. Thiên Di quay lại nhìn Mạnh Hoàng, thở phào nhẹ nhõm.
***
– Cô Thiên Di nghỉ ngơi đi, để tôi chăm sóc cậu chủ.- Cô Sang nhẹ nhàng bước vào phòng và nói.
Thiên Di nhìn lên chiếc đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Sau khi bác sĩ ra về thì Mạnh Hoàng lên cơn sốt cao, từ đó đến giờ cô Sang và Thiên Di phải thay phiên nhau chăm sóc. Thiên Di khẽ sờ lên trán Mạnh Hoàng, nhiệt độ cũng đã giảm đi một chút. Nó gật đầu rồi toan đứng lên nhưng bất chợt, bàn tay Mạnh Hoàng nắm chặt lấy tay Thiên Di.
– Đừng đi…
Thiên Di giật mình rút tay lại nhưng bàn tay nóng ran của Mạnh Hoàng vẫn nắm lấy không buông.
– Làm ơn…đừng đi.- Mạnh Hoàng nói, mắt vẫn nhắm nghiền.
Thiên Di băn khoăn một lát rồi đành thở dài ngồi xuống.
– Cô cứ ngủ trước đi, lát nữa Mạnh Hoàng hạ sốt cháu sẽ đi ngủ sau.
Cô Sang định nói gì đó nhưng lại thôi, nhẹ nhàng cầm cốc nước và đống thuốc trên bàn ra ngoài. Chỉ còn lại Thiên Di và Mạnh Hoàng, nó khẽ kéo lại chiếc chăn.
– Đừng…- Mạnh Hoàng thì thào.
– Hả?- Thiên Di hỏi theo phản xạ.
– Bố, mẹ…đừng đi. Con hứa sẽ học giỏi, con hứa sẽ ngoan. Mẹ, mẹ đừng đi…bảo bố đừng đi…Mẹ!
Mạnh Hoàng siết chặt tay Thiên Di, mồ hôi vã ra. Thiên Di thấy tim mình như thắt lại. Thì ra Mạnh Hoàng đã luôn phải chịu đựng tất cả những điều này, đã luôn giấu kín tất cả mà không thể chia sẻ với bất kì ai.
– Tôi phải làm gì cho anh đây?
Thiên Di khẽ nói rồi lặng lẽ nhìn Mạnh Hoàng.
***
– Thiên Di, tôi vừa gặp Minh Long ngoài sân trường. Long rủ bà và tôi chiều nay đi xem phim đấy. Đi nhé?
Hoa hớn hở chạy đến gần Thiên Di, vừa chạy vừa nói lớn. Thiên Di rời mắt khỏi quyển sách trên tay, ái ngại trả lời:
– Không được, chiều nay tôi có việc mất rồi. Xin lỗi hai người nhé.
– Cái gì?- Hoa hỏi, lộ rõ vẻ thất vọng.- Bà có việc gì vậy?
Thiên Di mỉm cười : “Bí mật.”
—–
CHƯƠNG 9
Thiên Di ngồi trên chiếc xe của nhà họ Trần, khuôn mặt lộ rõ sự vui vẻ và háo hức mặc cho bầu trời xám xịt và ảm đạm bên ngoài. Bên cạnh nó là một chàng trai với khuôn mặt hoàn toàn trái ngược- lạnh lùng, vô cảm. Mạnh Hoàng chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại, không có chút gì giống như là để tâm đến mọi thứ xung quanh. Sau hôm bị ốm, Hoàng chẳng nhớ đã xảy ra chuyện gì đêm đó. Hình như trong cơn sốt, Hoàng đã mơ thấy mẹ, đã nắm tay mẹ. Và bàn tay ấm áp ấy đã giúp Hoàng cảm thấy yên tâm và an toàn. Nhưng rồi Mạnh Hoàng khẽ lắc đầu để xua đi những ý nghĩ ấy, tiếp tục cắm cúi vào chiếc điện thoại.
