̀ng như vậy đã là một kỳ tích. Chu Dạ bị kích thích và căng thẳng, vô cùng chặt chẽ, khi hắn mạnh mẽ đẩy vào, đau chảy nước mắt, đợi tới khi hoàn toàn chôn sâu trong thân thể cô, cô bắt đầu nhỏ giọng nức nở, nhưng sợ người bên ngoài nghe được, đành phải cắn môi cố gắng chịu đựng, nhưng tiếng nức nở vẫn lọt ra ngoài, khuôn mặt tràn đầy nước mắt.
Vệ Khanh thấp giọng nói: “Tây Tây, ngoan,… không khóc… rất nhanh sẽ qua đi…” vươn đầu lưỡi liếm lệ nơi khóe mắt. Chu Dạ nghe thấy mặt dây lưng của hắn đập đập vào bàn phát ra tiếng động theo quy luật, sợ người khác nghe thấy, vì thế chịu đau di chuyển cơ thể, đưa tay rút đai lưng của hắn ra, đặt ở trên bàn. Cố nén khóc, hai tay bám chặt mặt bàn, không ngừng nắm chặt, lại buông ra, nắm chặt… Lắc lắc thân thể, cắn môi hỏi: “Còn bao lâu nữa? Anh nhanh chút…” Đây là kí túc xá, bên ngoài có rất nhiều người, thậm chí còn có giáo sư…
Đúng lúc đang lo lắng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, có người cao giọng kêu: “Chu Dạ, bạn có trong phòng không?” Chu Dạ bị dọa, cả người chảy mồ hôi lạnh, vội vàng ngồi dậy, ra sức trừng hắn, vừa đẩy vưa cắn, để hắn mau chóng tách ra, đúng là hận chết hắn. Ngón tay lúng túng cài khuy áo, nhưng mười ngón tay run run, cài nửa ngày mà không cài nổi cái cúc nào. Cả người bị dọa nằm úp xuống, mềm như nước.
Vệ Khanh biểu hiện động tác chớ lên tiếng, ôm lấy cô lắc đầu, hai thân thể vẫn gắn bó chặt chẽ. Người bên ngoài không nghe thấy tiếng trả lời, nói: “Chẳng lẽ đã đi ăn rồi sao?” Bên cạnh có người nói: “Không phải hôm nay bạn trai cô ấy tới đây sao? Có lẽ đi ăn với bạn trai rồi, chúng ta đi trước đi.” Nghe tiếng bước chân mọi người dần dần rời xa, hai người thở phào một hơi. Vệ Khanh càng thêm hung mãnh hơn so với lúc nãy, giống như toàn bộ đau đớn dày vò mà hắn phải chịu đựng gần hai năm qua, thời khắc này phát tiết ra hết.
Chậm rãi, Chu Dạ cũng có cảm giác, tay bám chặt lên vai hắn, chỉ có thể tùy hắn muốn làm gì thì làm. Nghe thấy radio giữa trưa của nhà trường bắt đầu vang lên, bày đặt phát bài “Venus” phóng tình cảm bắn ra bốn phía, bỗng nhiên lại cảm giác giống như dùng thuốc lắc, thật sự không chịu nổi nữa, co rút mạnh mẽ, đẩy Vệ Khanh khóc nói: “Anh nói sẽ nhanh chóng bớt đau…” Nước mắt lại lặng lẽ chảy theo sườn mặt xuống bàn.
Tình cảm mãnh liệt như vậy, khiến cô hoảng sợ. Vệ Khanh lắng nghe giọng ca êm đềm:
“Goddess on the mountain top
Burning like a silver flame
The summit of beauty and love
And Venus was her name
She ‘s got it
Yeah, baby, she ‘s got it
I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Well, I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Her weapons were her crystal eyes
Making every man a man
Black as the dark night she was
Got what no-one else had
Wa!
She ‘s got it
Yeah, baby, she ‘s got it
I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Well, I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire ”
Dục vọng trong nháy mắt bùng nổ, khàn khàn nói: “Tây Tây… nhìn… nhìn vào mắt anh!” Dường như muốn tiến sâu vào trong tâm hồn cô, sau đó cuồng nhiệt hôn lên ánh mắt Chu Dạ, ôm lấy cô bất động thật lâu. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của hai người cùng với hương vị tình dục, kéo dài không tiêu tan.
[34'>: Ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái là ba khí cạnh về tình yêu của TQ, được ban hành vào đầu những năm 1980 để tuyên truyền phổ biến các nội dung về tư tưởng của hoạt động giáo dục. Trong đó ngũ giảng gồm: văn minh, lịch sự, vệ sinh, trật tự, đạo đức; tứ mỹ chỉ vẻ đẹp của tâm hồn, ngôn ngữ, hành vi và hoàn cảnh; tam nhiệt ái gồm có yêu tổ quốc, yêu xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng Cộng Sản.
Chương 49
Chu Dạ mệt mỏi cuộn mình trên bàn, cảm thấy cả người mệt rã rời, không thể động đậy, trên hàng mi cong vẫn còn chưa khô nước mắt. Trong miệng vẫn nức nở ra tiếng, màn kích tình vừa rồi khiến toàn thân cô xụi lơ, sợ hãi không thôi, ngực vẫn thở phập phồng, chưa phục hồi tinh thần.
Vệ Khanh sửa sang lại chính mình, nhìn bốn phía xung quanh, ngay cả chỗ nằm cũng không có, toàn bộ căn phòng đều bừa bộn rối loạn. Nhảy lên bàn, ôm lấy cô, dùng khăn tay lau rửa cho cô. Cô xấu hổ và giận dữ, kẹp chặt hai chân, muốn đẩy hắn ra, đáng tiếc không còn sức, ngay cả tay cũng không thể nâng lên nổi. Vệ Khanh hôn cô, dỗ dành: “Ngoan,.. cũng đã làm rồi, không cần xấu hổ…” Chu Dạ xoay người,
đưa lưng về phía hắn, không chịu nói.
Vệ Khanh nâng người cô lên, giúp cô mặc quần áo, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?” Chu Dạ rúc đầu vào cánh tay, hừ lạnh: “Anh nói xem?” Thanh âm vẫn nức nở, không muốn để ý tới h
