gương mặt méo đi vì sợ hãi của thằng Nguyên bạn nó, là nụ cười gian manh của hai thằng nhóc lạ mặt, mà bây giờ nó tin chắc là hai tên phù thủy cực kỳ xảo quyệt, là căn nhà gỗ lung lay quá xá cỡ như đang trải qua một trận động đất cỡ 12 độ rích-te. Kăply biết là căn nhà thực ra không hề nhúc nhích, chỉ tại chiếc ghế nó ngồi lắc lư dữ quá nên nó thấy thế thôi.
Lúc này Kăply biết mình đã tỉnh, nhưng nó chẳng thèm mở mắt vội. Nó không muốn hai tên phù thủy oắt con phát giác ra điều đó. Nó cứ nằm im lìm như chết, suy nhĩ và tính toán. Kăply chẳng biết mình đã bất tỉnh trong bao lâu. Ông nó, ba nó, mẹ nó (và chắc chắn có thêm cả bà nó nếu bà nó chưa qua đời) không biết đã lên đường tìm kiếm nó chưa. Còn thầy Râu Bạc nữa. Chẳng rõ thầy có biết gì về tai họa mà tụi nó gặp phải hay không.
Không hiểu sao Kăply rất hy vọng ở thầy Râu Bạc. Nó tin là thầy và chỉ có thầy mới đủ sức giải cứu tụi nó khỏi tay hai tên phù thủy nham hiểm kia. Cũng như tụi nó, thầy rất khoái cái trò đi lang thang trên đồi Phù Thủy, chắc chắn sớm muộn gì thầy cũng phát hiện ra tụi nó đang bị cầm tù. Nghĩ đến chỗ này, Kăply phấn khởi đến mức chẳng buồn nhắm tịt mắt nữa.
Sau khi cẩn thận dỏng tai nghe ngóng, biết chắc không có ai ở quanh đây, Kăply chậm chạp he hé mắt ra.
Đập vào mắt nó là một tấm thảm trắng tươi chạy dài từng sọc lớn, nhưng chớp mắt vài cái, Kăply nhận ra đó là màu trắng của ruột gỗ: trước mắt nó là một bức vách rộng do hàng trăm miếng gỗ ghép lại với nhau đều tăm tắp. Rõ ràng đây không phải là căn nhà gỗ bé tẹo ở đồi Phù Thủy, mặc dù những tấm gỗ trắng tươi và láng o kia có vẻ cùng
– A… a… a… a… aaaaaaaaaa…
Kăply biết rằng hành động đúng đắn nhất lúc này là vắt giò lên cổ chạy luôn nhân lúc thằng áo vàng còn chưa kịp rơi trở xuống. Nhưng cặp giò của nó quả tình là không nhúc nhích được, nói trắng ra là hoàn toàn mất hết cảm giác.
“Ầm” một tiếng, thằng áo vàng té xuống giường một cú như trời giáng, và trước cặp mắt kinh ngạc của Kăply, nó lồm cồm nhỏm dậy rồi cũng như Kăply, nó vội vã bò thụt lui về phía mép giường đối diện và thọc chân xuống sàn, quýnh quíu đến mức không kịp thò tay xoa lấy cặp mông chắc là nát bét.
Thằng áo vàng chưa kịp đặt nốt chân kia xuống đã nghe tiếng chân người huỳnh huỵch chạy tới, và nó không hiểu sao bỗng nằm chết cứng luôn ở tư thế đó.
Ở bên này, Kăply cũng vắt nửa người trên mép giường, chân trên chân dưới, nghe cơ thể lạnh ngắt từng phần theo tiếng bước chân dội tới mỗi lúc một gần, đau đớn tưởng tượng tới tình cảnh con thỏ sập bẫy chờ người tới tóm.
Kăply nghe tiếng kẹt cửa phía sau lưng, tiếng chân người bước vào, tiếp liền là tiếng reo mừng rỡ của một thằng nhóc:
– A, anh K’Brăk và anh K’Brêt tỉnh lại rồi!
K’Brăk? K’Brêt? Kăply nghe tai mình lùng bùng như có một bầy ong đang bay tán loạn trong đầu.
– Ủa, mà hai anh nằm cái kiểu gì ngộ vậy? – Tiếng nói khi nãy lại vang lên, không rõ rệt là kinh ngạc hay chế giễu.
Liền đó, Kăply nghe một bàn tay nhỏ đặt lên vai mình, lay lay:
– Anh K’Brêt, anh còn sống thiệt là may quá!
Mình đâu có phải là K’Brêt? Sao thằng nhóc này nó lại hồ đồ như thế nhỉ? Kăply làu bàu trong đầu, bực mình vì cái quai hàm xụi lơ lâu quá.
– K’Tub, khiêng anh K’Brêt lên giường đi. – Tiếng một người đàn ông ồm oàm ra lệnh ngay sát sau lưng Kăply – Anh K’Brêt và anh K’Brăk còn chưa khỏe đâu!
Như vậy tên của thằng áo vàng là K’Brăk. Còn K’Brêt đích thị là tên thằng áo xanh! Óc Kăply loé lên. Nhưng mình đâu phải là K’Brêt. Thằng K’Brêt chính hiệu hiện đang ở đâu há? Kăply mới nghĩ tới đó đã bị thằng K’Tub nhấc bổng lên. Cùng lúc, nó cũng kịp thấy người đàn ông vừa lên tiếng xuất hiện ở chiếc giường bên kia.
Ông cao lỏng khỏng, gương mặt dài, ốm nhom ốm nhách như suốt đời chỉ xực mỗi món dưa chuột, nhưng nhờ bộ ria con kiến và ánh mắt lấp lánh đầy nguy hiểm nom ông oai vệ một cách đáng sợ. Như K’Brăk và K’Brêt, ông có mái tóc màu xanh lá cây, dù gương mặt ông không được trắng trẻo lắm. Ông mặc bộ quần áo trắng, cổ quấn khăn rằn, chân mang đôi guốc gỗ, lúc này ông kéo lê đôi guốc phát ra những tiếng lọc cọc đi về phía thằng K’Brăk.
Thằng K’Brăk có vẻ xuôi xị sau cú rơi vừa rồi. Nó đờ ra như con cá mắc cạn, mặc người đàn ông xốc nách lôi lên giường và xoay ngang xoay dọc thoải mái như xoay một khúc cây.
– Đi, K’Tub! – Người đàn ông nói bằng giọng không để thằng K’Tub phản đối – Lát chiều, ta hãy vào thăm!
K’Tub có vẻ muốn nấn ná nhưng không dám cãi lời người đàn ông. Nó lê bước ra cửa, cố ngoái đầu lại nói:
– Anh K’Brăk và anh K’Brêt nằm nghỉ nhé. Chiều em sẽ dẫn chị Êmê vào chơi.
Trời, còn chị Êmê nào nữa? Kăply hoang mang nghĩ bụng và ném cho thằng K’Brăk một cái nhìn chán ghét. Nó ngán ngẩm hỏi, chả buồn nghĩ cách thoát thân nữa:
– Thằng bạn mày tếch đi đâu rồi?
Khi người đàn ông lẻo khẻo vừa dắt thằng K’Tub ra khỏi phòng. K’Brăk đã bật ngay dậy. Nó ngồi co chân sát mép giường, hai tay bó gối và trả lời Kăply bằng giọng cảnh giác:
– Tao cũng chẳng biết nữa.
K’Brăk nói tiếp bằng giọng hằn học:
– Chứ chẳng phải tụi mày nhốt nó rồi sao?
– Cái gì? – Kăply
