đành lên tiếng trước
-Chuyện…. chuyện lúc nãy cho mình xin…lỗi…mình…_Trinh nói mặt cúi gằm xuống
-K sao đâu, chắc tại cậu vui quá nên mới vậy. Mình k để bụng đâu_Phong nói
-Vây…vậy sao? Cảm ơn cậu_Trinh nói rồi cười nhẹ với Phong. Trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm vì 2 đứa đã có thể trở lại bình thuơng nhưng cũng có chút hụt hẫng vì cho rằng Phong chỉ coi mình là bạn mà thôi
Cùng lúc đó, ở chỗ Phuơng và Ngọc…..
-Sao vậy? 2 người đó có chuyên gì à?_Phuơng hỏi đầy tò mò
-Như vầy nè: !!$^*&(_Ngọc ghé sát vào tai Phuơng và kể
-woaa! Bất ngờ ghê ta_Phuơng nói, mắt sáng long lanh
-Um, nhưng lát nữa cậu đừng nhắc gì về chuyện này trước mặt mọi người nhé, kẻo họ lại ngại…_Ngọc nói
-mình biết rồi mà. Vậy bây giờ vào táng được chưa? Ngoài này nắng quá_Phuơng nhăn mặt
-Ừ, vào thôi_Ngọc cười
Còn ở chỗ 3 chàng trai ( phải hông ta? Hay là 2 chàng trai và 1 đứa con nít? T/g cũng hông biết nữa)
-Nè, ông bị khìn hả? Sao kéo tụi tui ra đây đứng nắng làm gì?_Vũ nhăn nhó
-À…ờ..thì…thì…_Kiệt ấp úng vì k biết phải nói làm sao nữa
-Anh bị sao vậy? Tự nhiên bữa nay cà lăm hà?_Bảo hỏi
-A! Ăn kem! Tui muốn ăn kem. Kem ơi!_Kiệt nãy ra được 1 lí do rất chi là củ chuối rồi chạy tới ông bán kem
-Thằng này bữa nay sao mà quái dị vậy ta?_Vũ nhìn theo rồi lắc đầu
-Kem hả? Em cũng muốn ăn_Bảo nghe tới kem liền chạy theo Kiệt
5’sau mọi người tập trung tại nơi tụ họp…..
-Các cậu về rồi à?_Ngọc hỏi
-Ừ, về rồi_Kiệt cười khổ, trên tay còn cầm theo cây kem
-thằng khùng đó tự nhiên nói muốn ăn kem, đúng là phiền phức_Vũ cáu
-Ơ hay, được ăn kem rồi còn càu nhàu nữa là sao?_Phuơng nói
-Nè, bà ăn đi. Tôi k thích cái thứ ngọt sợt nhiều màu này_Vũ nói rồi đưa cây kem trước mặt Phuơng
-Cái này là ông nói nha. K được hối hận đó_Phuơng chộp lấy cây kem và ăn
-Mấy người này hay nhỉ? Giờ ăn trưa mà lại đi ăn kem là sao?_Sau 1 hồi im lặng, Trinh cũng cất tiếng nói
-Đúng đó, ăn trưa thôi. Mình đói rồi_Phong nói
Thế là tụi nó ăn trưa với nhau thật vui vẻ
sau 1 buổi đi chơi đầy thú vị nhưng cũng k kém phần mệt mỏi, mặt trời đã bắt đầu lặn về phía đông để trở về với căn nhà nhỏ của mình. Có lẽ các boy nhà ta đã thấm mệt, trên mặt ai cũng hiện rõ ý muốn ra về nhưng các girl thì k như vậy, họ muốn nán lại đây lâu hơn chút nữa để ngắm cảnh hoàng hôn vì như vậy sẽ rất đẹp và vô cùng lãng mạn. Các nàng thì nhìn ngắm say xưa trong khi các chàng thì khuôn mặt nhăn nhúm lại. Họ cho rằng cảnh biển lúc chiều tà chả có gì đẹp sấc, đơn giản vì họ thấy trên TV và tranh ảnh nhiều rồi( Mấy ông này đúng là k có tâm hồn nghệ thuật gì cả, hèn gì người ta vẫn thường nói con trai vô tình ^_^)
Sau khi mặt trời khuất bóng cũng là lúc đồng hồ chỉ 6h, mọi người đã thấm mệt, k còn sức để nói chuyện và chọc phá nhau như lúc trưa. Họ đành ghé vào 1 nhà hàng đồ biển gần đó để ăn tối và cung cấp năng lượng.
