y nhưng còn lâu mới bằng tôi. Nó nhìn bộ dạng tôi bây giờ mà cứ cười sằng sặc. Bực thế không biết! Đá nó một cái bay vào lớp, tôi núp sau cánh cửa chờ cô Trinh (chủ nhiệm) vào điểm danh.
-Trần Minh Anh!
-Có!
-Nguyễn Quốc Ân!
-Dạ có!
……
-Phạm Nguyễn Linh Nhi!
-Dạ có!
-Đặng Thanh Nguyên!
-…..
-Đặng Thanh Nguyên có không?
Cô Trinh rời mắt khỏi tờ danh sách ngó xung quanh. Tôi đứng núp ngoài cửa mà cười khúc khích một cách gian xảo. Lôi cây đàn ghita ếch ra, tôi gảy một dây, đạp cửa đường hoàng nhảy vào. Y chang một ca sĩ nhé! Tóc dựng ngược thẳng lên bầu trời, cái kính đen tròng tròn nhỏ nhỏ giống mấy ông thầy bói thời xưa, áo phông đen in nguyên hình con chuột cầm búa đeo miếng vải che 1 bên mắt như cướp biển đứng ngông nghênh, quần thun siêu nhân ngang đùi với đôi dép vàng tổ ong. Đẹp trai lắm phải không? Tôi biết mà, khỏi cần nói gì hết, bằng chứng là bọn con gái trong lớp đang nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt luôn kìa. Thật ngại quá đi mà! Híhíhí.
“Ai kiếm anh anh xin xuất hiện…..là lá la….ô cô Trinh xinh xinh xương xương……. I love you baby….húhúhú…… Xin cho em vào lớp…..lelele…..cô mà ko cho em lên méc hiệu trưởng….. rằng cô Trinh xinh mà sao giống tinh tinh đấy!!!!! Tèng téng teng”
Tôi cất giọng ca oanh vàng của mình lên, cũng hay phết đấy chứ. Có đàn phụ họa nữa này. Vậy mà chẳng hiểu sao nhìn mặt cô giáo đỏ gay à, tôi nhe răng cười hì hì với cô. Thằng An ở bên dưới cười lăn cười bò, lớp cũng cười ha hả. Tôi tạo ấn tượng giỏi đấy chứ!
Vâng! Chỉ vì một phút nông nổi mà tôi bị xách cổ lên phòng hiệu trưởng với hai tội danh: 1 là ăn mặc lố lăng. 2 là láo lếu với giáo viên. Ơ hay nhỉ? Tôi có láo bao giờ đâu, ai cũng khen tôi ngoan mà ta. Chẹp……bà cô này thủ đoạn quá! Buồn 5 giây…………..
~oOo~
Tôi gặp thằng nhóc ấy trong hoàn cảnh thật chẳng mấy thiện cảm. Tôi lên lớp 2, người lớn rồi đấy nhé! Vừa chơi đá bóng với bọn trong lớp xong tôi chạy ù xuống canteen. Nhìn vào tủ kem chằm chằm, may quá, cây kem sữa tôi thích vẫn còn một cây!
-Cô ơi, bán cho con cây kem sữa! – Giọng tôi và giọng một đứa nào đó cùng vang lên.
Tôi lừ mắt nhìn kẻ dám cả gan giành kem với mình. Là 1 thằng nhóc. Nhìn xuống phù hiệu của nó: Dương – 2C. Xì, ra là dân 2C (tôi 2A nhé). Nó cũng lừ mắt lại với tôi, ghét thế nhỉ? Phải cho nó biết thế nào là lễ độ mới được. Tôi xăn tay áo lên (khoe chuột nhắt)
-Ê thằng kia, ai cho mày giành kem với tao thế hả? – Tôi hất mặt kênh với thằng nhóc.
-Nó là của mày lúc nào? – Nó cũng hất mặt lại, nhìn mà muốn đấm.
