ừa đưa lưỡi liếm lớp kem dính quanh mép vừa đi theo tôi. Tôi vào nhà tắm, cậu ấy liền đứng cạnh tôi. Nhìn qua tấm gương, khuôn mặt cậu ấy toàn màu vàng, đỏ của kem sữa, chỉ còn lại đôi mắt đờ đẫn liếc qua liếc lại, miệng lưỡi còn bận rộn liếm nốt chỗ kem còn đang dính trên tay. Bộ dạng đó trong thật khôi hài. Tôi chỉ vào cậu ấy, cười phá lên.
Alawn lườm tôi một cái, hơi rượu xông lên nồng nặc: “Bộ dạng của cậu không… không buồn cười à?”.
Sau đó tôi không để ý tới cậu ấy nữa, bắt đầu rửa tay. Alawn lại vẫn rì rà rì rầm bên tai tôi: “Cô bạn học Duyệt Duyệt của cậu… quá điên rồ, có mặt cô ấy ở đây quả là đáng sợ… thật… thật sự không điều khiển được! Đáng tiếc quá… một thân hình mỹ nữ tuyệt đẹp”.
Tôi lườm cậu ấy một cái. Alawn mặc dù đã có phần say nhưng cũng vẫn biết điều, thôi không nói xấu Duyệt Duyệt nữa bèn chuyển sang chủ đề khác. “Đúng rồi… cậu, cậu ban nãy thì thầm với An Lương ở đó rất lâu, nói… chuyện gì thế? Vừa cười… vừa nói, ra vẻ rất hòa… hòa hợp nữa!”
Tôi bỗng quay sang nhìn Alawn rồi nhảy cẫng lên: “Tớ biết người tặng hoa là ai rồi!”.
“Ai?” Alawn vốn đang định lè lưỡi liếm nốt chỗ kem còn lại trên ngón tay, nghe tôi nói vậy, căng thẳng quá suýt nữa thì cắn cả vào lưỡi.
“Là An Lương!” Bàn tay phải của tôi nắm chặt thành một nắm đấm, lim dim đôi mắt, bộ dạng như đã tìm ra mọi chứng cứ để chứng minh.
“Tại sao… lại nói vậy?”
“Trực giác của con gái.”
“Tên tiểu tử đó rốt cuộc… đã nói gì với cậu hả!” Alawn không chịu nổi nữa, trợn mắt lên, “Cậu ta không thể… bất tài đến nỗi… muốn nhai lại cỏ… cỏ đấy chứ?!” Sau đó, cậu ấy ngắm nghía tôi một lượt từ trên xuống dưới giống như lũ hạ lưu, “Ngực cậu cũng không… to, mông cũng không… mẩy! Rốt cuộc… cậu ta đã nói cậu những gì?”.
“Ai da! Liên quan đến bí mật cá nhân, tớ không nói cho cậu biết được!” Tôi cũng không buồn để ý tới những lời bình phẩm của Alawn về cơ thể tôi, đắc ý chơi trò ú tim, mỉm cười với chính mình ở trong gương, sau đó tiếp tục rửa. “Này, cậu đi ra đi! Tớ muốn đi vệ sinh!” Tôi đẩy mạnh Alawn.
Tên tiểu tử đó bắt đầu giở trò, nhất quyết không chịu đi ra, luôn miệng hỏi: “Nói đi! Bọn cậu… nói những gì? Cậu… cậu có chuyện gì đều hỏi tớ, tớ đều… đều trả lời hết mà!”.
“Cậu có thể cho phép người ta không vô tư như cậu được không?” Tôi trợn mắt lườm cậu ấy một cái.
“Phù thủy Gà Mên, nói cho tớ biết đi mà! Bọn mình… ai với ai hả, bọn mình… là người một nhà mà!” Alawn bắt đầu dùng hai bàn tay đầy dầu mỡ của cậu ấy để túm lấy tôi, giả bộ ngây thơ đáng yêu. Cuối cùng, cậu ấy buông ra một câu, “Cậu cậu… thay đổi rồi”, để dọa cho tôi sợ.