Tại phòng vip của nhà hàng………………….
-woaaa! Ngon quá! Em ăn k nổi nữa rồi_Bảo nói và ôm cái bụng tròn xoe như hòn bi ve của mình
-Bây giờ mấy giờ rồi?_Ngọc hỏi Kiệt
-Um…7h kém 15_Kiệt xem đồng hồ rồi nói
-Vậy là còn sớm nhỉ. Về bây giờ thì uổng quá_Vũ nói
-Vậy chúng ta đi đâu chơi đây?_Trinh hỏi mọi người
-A! Đi hát karaoke đi!_Phuơng reo lên
-Karaoke?_Ngọc ngạc nhiên
-Um, cũng có 1 quán ở gần đây đó, nghe nói cũng được lắm_Phuơng nói
-Vậy cũng được, tới đó thử xem sao_Phong đồng ý
-Ok, đi nào_Kiệt nói rồi kéo mọi người đi, tất nhiên là sau khi đã thanh toán tiền
Sau 1 buổi sáng vui chơi thật vui vẻ, ai ai cũng đã thấm mệt cả. Các chàng trai của chúng ta thì có vẻ đã quá mệt mỏi, trên mặt hiện lên rõ ý muốn về nhà. Còn các nàng thì có vẻ k như vậy, các nàng kiên quyết ở lại để xem hoàng hôn trên biển vì như thế sẽ rất đẹp và lãng mạn. Dù muốn hay k, các chàng cũng phải đồng ý vì theo các anh: có ngu mới đụng vào con gái. Các nàng ngồi thẫn thờ nhìn về phía mặt trời lặn, nhìn mặt trời dịu dàng nhích từng chút 1 về ngôi nhà phía tây của mình. Các chàng thì có vẻ chả hứng thú gì vì các chàng nghĩ: cái cảnh đó nhìn mãi trên tranh ảnh và TV rồi, giờ nhìn làm chi nữa ( đúng là mấy ông này k biết lãng mạn là gì, hèn chi người ta nói con trai là chúa vô tâm ^_^)
Sau khi mặt trời đã khuất bóng sau dãy núi cao cũng là đồng hồ điểm 6h, cả bọn k còn sức lực nữa, k còn nói hay chọc phá nhau như hồi sáng nay. Có thể nói bây giờ thể lực của họ là 0. Tụi nó đành ghé vào 1 nhà hàng ven biển gần đó để đánh chén thức ăn và phục hồi năng lượng.
Tại phòng Vip của nhà hàng ven biển……………
-woaaaa! Em nó quá, k ăn được nữa rồi_Bảo nói và ôm cái bụng tròn xoe như viên bi ve của mình
-Em no rồi à? Vậy thì lau miệng đi, dính đầy mặt rồi kìa_Ngọc cười và lấy khăn lau miệng cho Bảo
-Cậu có cần phải quan tâm tới thằng nhóc đó như vậy k?_Kiệt nói vẻ cực kì khó chịu
-Có sao đâu? Bảo dễ thương thế này cơ mà_Ngọc nói rồi bẹo má Bảo
-Chắc là có ai đó ghen đó mà_Phuơng nói đùa
-Thôi, đừng chọc ảnh nữa. Mà bây giờ mấy rồi?_Trinh gỡ rối
-Um…7h kém 15_Phong nói sau khi nhìn đồng hồ
-Còn sớm thế à? Nếu bây giờ mà về thì ưổng quá_Vũ nói
-Vậy bây giờ đi đâu đây?_Ngọc hỏi
-A! Hay