bố mẹ đang chuẩn bị đưa mình đi nơi khác, để dành chỗ cho em trai. Lúc đó, cô đã từng lóe lên một ý nghĩ vô cùng ác độc, đó là mong sao lúc mẹ cô rửa bát, lau nhà, xem ti vi hoặc trong lúc lẩm nhẩm hát, em trai cô bị tụt ra khỏi bụng mẹ, không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, như vậy thì cô có thể tiếp tục được sống ở đây.
Chỉ tiếc rằng ý niệm của cô không thể chi phối được hiện thực. Khi bụng của mẹ cô to bằng ngọn đồi nho nhỏ, mẹ chuyển hẳn đến ở nhà bác ở ngoại thành, rất ít khi mẹ xuất hiện trong sân khu tập thể. Cát Niên tuần nào cũng mang đồ tiếp tế cho mẹ theo dặn dò của bố. Khi bụng mẹ to bằng ngọn núi, mẹ chuyển hẳn đến nhà một người họ hảng ở nông thôn.
Cuối cùng cũng có một ngày, Cát Niên vác trên mình chiếc ba lô, vừa đi vào nhà bác vừa ngoái lại nhìn bố, bố cô đã quyết định để cô sống ở nhà bác.
Bác sắp xếp chỗ ở cho Cát Niên, trước khi bố về lần đầu tiên ông cúi xuống vuốt má Cát Niên. Ông hắng giọng mãi rồi mới nói: “Con cứ ở tạm đây rồi sau này bố mẹ đến đón con.”
Cát Niên siết chặt lấy chiếc ba lô bé nhỏ, giống như đây là tất cả của cô vậy.
Cô làm cho bố mẹ mình thất vọng rồi, lần này, cô không hề ngoan ngoãn gật đầu mà nhìn chằm chằm vào mắt bố, rồi hỏi:
“Sau này là bao giờ? Có em trai rồi, bố mẹ còn đến đón con nữa không?”
Câu hỏi này khiến bố cô nghe xong không biết chui xuống đâu nữa, mặt ông biến sắc, rồi vội vã bỏ đi. Có lẽ chính vì câu nói này của Cát Niên mà rất ít khi bố đến thăm cô trừ những lúc đến đưa tiền sinh hoạt phí.
Bác dỗ dành Cát Niên: “Bố mẹ cháu không muốn xa cháu tí nào đâu, trong lòng bố mẹ cháu cũng thấy có lỗi với cháu lắm đấy.”
Thực ra là bác lo Cát Niên sẽ khóc nhè, nhưng Cát Niên lại hỏi lại bác: “Có lỗi là gì ạ?”
Cho anh nhìn về em – chương 17
Chương 17: Vu Vũ, Vu Vũ!
Là cậu bé lớn hơn cô một tuổi, là Tiểu hòa thượng hồi nhỏ cạo trọc đầu hay lang thang một mình, là con trai của tên giết người, là đứa con mà bác rể và bác gái đã nhận nuôi trong thời gian ngắn ngủi rồi lại bỏ đi, là một… vết thương đáng quý nhất trong ký ức của cô.
———-
Cát Niên từng có một người anh họ, lớn hơn cô bốn tuổi. Nhưng hồi người anh họ này được ba tuổi, đang chơi một mình ở trước cửa nhà, bỗng nhiên một chiếc xe công nông chạy qua, anh họ bị đè bẹp dưới bánh xe, thân thể bị nghiền nát thành một đống hỗn độn, cũng không cần phải gọi xe cấp cứu nữa. Khi hai vợ chồng bác lao về nhà gào khóc thảm thiết thì chỉ còn thấy thit hể lạnh ngắt của con mình.
Không biết vì lý do gì, sau khi anh họ mất, hai vợ chồng bác cứ muốn có một đứa con nữa nhưng mãi không có nổi, có lẽ không phải ai cũng được may mắn như bố mẹ Cát Niên, không có sự ra đời của đứa trẻ để làm tan đi nỗi đau mất mát, hai vợ chồng bác cô đã có thời gian gần như kiệt quệ, họ khóc lóc, họ hối hận, họ trách móc nhau.
Bác trai mắng bác gái là nếu hôm đó bác gái không mải mê cơm nước dưới bếp, không để ý đến con thì làm sao mà xảy ra chuyện đau lòng đó được, chính là bác gái đã hại chết con trai mình.
Bác gái thì khóc nói, nếu trách thì phải trách bác trai, chuyện gì trong nhà cũng đùn hết cho một mình bác gái, còn bản thân thì suốt ngày bận rộn ở ngoài, bác trai mới chính là thủ phạm giết con.
Hồi đó ông nội của Cát Niên vẫn còn sống, ông không muốn con gái con rể chia tay nhau trong đau khổ, vì vậy sau khi anh họ mất được một năm, ông liền tự ý nhận nuôi một em trai vừa mới sinh. Nhà của em bé trai thực ra ở ngay gần nhà bác cô, bố của em vì uống rượu say giết người nên bị kết án tử hình, mẹ thì bỏ đi, chỉ còn một mình bà nội, không đủ sức nuôi dưỡng cháu.
Sau khi hai vợ chồng bác nhận nuôi cậu bé này, cuộc sống của họ không hề có sự thay đổi nào giống như ông nội mong muốn. Lý do đơn giản bởi vì bản thân việc biết rõ thân thế của đứa trẻ đã là một sai lầm vô cùng to lớn, cho dù đứa trẻ có ngây thơ trong sáng đến đâu đi nữa, nhưng ngày nào vợ chồng bác cũng nghĩ đến bố đẻ của đứa trẻ này là tội phạm giết người, bố nào con ấy, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của tên tội phạm giết người rồi cũng sẽ trở thành tội phạm giết người. Ý nghĩ này khiến cho đứa bé đáng thương ấy biến thành một đứa trẻ độc ác khôn cùng, đứa bé trở thành một nỗi lo trong lòng hai vợ chồng bác. Thêm vào đó, bác rể của Cát Niên quá thương nhớ con trai, ông thấy đứa trẻ nào ucngx không thể thay thế cậu con trai chết yểu của mình, cho nên ông càng ngày càng ghét cậu con nuôi, đến nỗi đứa trẻ vừa khóc là ông mắng, thậm chí còn đánh nó rất thậm tệ.
Chính vì thế, cuộc sống với con nuôi còn không bình lặng bằng hai ông bà thầm khóc với nhau. Đứa trẻ ở lại không đến ba tháng, bác liền đem trả lại cho bà nội nó. Sau khi những người khác biết được chuyện này, việc vợ chồng bác nhận con nuôi trở nên vô cùng khó khăn, cứ như vậy hết ngày này qua ngày khác, cho đến tận khi Cát Niên được đưa đến đây sống với họ.
Bao nhiêu năm đã qua, bác rể không còn hứng thú gì đối với chuyện nhận con nuôi nữa. Trước kia bác gái rất thích Cát Niên, bác nói con bé này biết vâng lời, dịu dàng, ngoan ngoãn, nuôi nó cho có bạn, lại còn có thể giúp được việc nhà