Tôi chậm rãi kéo tay cậy ấy ra: “Đương nhiên là tớ thay đổi rồi, tớ đã là cô gái trưởng thành không giống đứa trẻ nhãi ranh như cậu nữa. Cậu có hiểu chuyện chính trị quốc gia không, cậu có hiểu chuyện thời sự không? Cậu có hiểu tương lai tiền đồ không? Cậu có hiểu có trách nhiệm hôn nhân không?”. Tôi càng nói càng đắc ý, càng nói càng xa rời thực tế, “Còn nữa, cậu hiểu trái tim của một côó gái trưởng thành không? Cậu có hiểu không, có hiểu không? Vị thành niên!”.
Alawn nhỏ hơn tôi hai tháng tuổi, thế là, việc công kích một người còn hai tháng nữa mới đủ mười tám tuổi trở thành một việc vui nhất trong ngày hôm nay của tôi. Nhìn điệu bộ nghiến răng nghiến lợi của cậu ấy, tôi cản thấy vô cùng thoải mái.
Tôi dùng bộ mặt đắc ý theo kiểu “tớ làm thế đấy cậu làm gì được tớ nào” để nhìn cậu ấy,
nhưng khuôn mặt của Alawn bỗng biến sắc, “sầm” một tiếng, cánh cửa phòng tắm bị đóng lại. Cậu ấy chỉ tiến một bước, tôi đã lập tức cảm thấy không gian bị thu hẹp lại. Hơi thở
mang theo mùi rượu của cậu ấy phả lên mặt tôi. Tôi ngây người ra nói: “Làm gì vậy… cậu muốn đóng cửa để đánh tớ hả? Tớ kêu cứu lên đấy nhé!”.
Alawn không nói gì, càng tiến lại gần tôi, tôi lùi từng bước từng bước lại phía sau, cuối cùng, bị giam giữa bức tường phía sau và hai cánh tay của cậu ấy. Hai mắt Alawn đỏ ngầu. Tôi gắng hết sức để đẩy cậu ấy ra nhưng cậu ấy không hề nhúc nhích.
Cậu ấy bỗng nhiên khom người xuống, dùng một bàn tay nắm chặt hai bàn tay tôi, dù tôi có
gắng sức vẫy vùng thế nào cũng vô ích. Không biết từ bao giờ, cậu ấy đã trở nên khỏe mạnh như vậy? Khuôn mặt cậu ấy càng ngày càng gần với gương mặt tôi: “Phù thủy Gà Mên…”
Giọng cậu ấy nhỏ như lời nói mê, “có bao giờ… chỉ trong giây lát thôi… trực giác của cậu với với cậu rằng… bó hoa hồng đó là… là do tớ tặng không…”.
Tôi nhìn đôi môi gợi cảm đang ghé sát của Alawn, thẳng thắn mà nói, khuôn miệng của Alawn khá đẹp, cặp môi dày, khóe môi luôn cong lên một cách tự nhiên. Nhưng lúc này đây, tôi không còn tâm trạng nào để ngắm nhìn đôi môi của cậu ấy nữa, bởi vì đôi môi của cậu ấy sắp sửa chạm vào môi của tôi. Tôi sợ đến nỗi chi biết co rúm người lại, lắp ba lắp bắp, “Cái… gì?
Cậu nói gì? Bạn bè thân thiết, đùa kiểu đó… cậu… cậu thật xấu xa! Alawn, cậu đừng…” Đôi môi của cậu ấy không ngừng mở rộng… tôi đã có thể ngửi thấy mùi rượu vang nồng nặc trong miệng cậu ấy cùng mùi kem sữa nhàn nhạt, viên kim cương trên khuyên tai cậu ấy sáng lấp lánh khiến tôi hoa mắt, tôi vội nhắm mắt l