an hệ giữa tôi và An Lương không bình thường.
Trước đây, khi xem bóng đá, tôi chỉ nghe Alawn luôn miệng khoe khoang bản thân mình rất lợi hại. Nhưng đến tận bây giờ, tôi cũng không hiểu thế nào là lợi hại. Chỉ cảm thấy An Lương
chạy rất nhanh, trên sân đấu chẳng có ai đuổi kịp cậu ấy. Tư thế chạy cũng rất đẹp, mái tóc rung rung, quả bóng trăng trắng tròn tròn như đang bám rễ vào đôi chân của cậu ấy, phối hợp vô cùng hài hòa.
An Lương vừa bước vào trong sân bóng, chạy vài bước đã hoàn toàn thay đổi diện mạo. Dáng vẻ thư sinh vốn có đã hoàn toàn biến thành dũng mãnh, oai phong như gió lốc, thể hiện rõ vẻ
nam tính mạnh mẽ của cậu ấy. Tôi thích nhìn cậu ấy đi đôi tất trắng,. lộ rõ bắp chân cuồn cuộn cơ bắp, còn cả dáng vẻ mồ hmôi ướt đẫm lưng áo, còn cả chiếc áo khoác của An Lương trong vòng tay tôi chốc chốc lại thoang thoảng mùi thơm thanh khiết của xà phòng, tất cả đều tràn đầy sức hấp dẫn nam tính.
An Lương vẫn không hề thay đổi, vẫn khỏe mạnh tươi mới như hồi học cấp ba. Nhưng tôi
lại không còn mê muội như hồi trẻ con đó, ôm giữ mối mộng mơ, gắng sức dõi theo cậu ấy, gương mặt tràn đầy niềm hạnh phúc và dễ dàng coi chút dư vị được tận hưởng đó là tình yêu.
Bỗng nhiên nghe được tiếng bình luận từ phía sau lưng, nói rằng người đang giữ áo khoác hộ An Lương là bạn gái của cậu ấy. Tôi cũng chỉ biết mỉm cười. Từ nhỏ, khi chơi chung với
Alawn, vô hình trung tôi đã quá quen với những tin đồn kiểu này rồi.
Khả năng tập trung của tôi vốn không được tốt, chỉ một lát sau là đầu óc tôi bắt đầu rối tung rối mù cả lên.
Trên sân bóng, tiếng kêu gào của đám nam sinh trong trang phục áo trắng pha xanh càng ngày càng nhỏ đi, hình ảnh khôi ngô tuấn tú của An Lương trước mắt cũng càng ngày xa xăm. Buổi chiều mùa thu dịu dàng đến mê hoặc, cơn gió chậm rãi thổi gió nhè nhẹ mơn man trên mái tóc như có như không, những tia nắng mỏng manh dịu dàng đan xen lẫn nhau bên tai tôi, cây hòe tây và những ngọn cỏ non mơn mởn trông thật đẹp mắt… Cô gái vô tư là tôi đã gục lên áo khoác của An Lương ngủ thiếp đi mất.
Không biết đã bao nhiêu lâu trôi qua, trận đấu đã kết thúc. Giọng nói của An Lương vang lên
trên đầu tôi: “Này, tỉnh dậy! Làm gì có gián điệp nào ngủ quên trong giờ làm việc cơ chứ! Hơn nữa, tớ để ý thấy rồi nhé, Lạc Lạc Tô! Trận đấu mới bắt đầu có mười phút là cậu đã ngủ say rồi! Tớ thiếu sức hấp dẫn đến vậy sao?”.
Tôi ngước đôi mắt ngái ngủ lên nhìn anh chàng An Lương mồ hôi nhễ nhại, đang đứng thở hổn hà hổn hển, tiện tay vớ đại một miếng vải lên lau nước dãi, áy náy nói: “Không phải,
không phải, là do thời tiết mùa thu quá hư, nó quá mát mẻ mà!”.
An Lương nhíu mày lại: “Cậu lấy áo của tớ để lau nước dãi hả?”.
“Á!” Bấy giờ tôi mới tỉnh táo hoàn toàn, phát hiện ra chiếc áo khoác trắng tinh của An Lương đã bị tôi kê xuống dưới mông còn bản thân mình đang vớ một bên tay áo lau nước dãi. An Lương không giống như Alawn, trước mặt cậu ấy, tôi dù sao cũng phải giữ thể diện. Vậy là tôi ngượng ngùng xoắn xoắn lọn tóc, “Xin lỗi, xin lỗi, áo khoác để tớ giặt đền, nước chanh để tớ mời cậu!”.
Nếu là Alawn, cậu ấy sớm đã bị tôi ột đòn rồi, làm gì còn đợi đến lúc được xin lỗi nữa. An Lương im lặng hồi lâu, tôi khe khẽ liếc nhìn cậu ấy, phát hiện ra cậu ấy đang nhìn tôi cười thân thiện, “Ha ha, đừng căng thẳng mà! Tớ không giận đâu. Đi, tớ mời cậu uống nước chanh”.
Tôi vui vẻ theo An Lương, buông lời nịnh bợ: “Ông chủ An, ngài còn phong độ hơn Alawn nhiều! Ngài đúng là bậc lão gia!”.
Cậu ấy bỗng nhiên quay đầu lại, nói một cách nghiêm túc: “Nhưng cậu vẫn phải giặt áo khoác đấy”.
Cũng giống như thời còn học cấp ba, An Lương lại ngửa cổ lên tu một hơi gần hết chai nước. Tôi giương cằm lên nhìn cục yết hầu không ngừng đưa lên đưa xuống của cậu ấy, tưởng tượng đến cảnh lúc đó cậu ấy nói với tôi “Chúng ta nên chia tay thôi”, cảm thấy cuộc sống này thật sự có nhiều việc mà con người ta khó dự đoán được. Tôi đã từng uống rượu, đau khổ ối tình đầu của mình. Tôi làm sao có thể tưởng tượng được rằng, mùa thu của vài tháng sau đó, tôi lại có thể đi uống nước chanh cùng với An Lương đây?
An Lương bỗng nhiên nói với tôi bằng một giọng rất khẽ: “Lần trước, tấm ảnh thẻ tớ lấy trên thẻ học sinh của cậu bị Alawn cướp mất rồi”.
Tôi cười, tôi nói tôi biết rồi, Alawn đã đưa nó cho tôi.
“Cậu trả lại cho tớ đi.” Cậu ấy chìa tay ra.
“Này, tấm ảnh đó là của tớ chứ! Cái gì mà trả lại cho cậu!”
“Cậu đã tặng tớ rồi, nó là của tớ.” Cậu ấy làm ra vẻ đó là chuyện đương nhiên. Tôi nghiến răng nhủ thầm, hóa ra một trang quân tử đường hoàng như An Lương cũng có lúc mặt dày không biết xấu hổ như vậy.
“Tấm ảnh đó chụp rất xấu, không nên lấy làm gì.” Tôi xua tay, tự cảm thấy uhá có cái phong độ phất tay áo mà dong chơi với mây gió.
“Nhưng tớ cảm thấy nó rất đáng yêu mà.” An Lương nói.
“Có phải là cậu lại cá cược với ai rồi không?” Tôi hỏi một cách cảnh giác.
“Không. Chỉ là…”
“Có phải là cậu thích tớ không?” Đây là câu nói của Alawn, cậu ấy thường nói An Lương không hề có ý tốt với tôi.
Rõ ràng là An Lương không ngờ được tôi lại có thể hỏi một các