đại Tarian, bởi vì quá khó học. Cho nên chỉ dùng trong những buổi hiến tế trang trọng.
Không đúng, vì sao lại xuất hiện kiểu sai lầm này?
Tôi mở cửa ra, tinh thần có chút hốt hoảng, ngọn đèn nhu hòa nhưng khiến cho tôi không kịp thích ứng nháy mắt, bây giờ là buổi tối?
“Miru, xảy ra chuyện gì sao?” Một bóng người đang ngồi cạnh tường nói với tôi.
Tôi hơi lảo đảo đi ra, giọng nói này là…… Majo…… Lấy linh hồn tế điện…… Nghe vương chi…… Còn có…… Thần tối cao…… vì sao, vì sao chỉ có một nửa?
Không nên thiếu phần còn lại như thế chứ, không nên như vậy, phần còn lại đâu? Phần văn tự còn lại ở nơi nào?
“Chỉ có một nửa…… cơ quan thạch cao thượng trang nghiêm…… Số nô bộc…… Còn lại đâu? Sao lại kỳ quái như vậy?” Tôi có chút hoảng hốt ôm trán tiếp tục đi, trong đầu chỉ có một đống đường cong tự thể cổ đại cứng ngắc. Có một đoạn câu bị cắt thành hai nửa, hoàn toàn không thể phiên dịch được, còn có đại lượng nội dung đều chỉ còn một nửa mà thôi, vì sao lại xảy ra chuyện đáng sợ như thế?
“Miru.”
Có người đang gọi tôi…… Lấy thân mình tuẫn bỉ chi nguyện, lấy…… ám mắt theo bạn vong…… Ác mắt lệ trí…… Còn lại đâu? (Toji: ta chả hiểu gì cả TT^TT)
Trên mặt đột nhiên truyền đến đau đớn, dòng suy nghĩ hỗn độn của tôi bị kéo lại, nhìn thấy vẻ mặt Majo vô lực nhìn tôi.
“Majo?” Tôi sờ sờ mặt “Sao anh lại đánh em?”
Majo vẫy vẫy tay, sau đó chỉ chỉ phía sau mình “Còn tiếp tục đi nữa là em sẽ trực tiếp lăn xuống cầu thang, sao em lại trong trạng thái này đi ra?”
Tôi nhìn nhìn, quả nhiên cái cầu thang kia chỉ cách mình vài bước chân, thân thể dần dần mềm yếu, tôi ngồi xổm xuống ôm đầu “Đau đầu muốn chết, mọi người chưa phát hiện sao? Một số lớn văn tự cổ đại kia còn thiếu một nửa, toàn bộ mỗi một câu đều thiếu một nửa, còn có một bộ phận văn tự cổ đại thể đơn cũng chỉ còn lại một nửa, đây căn bản chính là bởi vì cố tình xé đi mà tạo thành, muốn hại chết tôi sao, rõ ràng biết tôi một khi chuyên chú thì hoàn toàn sẽ khó mà bình thường lại được, hại tôi không phiên dịch được hết cũng không thể tìm được tin tức cần thiết, một nửa kia chạy đi đâu?”
Majo miễn cưỡng nói: “Mấy thứ đó anh không hề động đến, đừng hỏi anh, nhưng…… nghe em nói như vậy thì hình như ông già Harris có đề cập qua, lúc trước cổ mộ Ám bị tập kích, có người thừa cơ đoạt đi một số cổ văn vật, còn trực tiếp cắt mấy phiến đá có khắc thơ ca trên cửa rồi lấy đi, đang lúc tìm thủ phạm, hắc hắc, thằng nhóc kia thế nhưng lại tự mình chạy đến thừa nhận còn muốn lấy để đổi người,…… Hắc hắc, nhưng sao có thể đi đổi chứ, vừa nhìn là biết thằng nhóc kia không phải là cái mặt hàng tốt, thanh xuân đúng là một tội ác, sau khi hoàn thành giao dịch vẫn nên nhanh chóng đá văng hắn ra, bằng không người mơ màng như Miru nhất định sẽ bị sói ăn, hắc hắc hắc hắc……” Majo vuốt cằm cười giống hệt một tên sắc lang vậy.
Tôi ngẩng mặt nhìn anh ta, có chút không kịp phản ứng, hỏi: “Một nửa bản văn tự còn lại ở trong tay ai?” tôi muốn biết là ai, một câu lại một câu ngừng giữa chừng chỉ khiến cho tôi muốn hộc máu, hiện tại mà không tìm thấy một nửa kia thì tôi tuyệt đối sẽ đau đầu đau lòng toàn thân đau.
“Còn có thể có ai, là cái thằng nhóc ăn cơm trắng kia của nhà em đấy, nếu không phải là không thể động đến hắn, phố Bối Bối chúng ta đã sớm xông lên bóp cổ hắn bắt hắn giao ra rồi, sao có thể khiến cho hắn cứ thảnh thơi như thế, khoan khoan, Miru em sao vậy?”
Một nửa bản văn tự còn lại ở trong tay Lance? Mặc kệ, hỏi một chút rồi nói sau, ai ca chi táng…… cổ mộ trầm thấp…… một nửa còn lại ở nơi nào?
“Miru, không lẽ em chưa thanh tỉnh sao, này này, sao lại trở nên thế này? Mizuno, cậu chạy đến phát điên gì thế, trời ạ, phố Bối Bối mấy người ai cũng mang bộ dáng như quỷ thế này, cho tôi cái phản ứng bình thường chút thì sẽ chết sao? Mizuno cậu đừng có thức đêm cũng đừng tự hành mình như thế, cậu mà làm hỏng sàn thì thợ sửa chữa sẽ oán giận, chờ một chút, Mir……”
Nghiêng ngả lảo đảo ra cửa, đằng sau hình như rất ồn ào, bão lũ đầu tháng, mưa tháng mười…… câu sau đâu?
Tôi ra khỏi nhà Mizuno, lắc đầu, trong đầu là một đống lộn xộn, nhà của tôi ở phía nào?
Ah, hoa Nguyệt là loại hoa được trồng nhiều nhất ở nhà tôi, tôi hướng về phía ánh sánh trắng mông lung mà hoa tỏa ra trong đêm, đẩy ra cửa cổng nhà, vừa vào phòng còn chưa thấy rõ, hai chân đã bị nhấc lên khỏi mặt đất, hơi thở quen thuộc mà ấm áp.
“Xảy ra chuyện gì? Vì sao lực đạo của bước chân không đúng?”
Tôi quay đầu, phát hiện mình bị người dùng một tay ôm, hai chân chơi vơi không có chút thoải mái, hơi phục hồi tinh thần lại, tôi tựa đầu lên vai hắn, mơ hồ gọi hắn “Lance.”
“Xảy ra chuyện gì vậy?” giọng nói của hắn lạnh lùng nhưng trong trẻo ôn hòa.
“Rời xa vinh dự và thủ hộ, trong vô định…… câu sau là gì? Xa xôi…… Ngủ yên trong sự tức giận……” Trí nhớ đứt quãng, không có câu nào đầy đủ, một khi tiến vào trạng thái chuyên chú, là hoàn toàn không dễ chuyển biến cũng không thể dễ thoát ly.
“Câu đố Ám sao? Sao Miru lại để bản thân lâm vào loại trạng thái này vậy, chẳng lẽ bọn chúng không nói cho cô biết nếu cứ thế này thì sẽ làm thân t
