u không phải là hái hoa tặc tử thì là đạo tặc.” Sự tình phát sinh, quan phủ địa phương đã tập trung nhân lực điều tra và giải quyết vụ án, nhưng đến nay vẫn không có kết quả gì.
“A, có việc này sao? !” Hiên Viên Thiên nhíu nhíu mày, dưới chân thiên tử cư nhiên dám phạm pháp.”Quan phủ điều tra vụ án có tra ra hung thủ không? ”
“Dạ không.” Tên thị vệ mím môi, nhớ tới mấy lão phụ đau đớn mất con gái, trong lòng hắn cũng hận bọn người này thấu xương.
“Ngươi định nhờ bản vương phái người hiệp trợ phá án sao?” Xem ra có sâu mọt làm loạn, bằng không sao lại xảy ra việc như vậy. Bất kể hắn là Thiên Diệu con dân hay là thân đệ của Hoàng đế thì hắn cũng sẽ dốc hết toàn lực điều tra vụ án.
“Thuộc hạ lo lắng người kia tiếp tục làm càn, đến lúc đó chỉ sợ làm cho nhân tâm hoảng sợ.” Tên thị vệ nói. Việc này liên can đến bá tính huyết nhục, cho dù không có tài cán, thì hắn cũng sẽ vì bọn họ mà giúp sức.
“Ân. Bản vương đã biết.” Hiên Viên Thiên thấn sắc nghiêm túc, “Ngươi lập tức truyền khẩu lệnh của ta, dẫn người đến nha phủ tiếp quản vụ án.”
“Dạ, thuộc hạ xin đi ngay.” Tên thị vệ khẽ vui mừng, hướng Hiên Viên Thiên hành lễ rời đi.
Bên tai nghe tiếng côn trùng rền rĩ từ ngoài cửa sổ vọng vào, nhưng Hiên Viên Thiên lại cảm thấy sự yên lặng. Đôi mắt mơ màng, trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn, lãnh lệ của Lãnh Loan Loan. Khóe miệng khẽ nhếch lên, hắn nhịn không được mỉm cười. Tiểu cô nương kia đã lưu lại ấn tượng khó phai trong lòng hắn.
Nhớ tới vừa rồi tên thị vệ nói rằng có không ít nữ tử mất tích, hắn không khỏi có chút lo lắng cho Lãnh Loan Loan. Tuy nói rằng tướng quân phủ đề phòng sâm nghiêm, tiểu cô nương kia tựa hồ thân thủ cũng không phải kém. Nhưng tâm hắn lúc này khẽ nhảy lên, hắn cực kỳ lo lắng. Mọi việc đều có thể xảy ra, vạn nhất nếu như nàng gặp phải tên tặc tử kia thì nên làm thế nào ?
Càng nghĩ càng không thể bình tĩnh, vẻ mặt bình tĩnh ngày xưa tựa hồ bị vứt sang một bên. Hắn vội đứng lên bước ra ngoài, hô to:
“Bay đâu, chuẩn bị kiệu.”
Tướng quân phủ.
Lãnh Loan Loan ngồi tại chính sảnh, vừa rồi nghe quản gia thông báo Hiên Viên Thiên tới, nàng đành ra đây nghênh đón. Gió đêm mơn man thổi, làm mấy sợ tóc trên trán nàng lay động phất phơ.
Một thân áo bào trắng, vóc người cao to. Ngũ quan thanh tú, khí chất ôn hòa. Hiên Viên Thiên cất bước tiến vào đại sảnh, vạt áo khẽ tung bay, nhìn dáng dấp một bộ phong thái tiêu dao.
Hiên Viên Thiên bước vào tướng quân phủ, nhìn thấy Lãnh Loan Loan mạnh khỏe ngồi ở trước mắt. Hắn đột nhiên thấy lòng mình rung động, ánh mắt lộ vẻ vui mừng. Không nghĩ tới vốn luôn luôn bình tĩnh, hắn cũng sẽ rung động như thế. Bất quá nhìn thấy nàng lúc này, tâm hắn trở nên yên ổn, nhẹ nhõm không ít.
“Vương gia, mời ngồi.” Lãnh Loan Loan ưu nhã vươn tay nhỏ bé ra mời, thái độ thong dong, cao quý.
“Đa tạ Tam tiểu thư.” Hiên Viên Thiên hướng Lãnh Loan Loan khom lưng chắp tay, mỉm cười.”Mạo muội đêm hôm quấy rối, mong rằng Tam tiểu thư không trách.”
“Đâu có.” Lãnh Loan Loan hướng Hiên Viên Thiên mỉm cười, nàng vội hỏi.”Không biết Vương gia đến đây có chuyện gì ?” Nàng thấy hắn ăn nói có vẻ nho nhã, thật đúng là phiền toái. Có việc gì thì nói thẳng ra, không nên dài dòng úp mở. Tuy rằng lần trước nàng nói có hứng thú với hắn, nhưng bất quá cũng chỉ là nhất thời mà thôi.
“Là như vậy.” Hiên Viên Thiên thấy lãnh Lãnh Loan Loan tựa hồ như quên chuyện hội đèn lồng hôm nọ, trong lòng không hiểu sao cảm thấy có chút mất mát. Hắn thu liễm tâm thần, nghiêm túc nói.”Mấy ngày gần đây Thiên Diệu thành xuất hiện một đám người thần bí tặc tử, đã có vài nữ tử bị mất tích. Quan phủ phái người tróc nã, nhưng đến nay vẫn không kết quả.”
Có kết quả mới là lạ.
Lãnh Loan Loan đối với đám quan phủ rất khinh thường. Đám người này chỉ biết đứng trên mồ hôi nước mắt của nhân dân, gặp phải nguy hiểm thì là người chạy nhanh nhất. Nếu bọn họ có thể phá án, thì trừ khi mặt trời mọc ở phía tây.
“Cho nên ?” Lãnh Loan Loan nhìn hắn, lẽ nào hắn đêm khuya đến đây chính là thông báo việc này? !
“Lãnh Tướng quân hiện tại đang ở biên cảnh. Tướng quân phủ chỉ có hai vị tiểu thư làm chủ, bản vương lo lắng, cho nên đặc biệt đến xem. Hy vọng Tam tiểu thư, Đại tiểu thư chú ý an toàn.”
Lãnh Loan Loan nghe lời hắn nói, khóe miệng hé cười, hai tròng mắt nhìn chằm chằm hắn. Nàng thấy được sự lo lắng hiện lên trong mắt hắn, khiến cho nàng cảm thấy ấm áp. Nhưng đường đường là một vị Vương gia, chỉ dưới một người mà trên vạn người lại đi lo lắng cho nàng như vậy, nàng không khỏi cảm thấy kỳ quái. Chẳng nhẽ hắn thích nàng hay sao? Dù sao thân thể này mới chỉ là tiểu nữ chín tuổi, mà không phải là khuynh thành đại mỹ nhân gì. Hay là hắn chỉ cảm mến tiểu nữ hài?
Hiên Viên Thiên bị Lãnh Loan Loan nhìn, hắn thấy lòng hoảng hốt, tựa hồ cả người đều lõa lồ trước mắt nàng, mọi tâm tư của hắn đều bị nàng nhìn thấu. Hắn vội quay mặt nhìn hướng khác, con ngươi thoáng vẻ hoảng loạn.
Gian phòng tĩnh lặng, Lãnh Loan Loan mỉm cười. Con ngươi chăm chú nhìn Hiên Viên Thiên, nhưng trong đầu nàng lại hiện lên thâ