanh co một lúc, nói: “Bạn không biết là ký túc xá –” rất ầm ỹ? Sửa lại: “Ở nhà so với ở kí túc xá thoải mái hơn, ít nhất ở khía cạnh tắm giặt.” Trương Suất chỉ biết những thứ tốt, hoàn toàn không hay biết về những điều phiền toái.

Cô đoán gia cảnh Trương Suất không tệ, chẳ