Disneyland 1972 Love the old s
Cô em, nhầm giường rồi!

Cô em, nhầm giường rồi!

Tác giả: Gián

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324972

Bình chọn: 9.5.00/10/497 lượt.

reo ở cửa phòng mà không ngừng nuốt nước bọt.

Có điều, trong phòng hôm nay lại không vẳng ra tiếng ngáy hoành tráng như thường lệ. Thay vào đó là một giọng nói phấn kích, loáng thoáng giống như có người đang nói chuyện bên trong. Áp tai vào cửa nghe ngóng thì Trịnh Sơn xác định được đó là giọng của Khiết Du.

– “Quái lạ, sao hôm nay nó tự giác dậy sớm thế nhỉ? Lại còn nói chuyện rôm rả với ai thế kia?” Trịnh Hải nghi hoặc.

Hán Khanh hơi cau mày, nhẹ nhàng đưa ngón trỏ lên môi, lẩm bẩm một tiếng “suỵt” cảnh cáo. Không hiểu vì lý do gì mà cửa phòng chỉ khép hờ, hắn cẩn thận đẩy cửa, định bụng sẽ cho cô gái ngổ ngáo này một phen giật mình khi thấy hắn đột ngột nổi hứng đến thăm.

Tiếng nói trong phòng giờ đây đã vang lên hết sức rõ ràng.

– “…Ừ. Em đã nói mà, sử dụng virus là thắng chắc. Bây giờ đã tin em chưa, Nhất Phương?…..Ôi dào, không phải lo, đúng. Không có bằng chứng gì cả…Rất gọn…Kẻ Mộng Du lợi hại mà lị…”

Hán Khanh nghe xong câu đó thì đờ người ra, một lúc lâu sau vẫn không có phản ứng gì. Mặt hắn trắng bệch, xuất hiện nhiều trạng thái cảm xúc khác nhau: Nghi ngờ, phẫn nộ, sững sờ.

Riêng Trịnh Lâm và hai người anh của mình thì không hiểu vì sao Hán Khanh lại thình lình trở nên kỳ lạ đến vậy? Nhất Phương là bạn lâu năm của Khiết Du, cũng có đến nhà chơi vài lần, chỉ coi Khiết Du như em gái, thường xuyên cùng nó ôm máy tính lên mạng chọc phá người khác. Lẽ nào, Hán Khanh đang ghen?

Bên trong phòng, Khiết Du vẫn vui vẻ ôm điện thoại nói cười:

– “Thắng đẹp rồi, đã tin vào tài năng của em chưa…Tập đoàn đó chắc là tức lắm?…Ồ không, tiền công chẳng có bao nhiêu đâu…Ừ, em tán thành…Blue Phoenix chúng ta kỳ này vớ bẫm..”

Đến lúc này thì Hán Khanh bùng nổ. Hắn nổi giận đùng đùng, dứt khoát đạp cửa phòng bước vào, vừa hay nhìn thấy ánh mắt bất ngờ xen lẫn lo lắng của Khiết Du, giống như một lưỡi dao lạnh lùng xuyên qua trái tim hắn, đau đến cùng cực.

Môi hắn run run:

– “Giải thích đi, Khiết Du? Chuyện này là thế nào?”

Khiết Du sợ hãi cúp điện thoại thật nhanh, đứng thẳng người lên và lắp bắp:

– “A…Tại sao cậu lại ở đây? Mà giải thích cái gì mới được? Tôi không hiểu…”

Hoá ra, bấy lâu nay, là cô lừa hắn.

Sự thật này đột ngột loé sáng, làm hắn gần như không muốn thở nữa, không muốn tin vào bất cứ cái gì nữa. Khiết Du lừa dối hắn, tất cả chỉ là dối trá, là dối trá! Cô tiếp cận hắn có mục đích!

Hắn lạnh lùng nhìn cô:

– “Không muốn nhìn thấy em nữa, không bao giờ!”

