chỉ này của trẫm vì sao lại như vậy không?”
Chu Anh thản nhiên cười gật đầu: “Hoàng Thượng anh minh.”
Chương 70: Đức Phi
Đợi khi Thôi Vĩnh Minh đem thánh chỉ hiểu dụ lục cung, tự nhiên là dẫn tới cả cung cao thấp một mảnh xôn xao.
Đương nhiên, tức giận nhất cũng là Trương quý phi Ninh Tú cung và Trương dung hoa thiên điện Trường Xuân cung. Trương quý phi tức giận là chính mình đúng là bước theo rập khuôn Thục phi, nuôi hổ gây họa. Mà Trương dung hoa tức giận vì âm mưu này chủ yếu là đem mệnh nàng ra mới thực hiện được, người xúi giục nàng lại chiếm công lớn nhất, chỗ tốt nhất.
Đức phi? Trương dung hoa cười lạnh, nàng ta xứng với chữ này sao?
Có Đức phi nổi bật che ở đằng trước, Chu Anh từ phân vị uyển nghi thăng làm tu nghi thì không tính là nổi bật.
“Nô tỳ cũng thấy kì quái, mỗi lần chủ tử tấn vị cũng không xem như động tĩnh nhỏ, lại có động tĩnh lớn hơn nữa, chiếm nổi bật của chủ tử.” Lục La rốt cuộc trẻ tuổi, có chút tức giận.
Lan Tương ở trong cung thời gian dài, tâm tư cũng trầm ổn hơn, vừa vuốt tóc, vừa cười: “Ngược lại nô tỳ cảm thấy như vậy mới tốt, trong cung kiêng kị nhất đó là đỗ trạng nguyên, con dê đầu đàn, càng nổi bật càng bị người ghen ghét. Nô tỳ nghĩ chủ tử né qua nổi bật như vậy chính là tốt nhất.”
Chu Anh tùy ý hai nàng cãi cọ, không nói không rằng, lúc bắt đầu nàng cũng nghĩ như Lan Tương, làm vật cách điện đầu đề hậu cung này ít nhất có thể tự bảo vệ mình, không trở thành mục tiêu mọi người công kích. Nhưng bây giờ ý nghĩ này sớm bị phá vỡ hoàn toàn, không phải ngươi lựa chọn trung dung chi đạo liền thật có thể an toàn không lo lắng, trừ phi giống như Hiền phi Ôn phi không có tâm tư tranh giành. Nàng hiện giờ có tiểu công chúa, nếu không có chút tâm tư tranh giành, bé con sẽ bị mặc người khi dễ thành bánh bao ngốc.
Nàng hiện tại cần, là sủng, mình có thể thịnh sủng không suy tất nhiên là tốt nhất, nhưng trọng yếu nhất cũng thay tiểu công chúa tranh phần tình thương của cha. Phần lớn con nối dòng của hoàng đế rất nhiều, nhưng mà năm ngón tay đã có dài ngắn, nàng liền nên vì tiểu công chúa tranh thủ ngón dài nhất kia.
“Hoàng Thượng, Đức phi nương nương đang ở ngoài điện.” Thôi Vĩnh Minh tiến vào báo.
“Tuyên.” Gia Nguyên đế vẫn chưa để bút xuống, nhìn Thư tu nghi bên cạnh, “Chuyên tâm mài mực, thất thần cái gì?”
Lúc này Chu Anh mới phát hiện động tác trên tay mình dừng lại, lập tức hoàn hồn, dùng sức mài mực. Nào biết đâu rằng lần này ra sức quá mạnh, nước mực kia đã bị văng ra, thậm chí có một giọt còn rất có tư thái kiệt ngạo bất tuân, đại nghịch bất đạo văng lên long bào Khuyết Tĩnh Hàn.
Gia Nguyên đế nhìn vết mực kia, cười mà không cười nhìn nàng: “Ái phi thật đúng là… chuyên tâm.”
Chu Anh hơi phúc phúc thân mình xin lỗi, cười: “Tần thiếp thất lễ, kính xin Hoàng Thượng thứ tội.”
“Thôi, lại thêu cho trẫm một kiện khác đi.” Gia Nguyên đế nhớ tới quần áo ngủ vài ngày trước Cảnh Dương cung đưa tới, lắc lắc đầu, “Trẫm cảm thấy nữ hồng của ái phi tạm được, là không theo kịp Đức phi. Nên cố gắng luyện tập.”
Thời điểm Gia Nguyên đế nói lời này, vừa lúc Đức phi vào điện, phúc thân vấn an liền cười: “Hoàng Thượng cùng tu nghi muội muội đang nói cái gì nói vậy, thật xa nô tì liền nghe được tiếng cười như chuông bạc của muội muội.”
Trong lòng Chu Anh cười lạnh, Đức phi này thật sự là cao thủ bịa đặt, nàng khi nào cười lên tiếng?
“Ái phi sao đến đây lúc này, chính là có việc?” Gia Nguyên đế cũng không nói tiếp, trực tiếp hỏi.
“Hoàng Thượng, nô tì là có chút chuyện xuất cung nghĩ muốn trưng cầu ý của hoàng thượng.” Đức phi cười cười, “Nô tì dù sao vẫn là lần đầu tiên xử lý việc này, còn có chút không quen, kính xin Hoàng Thượng đừng ngại nô tì ngu dốt.”
Gia Nguyên đế đứng dậy, lôi kéo Đức phi ngồi ở bên cạnh, mắt nhìn Chu Anh đang chuẩn bị thả đĩnh mực trong tay xuống, hợp thời nhắc nhở: “Thư tu nghi tiếp tục mài mực cho trẫm đi.” Thấy thân mình nàng cứng đờ, mới tiếp tục nói với Đức phi, “Trẫm kỳ thật luôn luôn trông ngóng nàng, nếu nàng để tâm nhiều hơn so với Hiền phi, lại ổn trọng cẩn thận hơn so với quý phi, tự nhiên có thể xử lý tốt những điều này. Cứ việc buông tay đi làm cho tốt, trẫm tin tưởng nàng.”
Trong lòng Đức phi nhất thời ngũ vị tạp trần, nàng trông ngóng bao lâu, rốt cục chờ đến thời khắc này, nhưng hôm nay hết thảy đều dễ như trở bàn tay, nàng ngược lại có cảm giác không chân thực: “Nô tì đa tạ Hoàng Thượng tin cậy, nhất định không phụ lòng Hoàng Thượng.”
Đức phi nói một hồi lâu, nàng mới rời đi.
Khuyết Tĩnh Hàn nhìn người vẫn đang im lặng mài mực, đi lên trước dắt tay nàng qua, săn sóc ôn nhu xoa cổ tay cho nàng, cười: “Có đau nhức không?”
Vẻ mặt Chu Anh ủy khuất gật gật đầu, trong lòng rất muốn đem hắn thiên đao vạn quả. Mi với vợ bé của mi là được rồi, sao phải đem nàng làm bóng đèn lớn ở chỗ này trông coi, trông coi liền trông coi đi, làm gì còn muốn nàng vẫn mài mực, mài tới nỗi cổ tay sắp đứt được chưa?!
“Cổ tay bị nhức, liền lưu lại dùng bữa với trẫm.” Gia Nguyên đế ôm nàng đi vào sảnh thất dùng bữa, “Thôi Vĩnh Minh, truyền lệnh đi, gần đây th