XtGem Forum catalog
Chín tuổi tiểu yêu hậu

Chín tuổi tiểu yêu hậu

Tác giả: Luyến Nguyệt Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3222492

Bình chọn: 8.5.00/10/2249 lượt.

Vân khẽ nhíu mày.

– Đây không phải là nơi hẻo lánh nhất trong phủ sao? Nơi đó còn có thể có tiểu nha đầu nào lợi hại?

– Mẫu thân, là Lãnh Loan Loan. Lãnh Nguyệt Nhi đứng lên hô,

– Là cái nha hoàn không biết xấu hổ kia sinh ra Lãnh Loan Loan.

Bịch.

Mộc Chiêu Vân thân thể chợt lui, cánh tay sơ ý đụng rơi đồ vật trên bàn xuống đất, tiếng rơi phát ra thanh âm, làm Lãnh Nguyệt Nhi lại càng hoảng sợ.

– Mẫu thân, người làm sao vậy? Lãnh Nguyệt Nhi lo lắng hỏi.

Nhìn vẻ mặt mẫu thân trắng bệch, thần sắc hoảng hốt. Mẫu thân vì sao nghe được Lãnh Loan Loan sẽ có phản ứng như vậy? Lãnh Nguyệt Nhi tự hỏi.

– Không có gì, không có việc gì đâu.

Mộc Chiêu Vân lắc đầu, che giấu suy nghĩ trong lòng. Trong đầu nàng lúc này, nhưng lại hiện lên hình ảnh Hiểu Liên đang mở mắt nhìn nàng…. Bốn năm trước, Hiểu Liên vốn là một tiểu nha hoàn thanh tú, cả ngày líu ríu giống như tiểu hài tử. Đã có lúc nàng cũng từng rất yêu mến Hiểu Liên, nhưng là ông trời không nên trêu ngươi, nàng không nên mang cốt nhục của tướng quân… Con ngươi chợt lóe lên ánh mắt hung ác độc địa, bất luận kẻ nào cũng không thể cướp đi phu quân của nàng. Càng không thể sinh hài tử cho hắn, hài tử của hắn chỉ có ba người Nguyệt Nhi mà thôi.

– Mẫu thân. Lãnh Loan Loan là một yêu nữ.

Lãnh Nguyệt Nhi dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, đâu có thể nhìn ra thần sắc phức tạp của Mộc Chiêu Vân. Nàng nhớ tới lúc bị vây trong vòng lửa, trong lòng vẫn còn cảm thấy có chút sợ hãi.

– Yêu nữ ? Đứa nhỏ này nói linh tinh gì vậy, Mộc Chiêu Vân suy tư. Tay trỏ dí nhẹ lên trán Lãnh Nguyệt Nhi, cưng chiều nói:

– Nàng dù sao mới chỉ là đứa nhỏ ba tuổi, lẽ nào lại có thể khi dễ được ngươi sao?

Hài tử kia mạng thực là cứng rắn. Vốn là khi Hiểu Liên mang thai, đã bị nàng hạ độc trong cháo, thế mà thai nhi lại không có việc gì. Không chỉ sinh ra bình thường, còn bị tướng quân biết được, nên muốn hạ thủ cũng khó. Nhưng nếu tưởng rằng muốn bình an lớn lên, thì cũng không phải là chuyện dễ dàng. Nha đầu kia không được ở trong nhà cao cửa rộng, mà còn phải chịu bị người khi dễ…

– Mẫu thân, đó là sự thật. Lãnh Nguyệt Nhi không nghĩ tới, mẫu thân cư nhiên lại không tin mình, nàng vội co chân, cong cái miệng nhỏ nhắn nói.

– Nàng đúng thật là yêu nữ, nàng có thể làm cho lửa cháy. Mấy ngày trước đây, vườn cây cha thích nhất, chính là bị nàng thiêu cháy; ngày hôm nay nữ nhi hảo tâm đi nhìn nàng, nàng không chỉ đánh Thu Đường, còn dùng yêu hỏa đem chúng ta vây quanh, bọn hạ nhân đều có thể làm chứng việc này. Mẫu thân, người nhất định phải làm chủ cho nữ nhi.

