, hơn nữa cũng là giúp đỡ cậu em trai, em trai muốn có con trai là hoàn toàn chính xác. Họ Tạ nhà Cát Niên không thể tuyệt tự được.
Như vậy Cát Niên chuyển từ trường tiểu học Thúy Hồ gần Viện Kiểm sát đến trường tiểu học Đài Viên Lộ ở ngoại thành. Hồi đó, ngoại thành vẫn còn trông ruộng, đường đi lối lại cũng không dễ nhận như ở thành phố, ngày đầu tiên đến trường, bác dành chút thời gian đưa cô đi một vòng để cô nhớ đườ
ng.
“Cháu đã nhớ được đường chưa?” Bác gái hỏi.
Cát Niên gật đầu.
Lúc đó thì cô còn nhớ, nhưng khi tan học, lần đầu tiên đi trên con đường nhở ngoằn nghèo, rất dễ bị đi nhầm lối. Cô cứ đi, đi mãi, cô không biết nhà bác ở phía nào nữa.
Các bạn khác vừa ùa ra như ong vỡ tổ trước cổng trường ban nãy dần dần không ai đi cạnh Cát Niên nữa, mấy đứa trẻ vốn đi cùng đường qua mấy lối rẽ cũng không thấy tăm tích đâu, Cát Niên càng đi càng thấy con dường lạnh lẽo. Mặt trời đã lặn dần ở bên trái trước mặt cô, cuối cùng Cát Niên dừng bước, ngơ ngác quay đi quay lại tại chỗ. Mặt trời lặn ở nông thôn cô chưa từng nhìn thấy, Đông Tây Nam Bắc hướng nào cũng lạ lẫm đối với cô… tất cả những gì có thể nhìn bằng mắt đều lạ lẫm đối với cô.
Cô biết mình không thể tiến bừa về phía trước như vậy nữa, theo như con đường mà bác dẫn cô tới trường thì cô phải về nhà từ lâu rồi mới phải. Hai bác có lẽ đang đợi cô về ăn cơm, cô vừa mới đến ở nhà người ta, không thể nào vừa đến đã kiến người ta phải lo lắng phiền não.
Cát Niên vô cùng hối hận, lúc bắt đầu cảm thấy mất phương hướng, phía trước đằng sau cô vẫn còn mấy người bạn cùng trường, tuy không quen biết nhưng cũng có thể hỏi thăm chút, cô không nên xấu hổ như vậy. Bây giờ thì thôi rồi, mọi người đều đã về nhà hết, giống như chim bay về tôt, chỉ còn sót lại mình cô.
Thật không biết phải làm thế nào nữa, gió thổi dạt đám cỏ phía trước, hiện ra một tấm lưng người, người này mặc áo trắng, trong tư thế ngồi xổm, rất im lặng, không phát ra tiếng động nào, không hiểu người ấy đang làm gì.
Cát Niên nhìn ngó xung qunah, không còn bóng dáng của ai nữa, cô không muốn mình bị lạc đến tói, do vậy cô lấy hết dũng khí tiến về phía trước vài bước.
“Xin chào… xin chào.”
Người ấy không có bất cứ động tĩnh gì, giấu mình trong đám cỏ không động đậy.
Những tình tiết về chuyện vứt xác bên đường cô đọc được trong truyện bỗng nhiên le lói trong đầu cô, trẻ con đọc nhiều sách tạp quả nhiên chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Người này chắc hẳn không phải vừa mới ngồi xổm ở đây, không lẽ anh ta chết rồi ư? Cát Niên trộm nghĩ trong lòng.
Cho đến nay Cát Niên cũng không rõ tại sao lúc đó cô chỉ mới có mười tuổi, vậy àm đối diện với một hình dáng giống như “xác chết” như vậy cô lại không hề lựa chọn vắt chân lên cổ mà chạy, ngược lại cô kinh hãi tiến về sau lưng người đó, giơ ngón tay chọc vào lưng người đó một cách sợ hãi, run rẩy.
Khi ngón tay cô lần đầu tiên chạm vào lưng người đó, người đó không động đậy vai, nhưng khi Cát Niên lần thứ hai ra sức chọc vào lưng người đó, người đó lại như con khỉ bị lửa đốt bỏng đít, đột nhiên nhảy phắt khỏi đám cỏ.
Động tác này quá bất ngờ, Cát Niên giật thót tim, kinh hãi đến mức không kêu lên được thành tiếng. Xem ra sự kinh hãi của ngừoi ấy cũng không kém Cát Niên bao nhiêu, người ấy lùi về phía sau, mất hết hồn vía, lấy tay vỗ ngực.
“Ban ngày ban mặt làm gì mà dọa người thế?”
“Tớ tưởng cậu chết rồi. Xin… xin lỗi nhé!” Vừa nói dứt lời, Cát Niên nhận ra ngay mình đã lỡ lời, người ta đang yên đang lành, tự nhiên lại rủa người ta chết làm gì.
Cô chờ đợi người ta đáp lại cô một câu: “Mày mới chết đấy!”, ai ngờ, người ấy ngây ra một lúc rồi thả tay trên ngực xuống, cười ha hả.
Bây giờ thì Cát Niên nhìn rõ rồi, người bị cô nghi ngờ chết giữa đám cỏ ấy chỉ là một cậu bé trạc tuổi cô, bộ quần áo trắng kia chẳng phải là đồng phục của trường Tiểu học Đài Viên thì là gì. Kỳ lạ là, cậu bé này gầy gầy, nhưng lại cạo trọc đầu, cái đầu bóng nhẫy đến mức soi gương cũng được, lại còn mặc bộ quần áo rộng thùng thình, trông không khác gì hòa thượng trong chùa vừa phá giới.
Một tiểu hòa thượng núp mình trong đám cỏ.
Không biết làm sao, Cát Niên cũng thấy buồn cười, cô ngây thơ cất tiếng cười cùng cậu bé.
“Tớ chết rồi cậu còn chọc tớ à?”
Cậu bé không cao hơn Cát Niên bao nhiêu, đám cỏ dại cao hơn cả đầu cậu, có hai ngọn cỏ còn vắt ngang qua mặt cậu, gốc cỏ vẫn xanh tốt nhưng phần lá đã có đôi chút ngả vàng. Có lẽ bị cỏ vướng vào mặt ngứa ngáy khó chịu, cậu đưa tay gạt mấy ngọn cỏ đáng ghét ra. Cậu chính là Tiểu hòa thượng sạch sẽ sáng chói như ngọn đèn xanh trước Phật tổ.
“Tớ muốn hỏi thăm đường, nhưng tớ gọi cậu chẳng thấy cậu phản ứng gì.” Cát Niên mỉm cười, ngại ngùng nói. Cô đã học lớp Ba rồi, những đứa trẻ tầm tuổi này đã biết sự khác biệt giữa con trai và con gái, hơn nữa đây lại là người lạ.
“Cậu nói cứ như là muỗi kêu ấy, ai mà nghe thấy được, tự nhiên lại chọc người ta một cái, suýt nữa thì làm tớ sợ hết hồn. Hỏi đường à, cậu muốn đi đâu? Nhìn cậu có vẻ lạ lắm, nhà cậu chắc không ở gần đây hả?”
Trông bộ dạng cậu bé y như một đại ca cai quản vùng