Chiếc xe bắt đầu rời xa sự náo nhiệt, xô bồ của thành phố, di chuyển ra ngoại thành. Thiên Di kéo kính xe xuống, những làn gió nhanh chóng ùa vào trong xe, mang theo cả chút yên bình mà ở thành phố ít khi có được. Lúc này Mạnh Hoàng mới từ từ ngẩng đầu, ngạc nhiên trước khung cảnh bên ngoài.
– Này, cô đưa tôi đi đâu vậy?
– Anh muốn biết không? Vậy cứ từ từ rồi lát sẽ biết.
Thiên Di cười lém lỉnh, đưa mắt nhìn đống đồ đạc lỉnh kỉnh bên cạnh rồi từ từ dựa người vào ghế. Đêm qua vì thức khuya để chuẩn bị những thứ này nên giờ mắt nó trĩu xuống. Cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, Thiên Di thiếp đi lúc nào không hay. Chỉ đến khi tiếng bác lái xe vang lên nó mới giật mình thức giấc.
– Cô Thiên Di, cậu chủ. Đến nơi rồi.
Thiên Di khẽ dụi mắt và giật nảy người khi phát hiện ra mình đang ngủ gục trên vai Mạnh Hoàng.
– Ê, anh định giở trò gì với tôi đấy hả?- Nó ngồi phắt dậy và hỏi.
– Này cô, cô xem lại đi. – Mạnh Hoàng quay sang Thiên Di, giọng điệu đầy chán nản và mệt mỏi – Là cô tự dựa vào tôi đấy nhé, tôi còn chưa nói gì mà cô đã lên tiếng. Đừng có vừa ăn cắp vừa la làng.
– Ai…ai làm chứng chứ?
– Nếu thích có thể hỏi bác lái xe.
Mạnh Hoàng nhún vai. Thiên Di đỏ bừng mặt, vừa ngượng vừa tức. Nó bước xuống xe và nói:
– Anh còn không mau xuống đi.
– Tôi cũng phải xuống?- Mạnh Hoàng ngạc nhiên hỏi lại.
– Tất nhiên, nếu không tôi đưa anh đến đây làm gì? Mau xuống đi.
Mạnh Hoàng ngẫm nghĩ một lát rồi khẽ thở dài, miễn cưỡng bước xuống xe. Trước mặt Hoàng và Thiên Di là một khu đất rộng với cánh cổng lớn. Bên trong là vài dãy nhà hai tầng được sơn màu trắng trông khá khang trang và sạch sẽ. Bác lái xe mang mấy túi đồ trên xe xuống và hỏi:
– Cô Thiên Di có cần tôi mang vào giúp không?
Thiên Di nhoẻn miệng cười:
– Không cần đâu, bác cứ về đi. Trước khi về khoảng một tiếng cháu sẽ gọi để bác đến đón.
Rồi nó đón lấy mấy túi đồ từ tay bác lái xe, vui vẻ bước vào bên trong cánh cổng.
– Khoan đã, đây là chỗ nào vậy?- Mạnh Hoàng nhìn xung quanh với vẻ lạ lẫm.
– Trại trẻ mồ côi đấy. Hôm nay tôi với anh cùng đến đây thăm các em nhỏ.
– Trại trẻ mồ côi?- Hoàng sửng sốt- Cô đưa tôi đến trại trẻ mồ côi?
– Đến đây thì sao chứ? Anh có đi không hay đứng ở đây?
– Dù gì cũng đến rồi thì phải vào thôi.
Mạnh Hoàng nói rồi đi theo Thiên Di. Không gian bên trong rộng rãi và thoáng mát với những hàng cây xanh mướt, tươi tốt. Bên cạnh mấy dãy nhà còn có những luống rau xanh mơn mởn, có vẻ như nó được mọi người chăm bón rất chu đáo. Những chiếc ghế đá cũng được kê cẩn thận bên dưới hàng cây cao lớn. Trên sân có khoảng hơn chục em nhỏ đang hồn nhiên vui đùa, ánh mắt ngây thơ