-Mày láo lếu với tao đấy à? Tao không biết, nó độc quyền của tao!
-Chơi tay đôi mày! – Thằng Dương ấy cũng xăn tay áo lên.
-Thích thì chiều!
Hai đứa lao vào…..cắn nhau! Vô cùng quyết liệt y như quái vật chiến đấu với siêu nhân gao vậy, không thằng nào chịu thua. Cô bán canteen ra can, đang sung sức mà bị phá đám ai mà chịu được, thế là cả 2 quay sang cắn cô luôn. Lát sau hai cô giáo chủ nhiệm lớp tôi và lớp 2C tất tả chạy đến. Mỗi cô xách cổ một thằng về, nhưng tôi với thằng đó vẫn còn ráng tung người lên đá được cú nào thì đá.
—————————————————————————————————-
—————————————————————————————————-
-Trời ơi Nguyên ơi! Con bị sao vầy nè?
Cô Thu thốt lên kinh ngạc khi tôi vừa bước vào nhà, bọn kia thì lén khúc khích cười. Hừ, anh đây lớn không thèm chấp!
Ngay lúc tụi nó kéo nhau ra vườn, tôi thấy đau quá nên chạy đến bên cô Thu, oà khóc:
-Oaoa……cô ơi……….
-Sao? Nói cô nghe! Ai bắt nạt con!? – Cô vỗ vỗ lưng tôi dịu dàng hỏi.
-Hức……hức…….có thằng kia….nó giành kem với con…….con ghét….hai đứa cắn nhau… OAOAOAOA!!!!!!!!!
-Hì, thôi nín nào! Con trai mà khóc thế này thì làm sao mà trở thành một người đàn ông thực thụ được chứ! Lát cô mua kem cho con ăn, được chưa nè!?? – Cô Thu xoa đầu tôi mỉm cười.
-Dạ!
Lúc này có đứa ngu mới không chịu.
Tối, cô Thu mua kem cho toàn bộ trẻ con trong cô nhi viện, mỗi đứa một cây, riêng tôi thì hai nhé. Hehe. Đại ca thì phải vậy thôi chứ biết làm sao bây giờ? Thấy bọn nó nhìn mình bằng ánh mắt ghen tị mà sao tôi lại thấy phấn khích mới hay.
*Sáng hôm sau, giờ ra chơi:
-Nguyên ơi! Có thằng nào kiếm mày nè!
Thằng Anh lớp trưởng đứng ngoài cửa nói vọng vào khi tôi đang ngồi chơi lắp ráp xe hơi với thằng An (vẫn học chung lớp ^^). Tôi hét lên hỏi lại:
-Thằng nào thế?
-Chả biết, nó bảo ở lớp 2C!
Hửm? Lớp 2C à? Tôi làm gì biết thằng nào bên lớp ấy đâu. Nhảy phóc ra khỏi bàn, tôi lon ton mà đầu đầy dấu chấm hỏi.
-Ặc, là mày à?
Tôi suýt té ngửa khi thấy cái thằng “khốn nạn” hôm qua giành kem với tôi đang đứng chình ình trước cửa.
-Ra sân sau với tao! – Nó nói.
-Ơ, định đánh tiếp à? Okie Baby! – Tôi trố mắt nhìn thằng ấy rồi búng tay đi theo.
Ngồi phịch xuống một gốc cây, tên nhóc ấy thấy tôi đứng thủ thế thì ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
-Ngồi xuống coi, đánh đánh đánh cái gì? – Nó nhăn mặt.
-Chứ mày kêu tao ra đây làm gì? – Tôi đơ mặt khó hiểu nhìn nó.
-Mày tên gì?
-Tao à? Đặng Thanh Nguyên! Chi vậy?
-Tao là Trịnh Văn Dương, cho mày!
Dứt lời là thằng nhóc đưa tôi một cây kem sữa, nó cũng có một cây. Tôi nhướn mày nghi ngờ:
-Ý đồ
