iữ hình tượng gì nữa rồi. Điều kỳ lạ là, lần này, Alawn không hể công kích, cậu ấy chậm rãi tiến lại gần, đưa tay phủi nhẹ những cánh hoa quế vương trên vai tôi, lầm rầm hỏi: “Cậu hy vọng thế nào?”.
“Tớ không biết…” Tôi bỗng giật mình bởi dự dịu dàng bất ngờ của cậu ấy, ngẩn người ra nói.
“Phù thủy Gà Mên, qua sinh nhật đã thành người lớn rồi…” Tay Alawn vẫn không rời khỏi vai
tôi, đôi môi cậu ấy rất gần đôi mắt tôi, viền môi cong cong quyến rũ, mềm mại và dày dặn, tiếng nói rất khẽ, giống như đang tự sự, “… là có thể nói chuyện yêu đương được rồi”.
Tôi không hiểu nổi những lời nồng nàn như vậy từ một người con trai đơn giản, xuề xòa như Alawn. Tôi nghĩ, bản thân Alawn cũng không hiểu. Anh chàng Alawn đang dần trưởng thành đó càng ngày càng thích đột nhiên đối xử với tôi một cách ấm áp, dịu dàng. Nhìn bộ dạng hoang mang không biết bấu víu vào đâu của tôi như vậy, dường như mới chứng minh được vẻ nam tính to lớn của cậu ấy.
Nhưng lần này, tôi lại quên không chế giễu sự ủy mị của cậu ấy. Chúng tôi đứng trong gió,
tôi để mặc bàn tay cậu ấy đang đặt trên vai mình, cẩn thận nhặt những cánh hoa quế còn vương lại, gương mặt cậu ấy khôi ngôi tuấn tú như ánh nắng mặt trời rực rỡ.
Chợt phát hiện ra, không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi phải ngẩng đầu lên mới có thể nhìn rõ khuôn mặt của cậu ấy?
Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt của cậu ấy đầy ưu tư.
Tôi quy loại vẻ ưu tư đó thành nỗi bồn chồn không yên của đám con trai trong thời kỳ trưởng thành của tuổi thanh xuân. Bởi vì chúng tôi đều đã trưởng thành rồi, có thể tự do yêu đương, tình bạn tốt đẹp có thể bị đe dọa, vì vậy cậu ấy cảm thấy lo lắng chăng.
Nghĩ như vậy trong lòng tôi cảm thấy được giải tỏa, càng yên lòng hơn.
Chương 05
Chương 5 – Chín mươi chín đóa hồng
Buổi tối, Alawn tổ chức cho tôi một bữa tiệc sinh nhật nhỏ tại nhà cậu ấy. Bố mẹ và cô giúp việc đều được mời sang nhà tôi chơi, còn lại một đám trẻ mà theo lời mẹ của Alawn là “lũ
con nít ngây thơ đáng ghét” trong nhà.
Tôi kéo theo cả Duyệt Duyệt đến đó, tự cho rằng Alawn chắc chắn sẽ khen ngợi sự chu đáo của mình. Ai ngờ, phản ứng của Alawn lại cực kỳ bình thản. Đám bạn đầu trộm đuôi cướp
của Alawn vừa nhìn thấy Duyệt Duyệt xinh xắn đã thèm rỏ nước dãi như chó nhìn thấy xương rồi.
Alawn bỗng hỏi thầm tôi, có phải là tôi chột dạ, bởi vì tôi muốn hẹn hò với Leo, muốn thoát khỏi bạn thân là cậu ấy nên mới tìm một cô gái khác đến để bù đắp không.
Tôi đưa tay xoắn xoắn lọn tóc, ngây người ra cười hì hì, nói rằng ưu điểm lớn nhất của cậu ấy là có khả năng nhận thức. Sau đó, Alawn liền sa sầm nét mặt, không thèm để ý đến tôi nữa.
“Làm gì mà nhỏ nhen thế hả! Ăn quýt không?” Tôi bóc một quả quýt để hối lộ cậu ấy, Alawn vẫn không thèm để ý đến tôi.
Leo đã đến. Vừa nhìn thấy tôi, Leo đã cười và nói rằng Tiểu Lạc Lạc phơi nắng đen đi nhiều. Mặt tôi trở nên méo mó, buồn đau vô cùng.
Khẽ liếc về phía Alawn, tên tiểu tử đó đang đứng trong góc cười trộm. Nhìn điệu cười là tôi biết cậu ấy không còn tức giận nữa rồi. Quả nhiên cậu ấy đã hết giận, chủ động chạy tới, ghé sát vào tai tôi nói: “Lát nữa sẽ có điều bất ngờ tặng cậu”.
“Thật hả?! Cái gì vậy?” Tôi thích nhất là những điều bất ngờ. Tôi thích một cuộc sống có điều gì đó để hy vọng, mong ngóng.
“Nói cho cậu biết thì còn gì là bất ngờ nữa, cứ đợi đấy nhé!” Cậu ấy cố làm ra vẻ bí mật, lại còn chớp chớp mắt đầy tinh quái. Sau đó liền chạy hòa vào với đám bạn đang huyên náo trong phòng.
Tôi đưa mắt nhìn Duyệt Duyệt, tính tình cô ấy vốn cởi mở nên không hề cảm thấy lạ lẫm, đang nói chuyện một cách say sưa với ba đứa bạn cấp ba của tôi.
Một lát sau, tiếng chuông cửa vang lên, tôi chạy ra mở cửa, một chàng trai tuấn tú bước vào. Tôi vừa ngạc nhiên vừa bối rối, đó chính là An Lương!
“Lạc Lạc Tô, đã lâu không gặp, tặng cậu, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.” An Lương vẫn phong độ như xưa, hào phóng đưa về phía tôi một chiếc hộp gói rất cầu kỳ, tinh tế.
Tôi ngây người không biết phải làm thế nào, rồi quay lại tìm Alawn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“An Lương, vào đi!” Alawn chạy lại, nhìn tôi cười tinh quái, “Tớ với An Lương, không đánh nhau thì không trở nên thân thiết, mấy trận đánh nhau đó thật đã đời, hóa ra An Lương cùng là người vui vẻ, hai bên đã bắt tay giảng hòa từ lâu rồi!”.
“Ờ, Alawn thường nhắc tớ phải chăm sóc cậu.” An Lương mỉm cười nói với tôi. Bấy giờ tôi mới nhớ ra, An Lương học cùng trường đại học với tôi nhưng không cùng khoa. An Lương rất hiếm khi đá bóng nên tôi cũng ít khi nhìn thấy cậu ấy.
Alawn và An Lương bá vai bá cổ bước vào, vừa đi vừa hét lên: “Đi, vào trong nhà rồi nói, đứng ngoài luyên thuyên với phụ nữ làm gì…”.
“…” Lẽ nào, đây là điều bất ngờ mà tên ngốc kia vừa nói ư. Tôi liếc nhìn Leo một cái, anh ấy cũng đang nhìn tôi, mỉm cười vẫy tay với tôi, ra hiệu gọi tôi qua đó.
“Tặng em,Tiểu Lạc Lạc, sinh nhật vui vẻ.” Leo tặng tôi một bức tranh sơn dầu được đóng khung rất đẹp, “Anh vẽ tặng em đấy”.
“A! Leo, anh cũng biết vẽ cơ à? Ngưỡng mộ quá đi mất! Bức vẽ đẹp quá! Rất giống em! Cảm ơn anh!” Tôi rất vui sướng, vốn cứ ng
