Polaroid
Cô Dâu Đi Học

Cô Dâu Đi Học

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324115

Bình chọn: 8.00/10/411 lượt.

c công lát dắt nhỏ vô trường cái mặt như bánh bao thì thật khổ:

– uh, vậy lát vô trường đăng ký, rồI vô siêu thị mua đồ dùng học tập cho em, mình ăn gì đó rồI anh vớI em mớI đi công viên trò chơi nha.

– Dạ

Hớn hở vì thấy yêu cầu được đáp ứng, cô nhỏ lạI vui vẻ, miệng ngăm nga hát nhỏ nhỏ, nhưng anh thì vẫn nghe được và ko khỏI mắc cườI vì cô nhỏ lạI ngăm nga những bài con nít, anh kẻ nói nhỏ trong lòng:

– haizzzz, cô vợ của mình chừng nào mớI lớn được đây.

Nghỉ vậy rồI anh lạI nhớ nụ hôn hồI sáng, ko biết cô nhỏ nghỉ gì sau nụ hôn đó, anh thật rất muốn biết nhưng thấy ngạI khi phảI lên tiếng hỏI, nên đành để lạI trong đầu vậy. nhưng mà môi cô nhỏ cũng mền mạI thật, cảm giác lúc đó thật thú vị. vừa nghỉ anh vừa đưa cặp mắt mình nhìn lên gương mặt cô nhỏ và mục tiêu của đôi mắt anh thật ra lạI là cặp môi đỏ mọng đang chúm chím hát, nhìn nó mà anh ko khỏI muốn đặt thêm lên nò một nụ hôn nữa.

– ấy, coi chừng.

Mãi lo suy nghỉ anh đã ko để ý mà mén chạy vượt luôn đèn đỏ, cũng may hú hồn, thắng lạI vừa kịp, thở ra để lái lạI tinh thần, lần này anh tập trung hết mình vào việc láy xe, quyết ko để đôi mắt đi hoan nữa.

Và rồI cổng ngôi trường cũng xuất hiện, nó cũng ngần công ty của anh, nên mỏI sáng có thể đưa đón cô nhỏ đi học.

Chạy vừa qua cánh cổng trường anh mở cửa xe cho cô xuống và ko quên dặn đứng đây đợI anh đi gửI xe rồI anh và cô mờI đi đăng ký.

Đứng ngó tớI ngó lui cái sân trường rộng lớn này, cây trồng cũng nhìu nữa, những cái cây to này chắc có trên 10 năm tuổI, thân cây thật to, nó giảI thích cho việc tạI sao sân trường thật mát ko có ánh nắng chiếu vào, ngườI thiết kế ngôi trường cũng độc đáo, các cây trồng trồng cách nhau một khoản vừa đủ tạo bóng mát cho sân, ngôi trường thì ở tít đắng kia, học sinh mỏI ngày đi học đều phảI đi bộ một khoản ko quá xa cũng ko quá ngần, nó giúp cho học sinh mỏI ngày đểu có thề rèn luyện sức khẻo, và cái sân này cũng có thể để vui chơi giảI trí vào giờ giảI lao nữa chứ.

Đang suy nghi lang mang thì Tịnh đụng phảI một ngườI phía sau do cô đã đi lùi một hai bước:

– ấy, xin lỗI, tôi ko cố ý

– ko sao, tạI mình đang có chuyện lo nghỉ thôi.

Đó là một cô gái, nhìn cô chắc cũng cở tuổI Tịnh, cô mặc đồng phục của trường, bị Tịnh đụng trúng nhưng cô vẫn cườI tươi và ko trách gì Tịnh, trong lúc đụng nhau vô tình đã làm cho mớ giấy trên tay cô gái đó rơi xuống đất và bay ra đầy, cô ta đang định cuốI xuống nhắt thì Tịnh cũng nhanh chóng lên tiếng:

– Để mình nhắt phụ bạn nha.

Khi tất cả những tờ giấy của cô gái đã được nhặt lên hết, nhìn quanh để biết ko bị bỏ xót tấm nào rồI Tịnh mớI mang lạI đặt vào tay cô gái cũng đang có một xấp giấy trên đó:

– Đây của bạn, bạn học trường này àh

– Vâng, chào bạn, mình tên Tăng Thanh Luân, mình học 11A3 của trường Phương Nam này, còn bạn?

– Àh, mình tên Tô Tịnh, mình đến đây để đăng ký học, mình cũng học lớp 11, hân hạnh được biết bạn nha.

Nói rồI 2 ngườI xèo tay ra vỗ vào bàn tay đốI phương, và gương mặt tươi cườI của hai ngườI làm cho buổI sáng thật ấm áp, nhưng con chim trên cây gần đó cũng cất tiếng như chào mừng tình bạn của hai ngườI:

– Thôi rồI, trể giờ mình rồI, mình phảI mang tài liệu này vào lớp, hẹn gặp lạI bạn sau nha.

– Mình mong rằng sẽ gặp lạI đó

Khi Thanh Luân hốI hả chạy đi, sau lờI chào vớI Tịnh, Tịnh cũng nói to ý muốn gặp lạI của mình cho ngườI bạn mớI quen, vì Tịnh rất ít bạn nên khi vào ngôi trường này cô rất muốn có được nhiều thật nhiều bạn. Và gây khi quay lạI Tịnh cũng vừa kịp nhìn thấy Quân từ xa chạy đến chổ mình.

Hôm nay mình pót bù hôm wa nha, ah mà máy mình ko biết hư gì mà ko chỉnh được font chử to, ai đọc trước nhờ ngườI đó hãy copy pót lạI giùm mình chỉnh chữ to hơn nha.thanks

– Nào mình vào trong thôi em.

Quân nói ngay khi vừa tớI chổ Tịnh đang đứng, thật tự nhiên anh nắm tay cô nhỏ bước đều tớI phía trước, vì trước khi tớI chổ Tịnh, Quân đã kịp vào phòng bảo vệ để hỏI thăm phòng hiệu trưởng đang ở đâu và đi như thế nào.

Đi hết khoản sân trước của trường, anh dẫn cô dọc theo hành lang phía bên trái của ngôi trường rồI dừng lạI ở một căn phòng bên trên có treo bảng cho biết đó chính là phòng hiệu trưởng, đưa tay ngỏ lên cửa phòng, bên trong một giọng nói hơi trầm nhưng rất có lực vang lên:

– Cửa ko khoá, mờI vào.

Quay sang Tịnh, Quân nói vớI cô vài điều trước khi vào phòng:

– Chuyện anh là chồng em, em ko được để ai biết nha. Vào trong em phảI nhận anh là ngườI bảo hộ cho em thôi.

– TạI sao ạ?

– Em ko biết thật hay giả vờ ko biết thế, trường học sẽ khó chấp nhận một học sinh cấp 3 mà đã lập gia đình, vả lạI em ko sợ các bạn sẽ cườI, treo chọc em à

Đưa cái mặt ko hiểu ra nhìn Quân, nhưng Quân ko kịp để cô thắc mắc hay có ý kiến thêm nữa mà ra hiệu cho cô biết đừng nói gì thêm và anh với cô sẽ vào phòng.

Một tay Quân đẩy cửa, tay còn lạI anh vẫn nắm tay Tịnh, cả hai cùng bước vào bên trong:

– MờI ngồi.

Vẫn ko nhìn lên, mắt chăm chú nhìn vào màng hình vi tính trước mặt, ngườI đó kẻ lên tiếng mờI ngồI, tuy nhiên bà ko biết rằng trước mặt mình có đến 2 vị khách mà ghế thì chỉ có một, c