Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323605

Bình chọn: 9.00/10/360 lượt.

, một lát thôi. Mình…cần cậu.

Thiên Di hơi ngạc nhiên nhưng vẫn dịu dàng vỗ nhè nhẹ lên vai Minh Long như vỗ về một đứa trẻ. Minh Long nhắm mắt. Đúng vậy, Long cần Thiên Di!

CHƯƠNG 12

Vậy là buổi đi tham quan đã kết thúc trong sự vui vẻ và thoải mái của tất cả mọi người. Quay trở lại trường học được vài ngày rồi mà những câu chuyện về chuyến đi hôm đó vẫn chưa có dấu hiệu…hạ nhiệt. Nhưng riêng với Hoa thì lại có chuyện khác để nói. Hoa chạy lại vỗ vai Thiên Di.

– Này, bà thấy Mạnh Hoàng thế nào?

– Thế nào là thế nào?- Thiên Di thoáng đỏ mặt.

– Tôi thấy Mạnh Hoàng bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất rất quan tâm đến bà. Lúc đầu tôi rất ghét tên đó nhưng trong thời gian qua, nhất là chuyến đi vừa rồi, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về Mạnh Hoàng.- Hoa gõ gõ tay xuống mặt bàn có vẻ suy nghĩ.- Chắc Hoàng yêu bà cũng không kém gì Minh Long đâu.

Thiên Di vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác:

– À mà nhắc mới nhớ, tên đó đâu rồi nhỉ?

– Tôi cũng không biết, hình như lúc nãy có ai tìm nên ra ngoài rồi.

***

Trên sân thượng, hai chàng trai với vóc dáng cao lớn đang đứng đối diện với nhau, ánh mắt nhìn đối phương không mấy thiện cảm. Những cơn gió lạnh buốt thổi qua nhưng dường như không thổi tắt được ngọn lửa nào đó đang âm ỉ trong lòng mỗi người. Minh Long bắt đầu lên tiếng:

– Cậu thích Thiên Di phải không?

– Nếu vậy thì sao?- Mạnh Hoàng lạnh lùng trả lời.

– Tôi không biết vì sao cậu lại có những hành động như vậy với Thiên Di nhưng nếu cậu đang trêu đùa Thiên Di thì dừng lại đi.

– Tôi không trêu đùa gì cả, là tôi yêu Thiên Di.

Mạnh Hoàng nói, giọng nói lạnh như băng nhưng trong đáy mắt lại hiện lên những cảm xúc rõ rệt. Minh Long không kiềm chế được nữa, vội chạy đến túm lấy cổ áo Mạnh Hoàng.

– Yêu? Một kẻ đến cả sức khỏe của mình còn không lo được còn dám nói yêu người khác à?

– Đúng vậy, tôi không biết trân trọng sức khỏe của tôi nhưng tôi lại yêu Thiên Di. Vì với tôi, Thiên Di còn quan trọng hơn chính bản thân mình.

Mạnh Hoàng nói rồi chậm rãi gỡ tay Minh Long ra và quay lưng bước đi. Khi nói ra những lời này, bản thân Mạnh Hoàng cũng không biết mình đã yêu Thiên Di từ bao giờ. Chỉ biết khi nhận ra điều đó thì những tình cảm của Mạnh Hoàng đã không thể kiểm soát được nữa rồi.

Đã gần mười một giờ đêm, Thiên Di khẽ vặn người rồi lại cắm cúi với đống bài tập trên bàn. Những kì thi quan trọng sắp tới làm nó như muốn kiệt sức. Học trên lớp, học thêm ở ngoài,…tất cả đều là vì mục đích lớn lao nhất bây giờ của nó: thi đỗ Đại học. Đột nhiên có tiếng gõ cửa và giọng nói của Mạnh Hoàng vang lên ở bên ngoài:

– Tôi vào được chứ?

Thiên Di ngạc nhiên, giờ này Hoàng còn tìm Thiên Di, không biết là có chuyện gì? Nó khẽ lên tiếng: “Anh vào đi”. Mạnh Hoàng đẩy cửa bước vào, trên tay là một cốc sữa còn nóng.

– Cái này của cô.- Mạnh Hoàng đặt cốc sữa lên bàn rồi vội quay đi chỗ khác.

– Cho tôi?

Thiên Di ngạc nhiên hỏi lại rồi nhìn vào cốc sữa đầy vẻ “thăm dò”:

– Liệu trong này có độc không vậy?

– Tôi có lòng tốt mà cô còn…

Mạnh Hoàng quay ra toan nổi giận nhưng ngay lập tức bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Thiên Di.

– Cảm ơn anh nhé. Trời lạnh như vậy mà anh vẫn cố gắng chuẩn bị cho tôi thứ này, cảm ơn nhiều lắm.

Thiên Di nói rồi đưa cốc sữa lên miệng. Mạnh Hoàng cứ ngây người ra ngắm nhìn nụ cười và ánh mắt dễ thương ấy. Thiên Di giống như một thiên thần với đôi cánh trắng và tâm hồn trong sáng đến không ngờ. Nhận thấy mặt mình đang đỏ dần, Mạnh Hoàng vội lên tiếng:

– Tôi…tôi về phòng đây.

– Khoan đã! Bài tập này anh làm xong chưa? Mai có bài kiểm tra đấy.

Thiên Di vội vã cầm quyển vở và chạy lại chỗ Mạnh Hoàng nhưng sàn nhà trơn bóng làm nó mất đà ngã chúi về phía trước.

– Á!

Thiên Di hét lên và nhắm tịt mắt. Một tiếng “huỵch!” vang lên giữa căn phòng. “Lần này mình chết chắc!”, Thiên Di nghĩ bụng nhưng không, cú ngã không hề làm nó cảm thấy đau chút nào.

– Quái lạ!

– Quái lạ gì chứ? Cô còn định nằm trên người tôi đến bao giờ hả?

– Hả?

Thiên Di lúc này mới mở choàng mắt và giật nảy người khi phát hiện ra bên dưới nó không phải sàn nhà mà là Mạnh Hoàng với khuôn mặt nhăn nhó vì đau. Nó hoảng hốt đứng phắt dậy:

– Anh…anh làm trò gì thế hả? Đồ sở khanh!

– Sở khanh? Cô còn nói tôi sở khanh?- Mạnh Hoàng lớn tiếng nói rồi lồm cồm bò dậy.

– Vậy…?

– Vậy gì chứ? Không có tôi thì người chịu cú ngã khi nãy là cô rồi. Vốn định đỡ cô nhưng ai ngờ cô nặng thế chứ. Mau giảm cân đi!

Thiên Di cúi thấp đầu, miệng lắp bắp:

– Cảm…cảm ơn. À không, tôi xin lỗi. À chết! Không phải, tôi cảm ơn. Tôi…

Thấy điệu bộ bối rối của Thiên Di, Mạnh Hoàng mỉm cười rồi bước tới, bàn tay dịu dàng xoa nhẹ mái tóc của Thiên Di.

– Ngủ sớm đi.

Mạnh Hoàng nói rồi bước ra khỏi phòng, không quên đóng lại cửa như trước khi bước vào. Thiên Di nóng bừng mặt, tim nó đập thình thịch. Nó ngây ngô ngồi phịch xuống ghế rồi lại ngây ngô nhìn cốc sữa trên bàn. Phải vài phút sau Thiên Di mới tỉnh táo trở lại, nó mỉm cười nắm chặt lấy cốc sữa. Hương thơm của cốc sữa ấm áp và ngọt ngào vô cùng…

***

– Các cậu muốn gì?

Thiên Di cảnh