XtGem Forum catalog
Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Chuyện cũ của lịch xuyên – Huyền Ẩn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326914

Bình chọn: 8.5.00/10/691 lượt.

h sẽ mời cô đi ăn cơm.”

“Gần đây không đi Thụy Sĩ, Alex, chừng nào có con mở tiệc ăn mừng đừng quên tôi là được.” nói hết lời, nhìn lướt qua bụng tôi đầy ẩn ý.

Tôi hơi xấu hổ, như bị chọc trúng chỗ đau, do dự nhìn Lịch Xuyên.

Anh ngược lại lại tỏ ra bình tĩnh như thường : “Đương nhiên.”

Tiệc tối rất phong phú, tôi lại không có khẩu vị gì, cả đầu toàn là IVF. Lịch Xuyên chậm rãi uống nước trái cây, tôi cầm một ly rượu ngồi cạnh anh cười hùa theo, trong lòng lại chứa tâm sự rất mạnh, không để ý uống say mềm, vừa về phòng liền nằm bẹp xuống. Lịch Xuyên còn phải đi gặp một người bạn, đưa tôi về, dặn tôi nghỉ trước, liền xoay người đi ra ngoài tiếp.

Hơn một tiếng sau anh quay lại, tôi ôm chăn ngồi giữa giường, nghiêm túc nói với anh : “Lịch Xuyên, em muốn làm IVF.”

Tôi không nói là “hỏi thử” hoặc là “thử một lần”, không cho anh cơ hội tranh cãi gì. Hơn nữa tôi cũng không dùng từ “tụi mình”, vì chuyện này – nếu chỉ nói về mặt trình tự — thì không cần anh tham dự.

Anh bỏ khóa từ lên bàn, vẻ mặt có chút sợ hãi, cúi đầu nghĩ nghĩ nói : “Anh khuyên em từ bỏ có được không?”

Anh đổi ý.

“Tại sao?” tôi cố hết sức để giọng điệu có vẻ thương lượng, “Chuyện này thật ra không cần anh tham dự. Tinh trùng đông lạnh để đó nhiều năm không dùng, em chỉ thuận tiện lấy ra dùng một chút thôi mà, để phí tiếc lắm, đúng không?”

Anh thở dài một hơi, ngồi xuống cạnh tôi : “Thứ nhất, làm IVF em sẽ bị lấy máu rất nhiều lần, em có chứng sợ máu.”

“Em không sợ máu của chính mình, em không sợ.”

“Thứ hai, quá trình quá rườm rà, xác suất thành công nhỏ, áp lực tâm lý lớn, rất nhiều người cuối cùng phải gặp bác sĩ tâm lí.”

“Xác xuất thành công nhỏ? Vậy thử nhiều lần hơn.”

“Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất, gien của anh rất xấu.”

Tôi nhíu mày, đánh giá anh từ đầu tới chân : “Gien của anh tốt lắm mà. Anh tuấn xinh đẹp, chỉ số thông minh cũng cao.”

“Gien của anh có lẽ sẽ có ung thư.”

“Ai, đừng nghĩ nhiều. Bác em còn chết vì ung thư dạ dày kìa, bà ngoại em còn bị viêm khớp nữa. Tin em đi Lịch Xuyên, đây chỉ là hiện tượng ngẫu nhiên mà thôi.”

“Tiểu Thu,” anh yên lặng nhìn tôi “Trái tim của em vô cùng kiên cường. Nếu anh có bất trắc gì, em sẽ không chịu không nổi. Nhưng, nếu để cho con anh chịu đựng điều này khi còn nhỏ – cho dù là với con hay với anh – đều rất tàn nhẫn. Em có nghĩ tới không?”

Tôi nhất thời trầm mặc, cảm thấy rất khó trả lời.

Nhưng tôi vẫn cứng họng nói : “Việc gì em phải nghĩ tới chuyện tiêu cực? Em đâu phải người tiêu cực! Chẳng lẽ mỗi lần vẽ một bản vẽ, mỗi bản thiết kế cho một tòa nhà anh đều nghĩ tới việc nó bị động đất đánh sụp à?”

“Đương nhiên anh sẽ nghĩ tới! Tất cả các thiết kế của anh đều đề cao năng lực chống động đất.” bỗng nhiên anh chuyển sang giọng điệu cầu xin “Để vài năm nữa rồi hẵng nghĩ tới chuyện này, được không?”

“Nhưng mà – tuổi càng cao khả năng mang thai càng nhỏ, muốn làm phải làm sớm chứ.”

“Đợi ba năm nữa, được không?” anh kéo tay tôi, đặt bên môi nhẹ nhàng hôn “Để anh tin chắc rằng sức khỏe của mình đủ để gánh vác trách nhiệm của một người bố–”

“Không! Đây không phải vấn đề thời gian. Anh có thể làm bố vào bất cứ lúc nào. Cho dù anh xảy ra chuyện, em cũng có thể nuôi con một mình. Lịch Xuyên, nghĩ lại xem, nếu chúng mình có con, lúc đó cuộc sống–”

“Tiểu Thu, xin em nghĩ tới cảm thụ của anh được không?” anh ngắt lời tôi, giọng nói có chút buồn bã, rõ ràng đã bắt đầu tức giận.

Ánh mắt tôi chăm chú, kiên quyết nói : “Lịch Xuyên, em muốn có con, anh không thể thay đổi điều này được.”

Vì câu này mà Lịch Xuyên buồn bực suốt cả đêm, không thèm nói chuyện với tôi.

Tôi không ngờ rằng anh sẽ có phản ứng mãnh liệt như vậy. Sau khi kết hôn chúng tôi rất ít khi cãi nhau, chưa bao giờ thật sự cãi nhau vì điều gì. Chúng tôi đều vô cùng quý trọng thời gian khó lắm mới có được này.

Hôm sau Lịch Xuyên đi báo cáo ở hội nghị, tôi thì xuống phòng chơi game ở dưới lầu chơi điện tử cả ngày, lúc về thấy mặt anh tái nhợt, giống như cả đêm ngủ không yên, tôi không nhắc tới chuyện này nữa.

Sau khi hội nghị bế mạc chúng tôi đi thị trấn Taormina, nghỉ trong một khách sạn lưng dựa vào vách núi mặt hướng ra biển xanh. Lịch Xuyên dẫn tôi đi xem ngọn núi lửa nổi tiếng ở đây và bãi tắm ven biển. Thị trấn nhỏ với những vách đá khô cằn, ngõ nhỏ lượn quanh, nơi nơi là những viên đá xếp thành từng bậc thang. Chúng tôi đi thăm di tích của rạp hát Hy Lạp cổ, những vách tường cổ xưa đã sụp xuống, những tiết mục mới vẫn đang được biểu diễn. Vịnh biển xinh đẹp, những ngã tư đường vắng tanh, trẻ con chạy quanh, người già đội mũ. Toàn bộ hành trình Lịch Xuyên đều đi theo tôi, anh đã từng tới nơi này, vì vậy vừa dẫn đường vừa giải thích, mệt lả người.

Tôi mềm lòng, suốt hai tuần sau khi trở lại Thụy Sĩ, không hề nhắc tới IVF.

Hoàng hôn một ngày nọ, tôi lái xe về nhà, mua một đống đồ ăn, nấu cho Lịch Xuyên món cá mà anh thích, thấy anh còn chưa về, liền cầm bình xịt ra tưới hoa.

Hàng xóm Angie đang ôm con gái Sophie ba tháng tuổi của mình ra nói chuyện với tôi.

“Annie,” cô ta nói “Hôm nay tội nghiệp Sophie lắm, khóc n