thai cho ai cả. Chu Dạ thấy mọi người hiểu ý cười cười, mắt đỏ bừng. Bắt chuyện cũng không đáp, vội vàng rời đi.
Dược sĩ nhíu mày, cười xấu xa, khụ khụ giây lát, nói: “Vợ anh xinh đẹp như vậy, nên chú ý thân thể.” Hỏi rõ tình huống, mới biết là tránh thai khẩn cấp, vẫn giới thiệu một vài loại thuốc. Chu Dạ ngồi trong xe chờ nửa ngày, hắn mới thản nhiên đi ra. Cô hỏi thuốc đâu. Hắn chậm rãi lấy ra, nhíu mày nói: “Anh nghe dược sĩ nói, thuốc này có tác dụng phụ rất mạnh, ăn vào sẽ đau đầu buồn nôn, rối loạn chu kỳ sinh lý. Anh thấy tốt nhất em không nên ăn.”
Cô tức giận nói: “Anh nghĩ em không biết chắc? Còn không phải tại anh à?” Buồn bực không thôi, trách cứ hắn. Đọc hướng dẫn sử dụng xong, uống thuốc, cuối cùng cũng hết lo lắng. Vệ Khanh định về chỗ hắn, nghĩ buối tối cuối cùng cũng có thể ôm cô ngủ, không cần chịu khổ. Nhưng Chu Dạ nghiêm mặt nhất định phải về trường. Vệ Khanh thấy tính tình cô hôm nay không tốt, không dám cưỡng ép, đành phải đưa cô về trước.
Trở về trường, mọi người thấy cô hỏi có sao không, chân đỡ chưa? Có thể thấy lúc trưa đã khiến mọi người vô cùng chú ý. Cô xấu hổ, vội giải thích là bị trặc chân, lúc ấy không đi được, giờ thì khỏi rồi. Mọi người thấy cô không sao, lại cười đùa, đều khen ngợi Vệ Khanh: “Chu Dạ, bạn trai bạn vừa đẹp trai vừa có tiền, lại đối xử với bạn rất tốt, bọn mình hâm mộ chết được.” Bên cạnh còn có người phụ họa: “Lúc ấy bạn không phát hiện ra, cũng không biết anh ấy căng thẳng bao nhiêu, ôm bạn vội vàng đi xuống lầu, lo lắng lắm.”
Cô xấu hổ cười cười, bề ngoài không nói gì, trong lòng hừ lạnh, đồ vô liêm sỉ, toàn bộ trong sạch của cô đều bị hủy như vậy! Thầm mắng hắn đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ.
Quan hệ giữa hai người đương nhiên là nâng cao lên một bậc, nhưng Chu Dạ vẫn lo lắng vấn đề mang thai, bởi vì có vết xe đổ của Trương Nhiễm Du, hết sức cẩn thận, không để cho Vệ Khanh dễ dàng thực hiện được, vả lại thuốc tránh thai cũng không phải một trăm phần trăm an toàn. Vì hai người chưa kết hôn, danh bất chính, ngôn bất thuận, có rất nhiều chuyện không cam lòng, sợ dẫn tới sai lầm. Khiến cho Vệ Khanh cực kỳ bất mãn, ngàn dỗ vạn lừa mới có thể rat ay, mười lần thì tới chín lần không được.
Cách mạng chưa thành công, Vệ đồng chí vẫn cần cố gắng nhiều hơn.
Thời gian này, mặc dù Ninh Phi không tới tìm cô, nhưng vẫn thường xuyên gọi điện, nói chuyện phiếm vài câu, bình thường sẽ nhờ cô giúp đỡ sửa tranh, hoặc phụ đạo lớp văn hóa gì đó. Cô vừa lắc đầu thở dài, vừa yếu ớt từ chối, nói mình không rảnh, hôm nay bận họp, ngày mai bận làm bài tập, hoặc là nhà trường có hoạt động muốn tham gia… tất cả lý do linh tinh đều lôi ra hết.
Rất chột dạ, cô không muốn mình và Ninh Phi có quan hệ gì hết, nghĩ lý do rõ ràng như vậy, về sau chắc sẽ không gọi tiếp chứ? Ai ngờ cậu ta gật đầu nói cô bận thì cứ đi, rảnh thì nói sau, kết quả lần sau vẫn hỏi không ngừng. Khiến cô rất đau đầu, lý do càng ngày càng không đủ, không biết cậu ta có biết cô lấy cớ hay không, vẫn thật sự giữ hi vọng với cô.
Nhẫn tâm đối với một đứa trẻ như vậy, cô cảm thấy băn khoăn, trong lòng mơ hồ áy náy.
Chỉ còn cách tháng sáu một ngày, Ninh Phi gọi điện thoại nói: “Chu Dạ, tôi nhìn thấy tranh của cô, vẽ đẹp lắm, nhan sắc tươi mới, tôi rất thích.” Cậu ta nói là xem ở phòng triển lãm tranh của nhà trường. Chu Dạ nghe thấy có người khen tác phẩm của mình, vui vẻ liên tục nói cảm ơn, rằng đây là lời khen lớn nhất đối với cô. Trên cơ bản, nhà trường chỉ cần có triển lãm tranh, sẽ lại lấy tranh của cô ra trưng bày, khiến cô rất đắc ý. Cậu ta còn nói: “Định học hỏi cô xem cô vẽ thế nào, nhưng hiện giờ cô lại bận nhiều việc như vậy.” Giọng nói buồn bã mất mát, khiến Chu Dạ rất xấu hổ, không nói tiếp.
Cậu ta trầm mặc một lát, nói: “Tôi sắp thi rồi.” Cô nhớ ra kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông sắp đến, vội nói: “Vậy em ôn thi cho tốt, cố gắng đạt thành tích cao.” Ninh Phi gật đầu, “ừ” một tiếng. Cô thấy cậu ta không nói gì, ngạc nhiên hỏi: “Thi tốt nghiệp cảm thấy căng thẳng sao?” Cô mới học lớp mười một đã tham gia thi đại học, hoàn toàn thoải mái chơi đùa, không tự mình trải qua bầu không khí này, cho nên cố ý hỏi. Trước kia thường nghe người ta nói thi tốt nghiệp rất căng thẳng, cả đêm mất ngủ.
Cậu ta chần chừ một lát, mới hiểu ý của cô, nói: “Đúng là rất căng thẳng, tôi lo lắng thành tích học tập của tôi không tốt, toán rất kém.” Cô c
