Disneyland 1972 Love the old s
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329215

Bình chọn: 8.5.00/10/921 lượt.

hải nghĩ cách tiếp. Trong khoảng thời gian này, lại vừa đúng lúc có dịch cảm cúm, hắn không cẩn thận bị lây. Bị ho vài ngày không khỏi, bác sĩ đề nghị mau chóng nhập viện. Hắn nhướng mày, nảy ra ý hai, vì thế gọi điện cho Chu Dạ, vừa vặn lấy cớ bị ốm để hòa giải.

Âm thầm nói trong lòng, hắn đúng là bị váng đầu, mới có thể không tức giận với cô.

Quả nhiên, Chu Dạ vội vàng đi tới bệnh viện, lại nghe nói hắn chỉ bị cảm cúm bình thường, sắc mặt lạnh lẽo, nói: “Nếu không phải đại sự chết người gì, tôi về.” Hại cô lo lắng, đúng là mất mặt. Quan tâm quá sẽ loạn, quan tâm quá sẽ loạn, hừ, cô chính là rất quan tâm!

Vệ Khanh làm sao dễ dàng để cho cô đi, vội nói: “Mấy ngày nay anh bị ốm, cổ họng vừa đau vừa ngứa, cũng không có ai chăm sóc, ngay cả cơm cũng không được ăn ngon. Em đã mang hoa quả tới đây, giúp anh rửa đi, anh muốn ăn, cổ họng đang đau lắm.” Nói xong ho một tiếng, ho thật, không phải giả vờ. Lời nói rất đáng thương, tuổi thanh niên bi tham, người ngoài không biết, còn tưởng cô ngược đãi hắn.

Chu Dạ mười ngày qua không gặp hắn, thấy hắn gầy đi nhiều, râu không cạo, sắc mặt không tốt, hơi vàng, môi tái, hình dạng rất tiều tụy. Làm sao nỡ quyết tâm cứng rắn nữa? Nghe hắn nói đau họng, nghĩ cam là loại quả mát, giảm nhiệt, vì thế dùng dao gọt cam. Hắn ăn cam xong, còn nói đói bụng.

Cô nhìn đồng hồ, tức giận nói: “Mới ba giờ chiều, anh đã đói bụng là thế nào?” Hắn đáng thương nói: “Từ tối qua tới giờ anh chưa được hạt cơm nào vào bụng, vừa mới truyền nước, tinh thần tốt một chút, mới muốn ăn chút gì đó.” Chu Dạ nghe xong, trong lòng mềm lại, nói: “Anh đợi một lát, em ra ngoài mua cho anh.”

Truyền nước xong, y tá tới rút kim, nói hắn có thể ra viện. Chuyện gia đình còn chưa giải quyết xong, sao có thể đi chứ. Vì thế yêu cầu người ta truyền cho hắn một chai nữa. Chu Dạ quay lại, nói: “Đang ốm, nên ăn nhẹ. Em mua cho anh ít cháo gà, anh ăn một ít đi.” Múc ra bát.

Vệ Khanh nói: “Tay phải anh đang cắm kim, ăn không tiện…” ánh mắt nhìn cô, không nói. Cô đành ngồi trước giường, đút cho hắn ăn, vẫn không nói không cười, khuôn mặt trầm tĩnh. Vệ Khanh cũng không dám nói như lung tung, sợ chọc giận cô, sắc mặt mà biến đổi, coi chừng uổng phí công sức. Cô gái nhỏ này, trở mặt còn nhanh hơn lật sách. Trong lúc nhất thời, trong phòng bệnh chỉ tiếng ăn cháo, rất im lặng. Không nghĩ một lúc sau, một ít cháo bắn vào mặt hắn, hắn “á” một tiếng. Cô vội buông bát, quay ra tìm không thấy giấy ăn, vì thế lấy tay lau giúp hắn.

Vệ Khanh nghiêng mặt, nhân cơ hội hôn lên tay cô, thở dài: “Chu Dạ, anh ốm thành như vậy, em còn muốn giận tới bao giờ? Chờ anh chết có phải không?” Cô cứng người lại, cúi đầu không nói gì, rút tay lại. Vệ Khanh thấy thế, tay trái vương lên, kéo cô vào trong lòng, ở bên tai cô thì thầm: “Nói gì đi, tiểu yêu tinh, còn giận nữa không?” Trên mặt cười dài.

Chu Dạ không đẩy ra, cũng không giận dỗi nữa, hầm hừ nói: “Em bị người ta đánh, anh nói xem chuyện này nên làm thế nào?” Tay Vệ Khanh xoa xoa lưng cô, nói: “Vậy em nói xem? Cũng không thể bảo anh đi đánh người ta một cái đấy chứ?” Cô ngẩng đầu lườm hắn. “Em nghĩ thế đấy.” Ngày đêm cô đều muốn tát cho ả đàn bà kia một cái, nhưng đó chỉ là giấc mơ, nếu giâc mơ ấy có thể thành sự thật…. Ánh mắt cô bắt đầu sáng lên…

Hắn vội nói: “Người ta đi rồi, anh biết tìm người thế nào? Chu Dạ… đây không phải là em làm khó anh sao? Chuyện cũng qua rồi, chúng ta không so đo với người ta nữa…”

Chu Dạ trừng mắt hắn, nổi giận đùng đùng: “Hòa thượng chạy được, nhưng miếu không chạy được. Đầu sỏ gây chuyện không phải người khác, mà là anh!” Chẳng lẽ cô phải chịu oan ức thế à? Hừ! Kéo cổ áo hắn ra, hung hăng cắn xuống xương quai xanh của hắn.

Vệ Khanh kêu thảm một tiếng, trên đầu vai phải mờ mờ tia máu. Hắn hút một ngụm khí lạnh, nói: “Em đúng là ra tay tàn nhẫn! Coi anh là kẻ thù không đội trời chung à?”

Chu Dạ xoa xoa đôi môi đỏ, đúng là có vài phần giống nữ quỷ hút máu, mắt sáng lên nói: “Biết đau sao? ‘Đau’ thì mới chừa được. Đừng tưởng chỉ cắn thế này là xong, chuyện này em không để cho anh yên đâu.”

Thà rằng đắc tội với tiểu nhân, không thể đắc tội với phụ nữ.

Chương 53

Chu Dạ nói được làm được, quả thật việc này không để yên.

Vệ Khanh lấy cớ mình là bệnh nhân, nằm ở nhà nghỉ ngơi. Đương nhiên Chu Dạ muốn tới chăm lo bữa ăn hàng ngày cho hắn. Thực ra hắn đã truyền hai chai đường glucoza, có thể đứng dậy đánh chết hổ rồi.

Chu D