Hai tay nhẹ lay cánh tay Mộc Chiêu Vân, nàng làm nũng nói. Tuy rằng Lãnh Nguyệt Nhi không có chứng kiến vườn cây có đúng là do Lãnh Loan Loan gây nên hay không, nhưng không ngờ ngày hôm nay nàng có thể làm cho lửa tự nhiên bùng phát, mà lúc vườn cây bị cháy thì nàng lại có mặt tại hiện trường, thì nhất định là nàng không thể sai.

– Nàng đúng là có thể làm cho lửa tự cháy? Theo như lời của nữ nhi, nàng tất nhiên là không tin. Hiểu con ai hiểu bằng cha mẹ, tính tình của nữ nhi cùng với mình như nhau, còn tâm đâu mà nhìn nha đầu kia. Chỉ là thấy nói đến việc Lãnh Loan Loan đánh Thu Đường, còn dùng yêu hỏa đem bọn họ vây quanh. Thật là bất khả tư nghị. Nha đầu kia mới chỉ ba tuổi, sao lại cái gì sử ra yêu hỏa? Nhưng thấy nữ nhi thề thốt, lại thấy nói có bọn gia đinh, nha hoàn làm chứng, khiến cho nàng cũng nửa tin nửa ngờ.

– Bay đâu. Suy nghĩ một chút, nàng hướng ra ngoài phòng hô lớn.

– Phu nhân. Ngoài phòng đi tới một nha hoàn váy hoa sặc sỡ, nàng hướng Mộc Chiêu Vân vấn an.

– Phu nhân, người có việc gì phân phó ?

– Đi đem Thu Đường với đám gia đinh, nha hoàn ngày hôm nay tháp tùng tiểu thư, đều chiêu tập lại đây.

– Dạ phu nhân. nha hoàn khẽ cúi xuống rồi lui ra.

– Mẫu thân, con cảm thấy Lãnh Loan Loan kia không phải là người như trước đây. Lãnh Nguyệt Nhi ngồi vào trong lòng Mộc Chiêu Vân, cắn môi nói.

– Không phải nói nha đầu kia vốn nhát gan như chuột sao, bất luận người nào cũng có thể khi dễ sao? Nhưng hôm nay Lãnh Loan Loan kia lại không hề nhát, thậm chí ta còn cảm thấy nàng giống như… Đột nhiên nàng ngừng lại.

– Giống như cái gì ? Mộc Chiêu Vân truy vấn, Nguyệt Nhi tại sao không nói ?

– Giống như … Lãnh Nguyệt Nhi nhìn Mộc Chiêu Vân, sau đó từ từ nhắm hai mắt lớn tiếng nói. – Giống như phụ thân.

– Nói bậy. Mộc Chiêu Vân lúc này mất hứng trách cứ. – Cái ti tiện nha đầu làm sao lại giống như tướng quân được? Ngươi phải biết rằng chỉ có ngươi với ca ca và đệ đệ của ngươi, mới là hài tử của tướng quân, mới giống hắn. Nha đầu kia vốn là do cái ti tiện nha hoàn sinh ra, sao lại giống như cha ngươi được.

– Nữ nhi không phải nói nàng có dáng dấp giống như cha, mà là ta nói ánh mắt của nàng, rất lạnh lùng, khiến cho ai nhìn nàng cũng phải khẽ rùng mình, cùng với phụ thân là như nhau.

Trong trí nhớ của Lãnh Nguyệt Nhi, thì phần lớn thời gian phụ thân lúc nào cũng ở doanh trại, thỉnh thoảng mới trở về nhà, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh như băng. Tựa hồ một điểm cũng không có yêu mến bọn họ, thế nhưng nàng lại vẫn rất sùng bái hắn.