Duck hunt
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329001

Bình chọn: 8.5.00/10/900 lượt.

ạ lo lắng thân thể hắn không khỏe, buổi chiều có lớp học cảm tình Đảng cũng không chịu học, lén lút trốn về. Cô nghe người ta nói, muốn được giữ lại làm giảng viên thì đảng viên có cơ hội khá lớn. Hối hận thái độ trước kia không tích cực, nhanh chóng đi nộp đơn xin gia nhập Đảng, thứ hai hàng tuần đi học cảm tình Đảng, trở thành một đảng viên dự bị. Càng ngày cô càng cảm thấy làm giảng viên đại học là một nghề nghiệp ổn định, vì thế ra sức cố gắng.

Tới siêu thị mua nguyên liệu, chuẩn bị làm đồ ăn ngon cho hắn, bồi bổ thân thể. Cầm theo một đống túi lớn túi nhỏ đi vào, thấy hắn đang ngồi ở sofa nhàm chán xem ti vi, hỏi hắn có cảm thấy không thoải mái hay không, có muốn tới bệnh viện khám lại không. Vệ Khanh vội nói không cần, chẳng qua sức lực chưa hồi phục mà thôi. Chu Dạ nói: “Vậy anh đi ngủ thêm một lát nữa đi, nấu cơm xong em sẽ gọi anh dậy.” Xoay người, tất bật đi vào phòng bếp.

Vệ Khanh ngủ tới giữa trưa, làm sao mà ngủ tiếp được nữa, đi vào hỏi cô có cần hỗ trợ gì không. Chu Dạ tức giận nói hắn không gây thêm phiền phức đã là tốt lắm rồi. Bảo hắn đi vo gạo, hắn vo nửa tiếng cũng chưa xong. Cô đi vào, thấy hắn vẫn còn đang vo vo, đầu đầy mồ hôi, lầm bầm oán giận nói, gạo này bị làm sao thế, sao rửa mãi không sạch. Hắn vo gạo tới nỗi, nước vo gạo đã trong suốt. Chu Dạ đổ hết đi, nói gạo này làm gì còn dinh dưỡng nữa đâu mà ăn? Toàn bộ đã bị hắn vò hết rồi.

Một lát sau, hắn lại lò dò đi vào, cọ cọ cô nói: “Tây Tây… anh đói bụng…” ánh mắt sáng như sao nhìn chằm chằm cô, ám chỉ. Chu Dạ vội vàng thái củ cải, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Xong ngay đây, anh chờ thêm lát nữa! Đi ra ngoài, đi ra ngoài đi, đừng ở đây vướng tay vướng chân!” Hắn thấy cô không có phản ứng, đành phải bất mãn đi ra.

Vẫn không ngồi yên được, lại chạy vào, ôm lấy cô từ sau lưng, tay sờ lung tung, vừa hôn vừa cắn. Chu Dạ tức giận nói: “Anh để em yên một lát được không? Em còn đang…” thì bàn tay đã tiến vào bên dưới lớp váy ngắn.

Chu Dạ sợ nóng, chỉ mặc áo sơ mi, váy bò ngắn, càng thuận tiện cho hắn. Ôm lấy cô, đặt lên trên bàn bếp, nửa thân dưới chặt chẽ kết hợp một chỗ. Chân Chu Dạ không chạm đất, vừa đẩy vừa chống cự: “Anh làm gì thế? Em còn đang nấu cơm, vòi nước còn đang mở…” Vệ Khanh vùi đầu vào ngực cô, “Không ăn, ăn em trước…” Vươn tay tắt bếp, tốc váy cô tới tận eo lưng.

Chu Dạ giãy dụa không được, giữ tay hắn lại, nhíu mày hỏi: “Anh muốn lắm à?” Vệ Khanh mắng nhỏ “Yêu tinh”, vùi đầu cắn vành tai cô, ngậm trong miệng, cứ từng chút một liếm mút, giống như đang ăn kẹo đường vậy, còn dùng đầu lưỡi đảo đảo. Khiến cô run rung, toàn thân tê dại, đó là nơi mẫn cảm của cô, không chịu nổi khiêu khích. Chu Dạ há miệng thở hổn hển, động tác điêu luyện như vậy, cô cũng hơi động tình. Cố gắng chống cự lại mê hoặc, dùng sức véo đùi mình một cái, đau thở ra tiếng, lý trí hoàn toàn hồi phục. Sau đó đẩy hắn ra, nhảy xuống đất, sửa lại khóa kéo, kéo váy xuống.

Vệ Khanh ngạc nhiên nhìn cô. Cô quay sang thản nhiên cười, tay sờ loạn ngực hắn. “Muốn thì cũng được thôi, nhưng có điều kiện…” Vệ Khanh đã giống như tên đã lên dây, không bắn đi được, loại đau khổ này có thể hiểu nổi, giữ chặt cô, liên tục nói: “Được được được, điều kiện gì cũng đồng ý với em hết…” còn muốn tiếp tục.

Chu Dạ ra vẻ không để ý tới dục vọng của hắn, “Ngoan… không vội…” kiễng chân hôn hôn hắn, xoay người đi vào phòng khách, từ trong túi xách lấy ra một tờ giấy, hai tay ôm trước ngực, từ trên cao nhìn xuống nói: “Kí đi, xong rồi chúng ta tiếp tục…” thực ra cô nhịn cũng rất vất vả…

Vệ Khanh không có cách nào khác, nhìn cô lắc đầu cười khổ, vẻ mặt bất đắc dĩ hỏi cô: “Cái gì thế? Khế ước bán mình à?” Chu Dạ chủ động cởi áo sơ mi, cảnh xuân lộ ra, ngón tay lướt qua vài vòng, sau đó ném lên trên đầu hắn, nhíu mày nói: “Sao nào? Sợ rồi sao?” Chỉ có như vậy đã khiến dục hỏa của Vệ Khanh “phừng” một tiếng, bốc cao, suýt chút nữa chảy máu mũi. Lý trí mất hết, mắng “yêu nữ!”. Nhanh chóng ký tên mình lên.

Chu Dạ ghé sát vào người hắn, thổi hơi, còn hỏi: “Khôn

g xem qua sao? Không sợ em bán anh à?” Vệ Khanh trả đũa lại, trừng phạt cô: “Tiểu yêu tinh, một ngày nào đó anh sẽ chết ở trong tay em.” Cô cười ha ha, nhưng mà chẳng mấy chốc liền cười không nổi, Vệ Khanh giày vò cô kêu liên tuc, vội cầu xin tha thứ. Vệ Khanh còn chưa thỏa mãn, tức giận nói: “Tiểu yêu tinh, về sau còn dám nữa hay không?” Giờ ngay cả giấy bá