Sau đó, hắn lao ra khỏi phòng như một mũi tên, để lại nỗi hoang mang và bối rối khó tả.

Trịnh Sơn lắp bắp:

– “Vừa rồi anh không có ở đây.”

Trịnh Hải chớp mắt:

– “Anh cũng vậy.”

Trịnh Lâm gãi tai:

– “Lúc nãy, hình như là bão nhiệt đới, ha ha…”

Chương 35

CHƯƠNG BA MƯƠI LĂM: Dũng cảm chịu trách nhiệm mới là quân tử.

Tôi thẫn thờ ngồi phịch xuống giường, đưa tay ôm đầu và rên rỉ. Chuyện kỳ cục gì đang xảy ra thế này? Tại sao Hán Khanh lại đột ngột xuất hiện ngay cửa phòng tôi, nổi giận đùng đùng và sau đó điên tiết tuyên bố không bao giờ muốn nhìn thấy mặt tôi nữa? Đầu đuôi sự việc là thế nào vậy?

Ba câu hỏi trên, dường như cả ba ông anh của tôi cũng đều không biết phải trả lời như thế nào.

Trịnh Sơn sau một lúc im lặng mới ấp úng lên tiếng:

– “Lúc nãy, Hán Khanh đến, nói là muốn gặp em. Sau đó, anh mới để cho cậu ta mục kích tại chỗ tướng ngủ xấu xí vô cùng của em, thế là vừa đến cửa phòng lại nghe tiếng em đang nói chuyện với Nhất Phương, và rồi cậu ta đột ngột nổi điên. Anh thề là anh không bày trò nhé!”

Dịch câu vừa rồi cho đúng nghĩa sẽ là:

“Bạn trai em đến thăm, anh định bêu xấu em trước mặt cậu ta nên dẫn cậu ta lên phòng và cùng nhau nghe lén em nói chuyện điện thoại với Nhất Phương, sau đó cậu ta bất thần lên cơn và anh vô can!”

Hừm…

Hình như điểm mấu chốt của câu vừa rồi chính là: “Nói chuyện điện thoại với Nhất Phương”? Có gì đâu nhỉ, tôi và anh ấy chỉ bàn về vụ làm ăn lớn với tập đoàn M thôi mà, nói chung cũng đâu có vấn đề gì to tát cho lắm? Mà cho dù là có đi chăng nữa thì tại sao Hán Khanh lại phẫn nộ ghê gớm thế kia?

Ế, đợi một chút đã!!

Một thoáng nghi ngờ đột nhiên kéo đến, tôi vội vàng nhấc điện thoại, gọi lại cho Nhất Phương lần nữa. Nếu điều tôi đang hoài nghi là đúng thì phen này tôi tiêu rồi, tiêu chắc rồi a a a!!

Rất nhanh, đầu dây bên kia đã trả lời sau hai tiếng ‘tút’ gấp gáp:

– “Khiết Du, lúc nãy sao lại đột ngột cúp máy vậy?”

Tôi căng thẳng cắt ngang:

– “Nhất Phương, tập đoàn lần này mà chúng ta nhắm tới là của ai?”

Bên kia đáp lại bằng một khoảng im lặng dài như cả thế kỉ. Rất lâu sau đó, giọng Nhất Phương đều đều vang lên:

– “Của ông trùm bất động sản Mai Phong.”

Tôi sững sờ. Quý ông giàu có Mai Phong ấy hình như là là là…là ba của Hán Khanh mà? Trước đây anh ấy từng kể với tôi rất nhiều về người đàn ông này, đặc biệt là tập đoàn M khổng lồ dưới trướng của ông phải làm người khác kính nể.

Trùng hợp ngẫu nhiên chăng?

Bàn tay tôi rịn mồ hôi, ướt đẫm cả ống nghe, vừa tò mò vừa sợ.

– “Thực chất cũng chính là tập đoàn của gia đình bạn trai em.” Bên kia lại bổ sung thêm một câu làm người t